Thoát[X]

Dư vị còn đọng lại trong trái tim…

Tuổi học trò in dấu những tình bạn

Dù thoáng qua thôi …
Dù chỉ như làn gió …
Nhưng biết đâu đây ,lại là một dấu ấn trong tim
( Hoa xuyến chi – lưu bút )
Kết quả hình ảnh cho dư vị còn lại trong trái tim

 

Dư vị còn lại trong trái tim tôi !

Có đôi khi con người ta lướt qua đời nhau … để rồi trượt dài !! Và những người bạn của tôi cũng như thế ! Họ từng là bạn của tôi khi thơ bé , từng là người nắm tay tôi bước qua mọi nẻo đường … và cũng là ngường buông rời đôi tay này !

Trái tim kia đã từng đau quặn thắt , từng ứu máu vì tình bạn nhạt nhòa . Từng đau thương khi buông rời ai đó … từng xao xuyến khi giây phút tạm biệt tới gần .

Là thế đấy , tôi yêu những phút gây lặng im ngắm ánh dương rọi sáng bên người bạn thân ! Sự im lặng đủ để trái tim tôi thấu hiểu bạn của mình ra sao và  cần gì ? Đủ để tình thương lớn lên theo thời gian … để mỗi bước đi là một dấu ấn khó phai trong cuộc đời !

Những khoảnh khắc đó có chăng sẻ chỉ đẹp khi tôi hiểu đó là một tình bạn ! Rồi mai đây , ngày lật lại những trang thư cũ , ngắm nhìn lại nhũng nét bút gợn sóng và nắn nót của một cây bút sắc nét lại thấy đâu đây sự ngờ nghệch của cô học trò mới bước vào cấp 2 . Tuổi trưởng thành với bao đổi mới cũng là lúc tôi phải vẫy đôi tay tạm biệt 7 năm qua với bao kỉ niệm cùng nắng gió … đón lấy một tình thương mới với một người bạn mới … hai trái tim đang rỉ máu đau thương chợt gặp nhau nơi con đường năm xưa …

Trang nhật kí của 2 năm trước giờ bị nước mưa làm nhòe đi con chữ ! thời gian trôi thật nhanh mới đó đã hai năm rồi nhỉ ! Tôi dường như đang chạy theo cái gì đó gọi là cuộc chiến của những người bạn . Chạy rồi , chạy mải miết mà không biết mệt để rồi hôm nay ngoảnh lại quá khứ mới nhận ra rằng mình đã bỏ lỡ quá nhiều !

Dư vị còn lại trong trái tim tôi – đơn giản hơn là hai chữ tình bạn !
Với tôi tình bạn còn đẹp lắm , đẹp trong trang nhật kí , trong dòng bút nhòe mực của tôi năm xưa , đẹp khi tôi biết mình không còn bé nữa …

Và những người bạn đó cũng đã ra đi , ra đi như  một làn gió đang hòa quện cùng mây trời diệu vợi … và một ngày kia hai chúng tôi chợt gặp nhau trên cùng một con đường , cứ ngỡ như hai con người xa lạ , không cười không nói , không nhìn nhau ! Giống hai ngọn gió vô hình trong không khí , lượt nhẹ qua mà lãng quên đi những tháng ngày bên nhau …

Dư âm ngày hôm qua !

Có chăng cuộc đời này còn nhiều lắm những chênh vênh … Những cảm xúc của cô học trò mới lớn , những cú lột xác bất ngờ … khiến ai đó chẳng thể nhận ra nữa … và đôi khi hình ảnh người bạn năm xưa đã nhòa đi trong ánh mắt … có lẽ niềm tin kia đã rạn nứt từng ngày …Ngày hôm qua khi chúng tôi còn là đôi bạn , dắt tay nhau dạo chơi dưới nắng trường , hái hoa phượng kết thành chú bướm nhỏ , nuôi ước mơ bay đến bên mây trời …

– Ước gì bầy bướm của chúng ta bay được nhỉ !!!
– Tại sao bạn không nghĩ , chúng ta chính là những chú bướm này và chúng ta đang bay !!
– Đúng vậy , chúng ta đang bay , bay trong những tháng năm học trò !

Bạn của tôi ơi , đôi cánh của chúng ta … có còn trọn vẹn như ngày đó không ? Bạn đã thay một bên cánh mới , đó là người bạn thân mà bạn yêu quý nhất … còn tôi , vẫn đang tập bay chỉ với một chiếc cánh !! Có những lúc tôi nản , dường như chẳng còn sức và niềm tin để bay thêm nữa … tôi đã bắt gặp nụ cười rặng ngời của người bạn đó. Dù biết rằng nó không dành tặng mình nhưng đó cũng là một khoảnh khắc đáng nhớ của cuộc đời ! Hương vị của tình bạn dù nhạt phai nhưng một ngày nào đó gặp lại người bạn đó trên đường chỉ cần chúng ta còn có thể cười với nhau cũng là khi dư vị của năm xưa còn vấn vương … !

 Tìm về miền kí ức !

Về lại với tháng năm xưa cũ , vẫn đâu đây tiếng gọi của chuông gió ! Một điệu nhạc trong veo mà dịu nhẹ đã đánh thức tâm hồn tôi một thời thơ bé …

Trang thư của bạn cũng nhòe màu rồi , tôi chẳng thể đọc lại nhưng tôi biết đó là những gì thời gian đã để lại …

Tấm ảnh cô bé 5 tuổi tôi vẫn còn giữ cho tới một ngày bạn lén lấy trộm nó đi … tôi nhớ nụ cười của bé cua năm đó , cầm chiếc chậu trên tay với tấm bằng khen …  Cái thân hình nhỏ bé đó sao lại diệu vợi giống một thiên thần tới vậy ?

Tôi bỏ lại những tháng năm tươi đẹp đó trong một miền kí ức xa lắm … tôi chẳng thể biết miền đó nằm ở chốn nào tôi hiểu rằng mỗi khi điệu nhạc của chuông gió ngân vang tôi có thể tìm về nơi đó an ủi lòng mình cùng tiếng gió thổi êm đềm , dịu nhẹ !

Từ giờ và mãi mãi đó là khoảng trời của riêng tôi , mình tôi thôi ! Vì làn gió là bạn sẽ không thuộc về tôi thêm một lần nào nữa … dẫu buồn nhưng xen chút hương vị của niềm vui … vì cuộc đời đã cho tôi gặp bạn … cho tôi có được một miền kí ức ngập nắng mùa thu vàng !

Hít hà hương vị của cuộc sống tôi mới hiểu rằng đôi khi sự thoảng qua sẽ để lại trong ta những dư vị ngọt ngào mà đằm thắm những yêu thương lặng thầm !

Gió cũng giống như bong bóng xà phòng đó sẽ là những thứ mãi mãi không thuộc về ta nhưng tôi biết họ cũng cô đơn đấy ! Chốn dừng chân của họ sẽ xa lắm … và có chăng sẽ là những yêu thương vội vã ….

Cuộc sống của chúng ta là những gì mà mỗi giây phút trong tương lai hiện hữu , nó đang chạy , chạy rất nhanh đấy bạn có đang thấy thế không ?  Và tình bạn của chúng ta cũng đang chạy nó chạy mải miệt và đang héo tàn rồi ! Người ta nói , cây xanh của cuộc đời sẽ xanh mãi còn chân lí sẽ xám xịt . Ừm thế thì cây xanh của tình bạn thì sao nhỉ ?

Luôn mỉn cười bạn sẽ giống như tôi nhận ra rằng ” Phía sau những niềm đau là một bài học quý ”  Đừng khóc nhé , một vết trầy nhỏ không đáng để khóc đâu cũng giống như cuộc đời chính là những thử thách …

Ngoài kia có nắng , bạn có thấy đúng không ? Nắng mùa thu về rồi đấy nhớ năm xưa mùa thu vàng đã gắn kết chúng ta … còn giờ đây là dư vị của tình thương !!

 

Cuộc sống này đem bạn đến bên tôi !

Rồi một ngày cũng đem bạn rời xa tôi … bạn là gió là làn gió mang âm hưởng ấm áp mà dịu nhẹ …  Có được một người bạn như bạn trong cuộc đời tôi nghĩ rằng đó sẽ là những dấu in đẹp đẽ nhất tuổi học trò của tôi !

Có đôi khi tôi phải tập cách buông tay để trả lại sự tự do cho ai đó . Vì khi đó hai ngón tay sẽ không còn trên cùng một bàn tay … tình bạn nhạt phai ta cần phải buông rời . Cứ cố níu lại có chăng sẽ chẳng còn vẹn toàn như năm xưa . Cũng giống như chiếc chuông gió bạn tặng , nó đã hỏng 3 lần rồi nhưng bao lần đó mình vẫn cố chữa lành và giờ đây nó chẳng còn như trước nữa … Tôi gửi mọi thứ vào chiếc hộp kí ức , giữ lại chúng trong ngăn kéo tình thương … nó sẽ bền phải không ?

Kết quả hình ảnh cho dư vị còn lại trong trái tim

Có những tình bạn tưởng chừng như giản đơn nhẹ lướt để rồi chia xa mãi !
Nhưng có chăng đó là dấu ấn của cuộc đời này !
Nhẹ nhàng đặt vào ngăn kéo của kí ức chút dư vị cuối cùng còn sót lại …
Để một ngày nó đó mở ra ngăn tủ cũ trái tim ta nhen lên một chút bồi rồi rất nhẹ …

Nhat Ky Today mạng xã hội blog tam su thầm kín chia sẻ cảm xúc tam su trong cuộc sống hàng ngày.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau