Thoát[X]

Duyên nợ tuổi 17.

Tôi từng nghe một bà cô 40 tuổi nói như thế về mối tình đầu dang dở đã qua của mình, đó là lần đầu và cũng là lần cuối bà trao tình cảm của mình cho một người đàn ông. Tôi cũng như bà, cậu nhớ không? Đã từng có một mối tình dang dở, không trọn vẹn, là những cảm xúc đầu đời chân thật, hạnh phúc nhưng cũng là bất hạnh. Nó khắc sâu trong tim như một cái đinh; gỡ ra thì đau mà giữ lại thì nhói đến cuối đời. Là thanh xuân vừa ngọt ngào vừa cay đắng tràn đầy nước mắt…

Cậu và tôi ở năm cuối cấp 3 với những cảm xúc của tuổi 18 – là những năm miệt mài bên sách vở đến nỗi phải vừa truyền nước vừa ôm quyển vở học bài, là những lo lắng phân vân giữa Đại học Bách Khoa với Đại học Luật, là sự chọn lựa giữa học hành và tình cảm… Đã từng nghĩ sẽ cùng nhau vượt qua tất cả nhưng rồi bão tố xuất hiện cuốn đi tất cả.

Năm đó bị ba mẹ phát hiện, không cho ta gặp nhau, muốn cắt đứt sợi dây tơ nối kết hai ta. Sợi dây ấy rất mỏng nhưng tôi vẫn nắm giữ thật chặt không buông dù là rất đau, rất rát….Song; nó vẫn đứt. Tại sao lại đau vậy tại sao  chỉ có một đầu dây là có người nắm, tại sao cậu lại buông tay. Tôi đau lắm, rất đau, nếu lúc ấy cậu kiên nhẫn hơn không phải ta đã vượt qua rồi sao, sau đó có thể vào cùng một trường, làm cùng một nơi, có thể đi đến cuối con đường hay sao… Tôi oán cậu rất nhiều vì bỏ rơi tôi , vì bỏ lại lời hứa giữa hai ta mà ra đi. Cậu đã bao giờ biết đã có lúc mẹ cậu đã tìm đến tận nhà tôi mà sỉ vả hay không, thậm chí là đánh. Nhưng không sao; tôi vẫn chịu được vẫn ổn; chỉ cần tôi và cậu được bên nhau mọi thứ sẽ chẳng là gì.

Tôi yêu cậu, tin cậu nhưng thứ tôi nhận lại là dối lừa! Cậu có người khác! Lúc biết tin tai tôi như ù đi, tim tôi như vừa bị tay ai bóp nghẹn lại. Là tay ai? Tại sao cứ phải làm vết thương thêm sâu vậy?… Tôi mệt mỏi vì mọi thứ rồi, muốn buông nhưng không được. Tình cảm hai ta quá lớn chăng? Nó quá lớn làm che mất lí trí của tôi rồi. Tôi vẫn tin cậu, tin tình cảm hai ta, tin vào lời hứa ngọt ngào của cậu  và rồi im lặng bơ đi. Để rồi thứ tôi nhận lại chỉ là đau thương, câu bỏ tôi đi du học cùng người bạn gái mới.

Tôi đã chạy ra cản cậu lai, níu kéo đoạn tình cảm đã đứt ; nhưng cuối cùng mới biết tình cảm ấy là giả dối – ” Cô chỉ là thứ đồ chơi đã cũ. Tôi chưa bao giờ yêu cô ”.  Đau – Chỉ một chữ là đủ  Tôi ước giá như lúc đó tai mình bị điếc để không nghe, không biết, để không đau như vậy. Tôi khóc, khóc rất to; tất cả mọi người trong sân bay đều nhìn nhưng tôi chỉ cần một người nhìn là cậu thôi. Sao anh không nhìn tôi, sao vẫn bước đi mà không ngoảnh lại nhìn?…Cậu thật sự bỏ tôi rồi, bỏ lại một mối tình rồi… Cậu mãi sẽ chẳng biết đâu, lúc ấy đã có người chạy lại dỗ tôi ấy, họ an ủi tôi rất nhiều. Những con người xa lạ nhưng vẫn vì tôi mà dừng bước vây sao cậu không thể dừng.

Tôi vẫn chạy theo cản cậu tận đến nơi soát vé, bởi tôi biết cái gọi là linh cảm thật sự tồn tại. Thật ngu ngốc – tôi chắc cậu đã nghĩ thế. Nhưng không sao dù có bị coi là ngu hay điên một trăm lần đi nữa thì tôi vẫn muốn và phải cản cậu ! Gía mà lúc đó cậu nghe tôi thì tốt rồi phải không, giá mà chịu ở lại dù chỉ một ngày thì ổn rồi, giá mà cậu chịu ngoảnh lại nghe tôi nói thì đã ổn rồi… Bao nhiêu chữ cũng không đủ bởi lẽ đó chỉ là “giá mà”…

” Chuyến bay xxyz – ngày xx tháng zx năm xxyx đã xảy ra trục trặc kĩ thuật … chuyến bay bị đâm xuống biển… với số người thiệt mạng là 104 người …hiện vẫn còn đang tìm kiếm 26 người bị mất tích…”. Tôi nói đúng không, cảm giác của tôi lúc đó là có thật mà, tôi biết mà, biết nếu cậu đi tôi sẽ mất cậu mãi mãi. Giờ thì thật rồi, tôi mất cậu rồi… Sợi dây tơ ấy đã đứt rồi…

Mười năm qua rồi, mọi thứ thay đổi hết…mọi thứ. Tôi cũng thay đổi thành một người khác từng bước phát triển sự nghiệp, chỉ là…thật cô đơn khi không có cậu. Tôi không biết giữa hai ta là lương duyên hay nghiệt duyên, cớ sao mười năm rồi vẫn không quên. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn lại kỉ niệm và tình yêu trong tim, nó như là một món đồ chơi từ nhỏ bỏ không được giữ không xong, chỉ biết cất vào một góc mà lưu lại làm kỉ niệm. Mối tình hai ta bắt đầu trong sự ngọt ngào, nụ cười hạnh phúc của tuổi 16 thơ ngây nhưng, nó lại là một kết thúc thấm đẫm nước mắt với nỗi đau tột cùng, dằn vặt suốt cuộc đời  sau này. Cậu là người đầu tiên tôi yêu và cũng có lẽ sẽ mãi là duy nhất!…

Kiếp này có duyên nhưng không nợ, ta lỡ hẹn nhau, liệu kiếp sau sẽ có chăng?….

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau