Thoát[X]

Đúng người,sai thời điểm…

 Đây là câu chuyện thật về cuộc đời của một cô gái,sau khi trải qua vài ba mối tình đầy đau thương và sự phản bội…

Gia đình anh và gia đình cô thân thiết từ thuở mới lập gia đình,lúc bé cô và anh đã từng gặp nhau nhưng chẳng nhớ hay ấn tượng gì đến nhau.Bố mẹ anh li dị năm anh 10 mấy tuổi,vì bố anh có người phụ nữ khác mặc dù vậy nhưng cô em gái anh (Nhi) học cực kì giỏi luôn đứng đầu lớp.Đến khi năm cô 18 tuổi,gia đình anh mời gia đình cô cùng đi ăn,mọi chuyện bắt đầu từ đây…

Lần đó là lần đầu cô gặp anh ở độ tuổi trưởng thành,thật sự mà nói cô chẳng có gì ấn tượng với anh ngoài việc anh luôn chăm sóc lo lắng cô em gái bằng cách liên tục hỏi han gắp thức ăn.Cô thích cách quan tâm đến cô em gái và thầm ước vị trí đó là mình.Nhưng suốt buổi ăn anh chẳng để ý gì đến cô chỉ ngồi ăn và nhìn xung quanh.

Lần thứ hai cô gặp anh là khi anh được nhờ mang đồ ra cho nhà cô,khi đến anh nhấn chuông cửa cô chạy ra định đưa tay với tới lấy nhưng anh lại đưa cho mẹ cô còn cô bị anh quăng cho một cục lơ to đùng liền ghim trong lòng còn anh ra về chẳng chào lấy cô được một lời vì anh ngại ngùng khi thấy cô.

Lần thứ ba cả hai gặp nhau cũng trong một bữa ăn được gia đình anh mời,lần này lại khác mặc dù ngồi cách nhau xa nhưng anh luôn nhìn cô một cách chăm chú khiến cô e thẹn quay đi khi bắt gặp ánh mắt anh nhìn cô.Ngày hôm đó cô mặc một chiếc đầm hai dây hoa hồng đơn giản cùng một đôi dép kẹp giản dị nhưng không thể lẫn vào bất cứ ai vì nụ cười cô thu hút đến lạ.Sau bữa ăn cả hai gia đình cùng nhau uống cà phê,lúc này anh đi phía sau cô cô cảm nhận được ánh mắt anh đang chú ý đến cô.Khi ngồi cùng bàn đối diện nhau anh vẫn cứ nhìn cô chăm chú khiến cô liên tục ngại ngùng tránh né ánh mắt anh.Lúc đó cô ăn một ly kem nhưng vì bị anh để ý đến nên cô chẳng thể nào ăn một cách tự nhiên mà cứ lóng nga lóng ngóng như một đứa hậu đậu.Khi về anh luôn suy nghĩ đến hình ảnh cô rồi cười thầm và có suy nghĩ là sẽ chinh phục cô.Nhưng người để tâm nhất lại là cô,đêm đó về cô trằn trọc mãi chỉ nghĩ đến hình ảnh của anh,ánh mắt anh nhìn cô,nụ cười của anh.Sáng hôm sau khi thức dậy cô liền đi tìm nick Facebook của anh thông qua Facebook của em gái anh khi cô vô tình hỏi được vì cô và em gái anh cũng trạc tuổi nhau.Sau một lúc lục lọi newsfeed cô tìm được nick anh liền ấn nút addfriend.Sau đó vài ngày cô được anh đồng ý addfriend nhưng cả hai chẳng hề inbox hay tương tác với nhau.

Nói qua về cô,năm cô đang học 11 cô vì chán nản chuyện tình cảm với một chàng trai vì phản bội cô nên cô lao vào yêu một nàng tomboy(anh ta).Được 6 tháng gia đình cô biết về mối quan hệ này liền ngăn cấm bằng cách buộc cô nghỉ học.Sau khi nghỉ cô chỉ quanh quẩn trong nhà luôn nhớ đến anh ta kia,cô luôn tìm cách liên lạc để vun vén cho cuộc tình ngang trái này nhưng không ngờ sau sự hi sinh của cô là sự phản bội của anh ta ấy.Sau khi coi nghỉ học anh ta liền quen một cô gái khác và chia tay cô một cách dứt khoát phũ phàng.Nhưng cũng chính nhờ sự lạnh lùng ấy mà cô dứt bỏ được cuộc tình này.

Quay lại câu chuyện,sau đó 1 vài tháng chuẩn bị vào năm học mới,bố anh khuyên cô nên tiếp tục học và chuyển đến học cùng trường với Nhi.Cô đồng ý,chuẩn bị mọi thứ để đi thành phố học,nhưng môi trường ở đây không phù hợp với cô vì từ bé cô như một nàng công chúa lúc nào cũng được cưng chiều được bố mẹ và cả anh trai chăm lo.Nên chỉ học đuọc một hôm cô xin nghỉ học về nhà.Lúc ấy Nhi khuyên cô tiếp tục học vì sau đó 2 tuần Nhi sẽ xuống học cùng cô khuyên cô nên về nhà nghỉ rồi suy nghĩ lại cô đồng ý nghe theo Nhi nên chỉ đem vài ba bộ đồ về để lại tập sách cùng một số đồ dùng ở lại trường.Một tuần sau cô quyết định nghỉ hẵn nên nhờ anh cùng cô xuống trường để lấy đồ về vì gia đình cô chỉ an tâm khi có anh đi cùng cô.Anh nghe cô quyết định nghỉ hẳn dùng hết lời để khuyên cô tiếp tục học vì việc học anh cũng dở dang nên không muốn cô như anh nhưng cô vẫn quyết định thế.Anh thấy thế cũng không nói gì thêm đồng ý đi cùng cô,nhưng đến ngày hẹn anh lại bận anh nhờ Nhi đi cùng cô.

Sau đó một vài tháng trong cơn say anh nhắn tin cho cô và nói rằng:
– Anh thích em thật sự…
Cô cười thầm nhưng chẳng trả lời anh,đến sáng hôm sau khi anh tỉnh táo và thấy câu nói anh nói với cô đêm qua anh liền inbox nói với cô
– Đêm qua anh say nên nói lung tung em đừng để tâm đến,nhưng thật sự là như vậy em không cần phải nói gì thêm đâu anh biết em khó xử mà…
– Em cảm nhận được điều đó và em cũng thích anh.Nhưng em chẳng như vẻ ngoài anh thấy đâu,em không tốt.

– Tại sao em lai nói thế,anh thấy em hiền lành ngoan thế cơ mà

– Thật ra em là một cô gái không còn trinh trắng đâu anh à

– Em đang thử lòng anh đấy à anh chẳng tin đâu em ngoan hiền vậy mà

– Không,đó là sự thật.Em bị xâm hại năm em lên 5,đó là kí ức không bao giờ em quên

– Anh chẳng quan trọng cái màng mỏng nhỏ xíu ấy cái anh quan tâm là tâm hồn em,phẩm chất của em.Một cô gái như em đáng thương hơn là đáng trách,anh không nghĩ bên trong em nhiều nỗi đau đến vậy.Xin lỗi em

Anh và cô bắt đầu từ đó bằng một mối quan hệ thân mật hơn hàng ngày anh luôn hỏi thăm cô đã ăn chưa hay đang làm gì và luôn la mắng cô mỗi lúc cô bỏ bữa chỉ vì ghiền phim.Từ dịp đó mỗi ngày ba bữa khi cô ăn đều phải chụp bữa ăn cho anh xem.Cả hai cứ như vậy đến khi sinh nhật của cô,mặc dù vậy nhưng mối quan hệ của cô và anh chỉ có mỗi mẹ cô và mẹ anh biết.Anh đội mưa đến sinh nhật cô mặc dù hôm đó mưa ngập rất nhiều nhưng anh vẫn cố gắng vì cô.Suốt bữa ấy,anh luôn gắp thức ăn cho cô và còn cả lột tôm cô ăn vì sợ cô bị bẩn.

– Hôm nay em dễ thương lắm,em như một nàng công chúa.

– Cảm ơn anh

Sau sinh nhật cô bắt đầu xin đi học nghề,chỗ học cách nhà cô 10 phút đi xe.Nhưng chiều nào anh cũng xuống tận chỗ làm để đón cô vì sợ cô không an toàn.Anh ít khi nói lời yêu thương nhưng những cử chỉ của anh nói lên tất cả

Nhưng chuyện tình của cô không đẹp mãi như vậy…

Sau sinh nhật cô vài tuần mẹ cô thông báo cho bố cô biết về mối quan hệ của cả hai bố cô cũng không nói gì chỉ cười trừ.Còn bố anh vì bận công việc nên anh không có dịp để báo với bố anh,bố anh chỉ biết khi được nghe nội anh nói lại với bố.Bố anh khi biết cũng chẳng nói gì liền hẹn bố cô ra để nói chuyện.Đêm bố cô và bố anh nói chuyện về tình cảm của cả hai,cũng là đêm anh đội trời mưa xuống nhà cô chỉ để thăm cô nói chuyện với cô và cũng là đêm cô và anh phải đối mặt với khó khăn. Bố anh không chấp nhận cho cô và anh đến với nhau vì lí do anh từng quậy phá,ăn chơi,sợ anh không đủ chính chắn sẽ làm khổ cô.Khi bố cô về đến nhà sau buổi nói chuyện cùng bố anh thấy anh đang ngồi cùng cô trước hiên nhà ngắm mưa và trò chuyện bố cô liền thay đổi sắc mặt với anh và cô nhưng ông chẳng nói gì nhưng cô cũng hiểu được một phần nào nét mặt của bố cô.Trời vừa dứt mưa cô khuyên anh nên về vì chỉ có mỗi mẹ anh ở nhà một mình.

– Anh về đi trời tạnh rồi mẹ đang ở nhà một mình đó

– Vậy thôi anh về,em vào nhà đi

– Anh về cẩn thận về tới nhớ nhắn tin cho em an tâm nha

– Anh biết rồi em vào đi kẻo ướt,bái bai

Anh về tới liền nhắn tin cho cô:

– Anh về rồi này em ngủ đi trễ rồi

– Anh cũng ngủ sớm nha sáng còn đi làm.Anh ngủ ngon

– Em ngủ ngoan,thương em

Sáng hôm sau cô dậy sớm hơn mọi hôm vì linh cảm tối qua có chuyện gì về cô và anh qua nét mặt của bố cô.Khi cô vừa xuống lầu mẹ cô liền lên tiếng

– Con ngồi xuống,mẹ có chuyện cần nói

– Sao vậy mẹ?!

– Tối qua bố của Huy có nói chuyện với bố về chuyện của hai đứa.Bố Huy không đồng ý cả hai quen nhau vì Huy còn ham chơi,sẽ làm con tổn thương.Nếu con tiếp tục bố sẽ giận con đấy con biết mình phải làm gì rồi đấy.

– Dạ con hiểu

Cô liền vào Facebook xoá biệt hiệu màu cuộc trò chuyện cô dành cho anh mà chẳng nói một lời giải thích với anh.Anh chẳng hiểu chuyện gì liền hỏi cô

– Sao vậy em,có chuyện gì với em thế?!

– Mình đừng liên lạc với nhau nữa anh à
– Em phải cho anh biết lí do chứ anh đã làm gì sai sao?!Tối qua mình vừa gặp nhau vẫn vui vẻ mà em
– Bố anh và bố em không đồng ý cho chúng ta quen nhau em nghĩ mình nên nghe theo sẽ tốt hơn anh à
– Có phải bố nói gì anh không,anh biết trước đây anh không tốt nhưng giờ anh đã thay đổi rồi em cũng thấy được mà.
– Em biết nhưng em không thể làm khác được.
– Anh thương em,anh không làm theo được em mà như vậy anh không tập trung đi làm được đâu.Anh sẽ đi nói chuyện với ba.
– Anh đừng như vậy em xin anh…
Sau đó anh liền tức tốc bỏ công việc chạy sang công ty bố anh để nói chuyện.Khi anh vừa đến bố liền gọi anh vào để nói chuyện.
– Con vào đây
– Bố tại sao bố làm vậy những lời bố nói không phải sự thật về con,con không như vậy bố hiểu con như thế nào mà
– Bố biết bố hiểu con trai bố là người như thế nào.Nhưng con nhìn đi con chỉ 21 tuổi thôi làm sao con có thể lo cho con bé chứ.Bố làm vậy chỉ vì tương lai của cả hai đứa con và vì thể diện của bố,tụi con còn rất trẻ còn nông nỗi chưa chính chắn với chuyện tình cảm.Nếu có trục trặc bố sẽ chẳng còn mặt mũi nào nói chuyện với bác ấy.Sau này khi con chính chắn,mà tụi con vẫn còn tình cảm với nhau thì bố đồng ý cả hai tay cho tụi con đến với nhau.Việc của con bây giờ là lo tương lai,sự nghiệp khi con có tất cả con mới có thể lo cho người con gái con yêu.Con hiểu chưa?
– Con hiểu nhưng ít nhất bố cũng phải cho tụi con duy trì mối quan hệ này chứ
– Không được,bố đã nói vậy con đừng cãi lời bố.Ngay ngày mai con chuyển về công ty bố làm còn nếu con vẫn còn duy trì mối quan hệ này bố sẽ từ mặt con,con đi ra đi.

Anh về nhà,nghỉ làm luôn buổi chiều hôm ấy.Anh gọi cho cô cả hai chỉ nhìn nhau mà chẳng nói gì,anh hiểu được cô đang như thế nào cô cũng vậy.Anh và cô quyết định vẫn tiếp tục mối quan hệ trong âm thầm.Luôn khuyên nhau cố gắng để chờ đến ngày anh thành công đường đường chính chính đón cô về một nhà,còn cô lúc nào cũng tin tưởng vào khả năng của anh.Cả hai luôn tin tưởng đối phương những lúc em ra ngoài cùng bạn bè anh đều báo cô biết,cô luôn tin lời anh không bao giờ ép buộc bắt anh phải theo ý cô.Anh luôn cưng chiều cô dù ngay cả những khi bận việc chỉ cần cô nũng nịu,mèo nheo gọi hai tiếng “anh ơi” anh luôn dịu dàng đáp lại cô “anh đây” , “em lại buồn hay thích son nào sao,nói anh anh sẽ chiều em”. Vào những dịp lễ tết anh và cô cùng nhau ra ngoài chơi cùng nhau đi đến những nơi cô muốn không bao giờ bắt cô làm theo ý anh,chỉ cần là bộ phim cô thích anh sẵn sàng coi cùng cô không một lời nào phàn nàn.

đúng người sai thời điểm

đúng người sai thời điểm

Cô và anh bên nhau được 7 tháng mọi việc cứ bình yên như thế.Cô bắt đầu kể cho mẹ cô về mối quan hệ của cô và anh,mẹ cô không hề trách cả bố cô cũng vậy không phản đối cũng không chấp nhận.Đến khi được 9 tháng cô muốn được về chung một nhà với anh nên nói chuyện với bố mẹ
– Con muốn kết hôn với anh Huy
– Con còn trẻ con hãy tự do đi,sau kết hôn con phải lo rất nhiều thứ từ bữa ăn tới tiền bạc,bố cô nói.
– Bố nói phải đó con,mặc dù gia đình bên đó cũng khá nhưng Huy nó cũng phải đi làm chứ đâu thể nào bám vào gia đình để nuôi con
– Đến khi Huy nó 30 tuổi con cũng chỉ 27 thôi lập gia đình vẫn chưa muộn mà,bố cô nói tiếp lời mẹ cô
Cô im lặng nhưng trong lòng cô không muốn vậy,cô liền đi bàn việc kết hôn với anh.
– Anh có muốn kết hôn với em không?
– Tất nhiên là có chứ,nhưng không phải bây giờ.Anh chưa có sự nghiệp làm sao lo được cho em.Chờ anh 6 năm được không em?
– Thật sự em muốn bên anh chăm lo cho anh
– Anh hiểu nhưng anh muốn anh đủ khả năng để lo cho em mới có thể đón em về,anh không muốn em phải cực khổ
– Em hiểu rồi,em sẽ chờ anh bên anh những lúc như vậy
– Cảm ơn em đã hiểu cho anh.Thương em
Cô và anh cứ bên nhau mãi như thế,gặp nhau lén lút trong những lúc có thể.Cứ hạnh phúc,tin tưởng,yêu thương nhau;Anh vẫn vậy vẫn yêu thương dịu dàng,ân cần với cô như lúc mới yêu.Mặc dù công việc anh bận rộn,có khi 3,4h khuya đã phải thức để đi làm không thì đi từ sáng đến 11h đêm mới được về.Trong lòng anh chưa bao giờ suy nghĩ tìm niềm vui khác,anh luôn lạnh lùng với những cô gái xung quanh anh.Luôn cho cô biết những mối quan hệ xung quanh anh…

Sáu năm sau

Anh có công ty bất động sản nhỏ cho riêng mình sau thời gian làm cho công ty bố anh,gia đình anh cũng chấp nhận cho mối quan hệ của cô và anh.Buổi tối một ngày đẹp trời,anh hẹn cô ra ngoài ăn tối,đúng 7h tối anh đứng đợi cô trước cửa nhà đón cô.Cô cùng anh đến một nhà hàng ấm cúng nhưng lạ là chỉ có cô và anh.
– Em ngồi đây nha anh ra ngoài một lát quay vào với em ngay,anh luôn dịu dàng với cô như thế
– Dạ anh đi đi
Anh ra ngoài khi quay lại tay cầm một bó hoa hồng tươi đúng màu đỏ cô thích,cô nhìn anh mỉm cười.Anh bước đến đưa cô bó hoa cũng là lúc tiếng đàn piano cất lên anh quỳ xuống tay cầm một chiếc nhẫn cầu hôn đã chuẩn bị sẵn trước đó vài ngày.
– Đúng như lời anh đã hứa,cảm ơn em đã bên anh trong 6 năm khó khăn vừa qua.Luôn lo lắng quan tâm anh không bỏ mặt anh khi anh cần em nhất.Những gì ngày hôm nay và về sau anh dành cho em là những gì em xứng đáng có được sau những việc em đã làm vì anh.
– Cảm ơn anh,em bỏ cả thanh xuân để chờ đợi anh.Em thấy xứng đáng em chưa bao giờ hối hận
– Anh thương em
Cô và anh ôm nhau rất lâu,đôi khi tất cả những gì con gái hi sinh chỉ mong đến cuối cùng được công nhận được bên cạnh người con gái họ yêu một cách bình yên,vật chất vốn dĩ chỉ để lo toan cuộc sống,còn tình yêu thật sự dù có nhiều tiền đến thế nào cũng chẳng mua được.

Một năm sau khi cưới cô sanh cho anh một bé gái,cô đặt tên cho bé là Thiên Kim.Cô bé rất giống mẹ,xinh đẹp,trắng hồng vậy nên anh cưng cô bé.Chỉ cần vừa về đến nhà anh liền ôm chầm lấy cô bé,cô bé chỉ cần thấy bố liền cười tay chân chồm lấy bố.Mặc dù sinh bé xong nhưng cô vẫn giữ được thân hình như gái đôi mươi nên luôn được chồng thương yêu chiều chuộng hết mực,chưa bao giờ suy nghĩ đến người phụ nữ nào khác ngoài cô.Mẹ chồng cô xem cô như con gái ruột luôn bênh vực chia sẻ với cô,đôi khi chồng cô cứ nghĩ mình như con rể chứ không phải con trai của bà.

Sau sáu năm chờ đợi hi sinh cả thanh xuân cô đã có được những gì cô xứng đáng có được.Đúng người sai thời điểm nhưng chưa chắc đã sai luôn cả chuyện tình…

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau