Em đã từng khờ dại như thế

( Blog Tâm Sự ) Phần 1: Em kể anh nghe.

  Anh này, hè rồi cơ đấy, nhanh nhỉ?…

Em đã nghe người ta nói, nói nhiều lắm, về những mỗi tình đầu. Rằng mối tình đầu luôn là những mỗi tình trong trẻo, tinh khôi nhất. Rằng mối tình đầu luôn mang đến cho con người những thứ cảm xúc đẹp đẽ nhất mà có lẽ đi suốt cả cuộc đời, người ta cũng không thể tìm lại được thứ xúc cảm ngây ngô của sự rung động đầu tiên ấy nữa…

Ảnh minh họa

Với em, có lẽ cũng đã từng có một mối tình đầu như thế, đã từng có những nụ cười, và cũng có cả những giọt nước mắt nữa…

Anh biết không? Em thích nắng, thích cả gió nữa. Nắng cho em thứ cảm giác ấm áp, và gió làm em thấy thật thoải mái, ngọt lành. Và anh biết không? Chàng trai đó đã từng là nắng, là gió của em đấy..!

Đó là một kỉ niệm đẹp, một kỉ niệm em sẽ mãi chẳng thể nào quên, một kỉ niệm trong veo của quãng đời học sinh ngây dại, vụng về…

Em sẽ kể anh nghe nhé!

***

Phần 2: Người yêu.

  Một buổi chiều thứ Hai đầy nắng và gió, một buổi chiều thứ Hai bình thường như bao buổi chiều khác. Buổi chiều ấy, em là một học sinh lớp 10 mới chập chững bước vào cánh cổng trường cấp ba, một con bé lớp 10 mênh mang với bao mơ mộng… Buổi chiều ấy, em đã gặp chàng trai đó, một cuộc gặp ngắn ngủi trong vòng mười mấy giây. Thảng như có một làn gió hè nhè nhẹ thổi qua…

Chúng em đã quen nhau rất tình cờ, và thân thiết hơn nữa qua cái gọi là “mạng xã hội”, một “thế giới ảo”. Em đã thực sự cảm thấy thích thú. Dĩ nhiên là vậy, với một đứa con gái, có một  chàng trai làm quen có thể coi là một niềm vui nho nhỏ. Bởi ít nhất cô ấy còn có lý do để tin tưởng rằng bản thân cũng có chút hấp dẫn, cho dù ai đó có gọi nó là ảo tưởng thì cũng chẳng sao.

Nhưng có một điều em chẳng thể ngờ tới, đó là vào một buổi sáng nào đó, khi em thức dậy, bỗng chợt nhận ra trái tim mình tràn ngập hình ảnh của cậu ấy. Em biết, bản thân đã biết rung động trước một chàng trai.

Em chẳng phải một đứa con gái nhút nhát, em muốn làm một điều gì đó cho cái tình cảm mới chớm nở này, ít nhất cũng sẽ để cậu ấy biết. Em đã nghĩ như thế, và em đã làm như thế. Nhắn cho cậu ấy một cái tin, với một lời tỏ tình cụt ngủn “tớ thích cậu”. Và cuối cùng, một tiếng “bạn gái” của cậu ấy đã làm em không thể tin nổi vào mắt mình. Thế là trở thành người yêu, là em nghĩ vậy. Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường như vốn nó là vậy, nắng vẫn tỏa sáng, gió vẫn thổi, lá vẫn bay… Em mang niềm hạnh phúc của một đứa con gái lần đầu biết yêu, ngốc nghếch đặt chàng trai ấy vào trung tâm cuộc sống của mình.

Anh chưa bao giờ làm em khóc cả, giả có chăng chỉ là những giọt nước mắt hạnh phúc. Nhưng còn cậu ấy, đã làm em khóc rất nhiều. Lần đầu tiên, là khi cậu ấy nhắn cho em một cái tin, rằng giữa em và cậu ấy thực ra không phải người yêu, chỉ là đang tìm hiểu, giờ cậu ấy không muốn yêu, cậu ấy nói em hãy hiểu cho cậu. Một đứa trẻ với đầu óc non nớt thực sự không thể hiểu được đâu, thế nhưng nó vẫn nói rằng nó hiểu. Anh biết không? Đêm đó em đã cười như một đứa điên…

Có thể, những người đang yêu, dường như ai cũng đều rất ngốc nghếch, biết rằng điều đó làm mình đau, vẫn cố chấp đâm đầu vào. Bộ não luôn tìm mọi lý do để bào chữa cho việc người ta tổn thương mình…

Và em đã tiếp tục ở bên cậu ấy với thân phận chưa-phải-người-yêu.

Có thể mọi sự cố gắng đều sẽ có sự đền đáp xứng đáng. Một buổi tối mùa thu nào đó, cậu ấy đã thực sự nói lời yêu em. Em vui sướng, em hạnh phúc. Nhưng lí trí đã không đủ vững vàng để nhận ra, rằng trong vở kịch tình yêu này, đã có quá nhiều lỗ hổng… Cho đến một ngày..

Em bỗng cảm thấy chán! Chán, chán với tất cả mọi thứ thuộc về cậu ấy. Em cũng không lý giải nổi tại sao nữa… Em đã nói chia tay. Em làm cậu ấy tổn thương. Em biết. Khi ấy, em đã tự cho mình là đứa con gái tệ nhất trên đời. Một ngày. Duy nhất một ngày. Một ngày không có cậu ấy, em mới thực sự nhận ra tình cảm trong mình nhiều đến như thế nào. Nhưng, em lại biết được một sự thật, rằng ngay từ đầu, cậu ấy đã không thật lòng. Một thoáng ngẩn người, em cảm thấy mình như một đứa con gái thảm hại, được người khác bố thí tình yêu. Thằng bạn thân nói em bị lừa. Không, em không tin, em chưa bao giờ tin và sẽ không bao giờ tin. Bởi cậu ấy nói, tuy trước kia cậu ấy thực là không thật lòng, nhưng bây giờ, cậu ấy yêu em, đó là sự thật. Em tin vào lời nói ấy. Và quay lại, sau một ngày chia tay. Trẻ con lắm, đúng không anh?

Và sau đó là một chuỗi ngày hạnh phúc…

Chúng em thực sự đã có nhiều kỉ niệm đẹp với nhau. Những kỉ niệm em luôn muốn giữ mãi trong lòng. Như là lần đầu tiên nắm tay cậu ấy, lần đầu tiên ngồi sau xe cậu ấy… Tất cả, mãi sẽ là những kỉ niệm trong veo như giọt nước…

***

 

Phần 3: Người quen.

   Ngày ấy, em là một con bé chưa thực sự trưởng thành, chênh vênh giữa cái ngưỡng của người lớn và trẻ con. Mọi suy nghĩ và hành động đều chưa thực sự chín chắn. Em không thích việc xung quanh cậu ấy lúc nào cũng là con gái. Em hiểu, tất cả chỉ là bạn. Em chỉ đơn giản là không thích thôi, chứ không nói với cậu ấy về việc đó. Ít nhất em hiểu, điều ấy chẳng hay ho chút nào.

Không có gì là mãi mãi. Mọi hành trình, đều luôn có điểm dừng của nó. Chỉ là đó là điểm dừng hạnh phúc hay đau khổ mà thôi.

Càng ngày, cậu ấy càng lạnh nhạt, thờ ơ. Theo em cảm thấy là như vậy. Em đã không thể chịu được hơn nữa. Em đã đến, và nói chuyện với cậu ấy. Và rồi như một điều tất lẽ dĩ ngẫu nào đó, chúng em chia tay. Cậu ấy nói em hoàn toàn không hiểu cậu ấy. Còn em nói cậu ấy hoàn toàn không quan tâm em. Chúng em trở thành người quen.

Thế nhưng, em không chấp nhận cái kết như thế. Em vẫn dõi theo cậu ấy hàng ngày, đôi lúc lại nhắn cho cậu ấy một cái tin, không quan tâm việc mình có đang làm phiền cậu hay không. Trẻ con mà, đâu suy nghĩ được nhiều… Em mặc kệ việc thằng bạn thân nói em ngốc, hay làm toàn những chuyện ngớ ngẩn. Vẫn đi theo cậu ấy. Vẫn xin lỗi cậu ấy. Hàng ngày.

Tất cả mọi việc em làm, đều là hy vọng cậu ấy sẽ quay lại với mình!

Mỗi ngày, em đều dành thời gian, tìm cậu ấy giữa biển người mênh mông, rồi sau đó sẽ về nhà, viết những dòng sướt mướt vào trong nhật kí. Tiếng thằng bạn thân léo nhéo bên tai “đồ dở hơi!”

Em đã thôi khóc, dần thích nghi với cuộc sống không có cậu ấy. Thế nhưng không đồng nghĩa với việc em đã hết yêu. Chỉ là em không còn buồn…

Làm người quen, em chẳng chấp nhận đâu!

***

Phần 4: Người yêu.

Cậu ấy đồng ý quay lại. Em đã chờ phút giây này lâu lắm rồi. Em đã tưởng mình sẽ rất vui, sẽ rất hạnh phúc. Nhưng khi ngày ấy đến, em lại không vui sướng như em tưởng, chỉ đơn giản là buông một nụ cười mỉm cho một mối tình chắp vá quá nhiều…

Anh à, có khi nào, một con chim được thả tự do quá lâu rồi, khi bị đem nhốt lại vào lồng, sẽ cảm thấy rất ngột ngạt phải không?

Em và cậu ấy, như hai thái cực, chỉ có thể đẩy mà không thể hút nhau…

Ngỡ tưởng rằng quay lại sẽ là cả một niểm vui, ngỡ tưởng rằng quay lại sẽ là cả một tương lai sáng lạn đang chờ trước mắt…

Có lẽ, đối với mối tình đầu này, em đã ảo tưởng quá nhiều rồi.

Chúng em vẫn ở bên nhau như thế trong suốt một tuần. Những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, xã giao đến vô cùng. Giống như hai người bạn. Em biết, giữa hai đứa đã có một bức tường rất dày ngăn cách. Em biết, sẽ không bao giờ quay trở lại như trước kia được nữa.

Em vẫn quan tâm cậu ấy, nhưng mọi sự quan tâm lúc này dường như đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Khi mà cả hai cứ mỗi ngày một lạnh nhạt dần đi. Lạnh dần, nguội dần, cho đến khi chẳng còn gì nữa…

Quay lại làm người yêu trong vòng một tuần. Em đã đủ để cảm thấy như thế nào gọi là ngột ngạt!

***

Phần 5: Người dung.

   Một đêm hè nào đó, em đã nằm vắt tay lên trán, suy nghĩ… Em nghĩ nhiều, thường là nghĩ vẩn vơ. Em đã nghĩ về những tháng ngày trước đó. Và bỗng chợt nhận ra, trong cuộc tình này, em đã chủ động quá nhiều.

Em chủ động tỏ tình. Chủ động nhắn tin. Chủ động xin lỗi mỗi lần giận nhau. Chủ động đề nghị quay lại… Em tự hỏi mình, bản thân em chẳng lẽ không thấy mệt mỏi hay sao? Một cô gái, dù có mạnh mẽ đến đâu, đối với người mình yêu, dĩ nhiên vẫn luôn muốn người đó chủ động trước. Vì con gái vẫn chỉ là con gái thôi. Cái tính thích được chiều chuộng, ai mà chẳng có.

Trước đây, ngày nào chúng em cũng nói chuyện. Còn bây giờ, kể cả nguyên một buổi tối thứ Bảy em không nhắn tin đến, cậu ấy dường như cũng chẳng mảy may suy nghĩ. Và cuối cùng vẫn là em mặt dày chủ động nói chuyện.

Anh có thể nói em ngốc, em ngớ ngẩn cũng chẳng sao. Vì chính em cũng tự thấy bản thân mình như thế. Trong một cuộc tình, nếu người con gái luôn phải chủ động, ắt sẽ không duy trì được lâu…

Em thực sực cảm thấy mệt mỏi.

Em ngừng nhắn tin, ngừng nói chuyện, ngừng gặp mặt cậu ấy.

Có lẽ, chẳng cần phải nói với nhau lời nào, cả hai cũng có thể tự hiểu rằng giữa em và cậu ấy thực sự đã không còn gì.

Buổi tối hôm ấy, em nhắn cho cậu ấy một cái tin cuối cùng.

“Ngủ ngon!”

Không phải chúc cậu ấy ngủ ngon, là em đang chúc cho mối quan hệ giữa chúng em ngủ ngon. Mãi mãi.

Chưa bao giờ có thể tệ hơn. Không nói với nhau câu nào, gặp mặt cũng vờ như không thấy. Bởi cả hai đã trở thành người dưng.

Em không khóc, cũng không hề buồn..!

***

Phần 6: Hiện tại.

   Cô nằm gối đầu lên chân anh, khẽ đưa tay sang, ôm lấy anh. Ánh nắng chiều nhè nhẹ hắt vào, khiến cho người ta có cảm giác khoan khoái dễ chịu.

Câu chuyện cô vừa kể thật nhẹ nhàng, trong trẻo và tinh khôi. Nó như là cả một miền kí ức, ngọt ngào có, cay đắng có. Đó là một hồi ức đẹp đẽ mà cô sẽ giữ mãi trong lòng, cất nó thật kĩ vào một góc nhỏ nào đó trong tâm hồn.

Anh chợt hỏi cô

“Em có giận cậu ấy?”

Cô nheo mắt, giận ư? Và mỉm cười thật khẽ

“Không, ít nhất bây giờ là thế.”

“Nếu thời gian một lần quay lại, em có muốn thay đổi mọi thứ?”

Cô lại cười

“Nếu thời gian quay lại, em vẫn sẽ làm như thế. Chúng ta vẫn sẽ gặp và yêu nhau. Đối với hiện tại, được ở cạnh một chàng trai thật lòng yêu em, luôn quan tâm và chăm sóc em, còn gì hành phúc hơn?”

Anh khẽ bật cười, vòng tay ôm lấy cô vào lòng.

Ở đâu đó ngoài kia, nắng vẫn tỏa sáng, gió vẫn thổi. Có tiếng cười của ai vọng lại, rất khẽ..rất nhẹ thôi…

One Response

  1. Hoài. Hoài. 12/01/2018

GÓP Ý BÀI VIẾT