Thoát[X]

Đi qua mùa mưa ngày ấy

“Em gặp anh trong một chiều mưa, mưa tầm tã. Em đứng dưới mái hiên, còn anh đang chuẩn bị đạp xe về, sau khi đến thư viện đọc sách, em đoán vậy. Em không mang ô, và anh cũng chỉ có một cái duy nhất. Anh nhìn em, mỉm cười thật nhẹ rồi đưa em cây dù, sau đó mất hút giữa làn mưa bàng bạc. Anh đi, không để lại dù chỉ một câu nói. Em đứng đó, tần ngần cầm chiếc ô nhỏ, ánh mắt thu lại sau cặp kính mãi nhìn theo anh, bóng lưng trắng đã dần dần khuất dạng.

Anh hơn em 4 tuổi, hơn cả về chiều cao lẫn cân nặng. Em đứng với anh, chỉ cao đến vai, hầu như bị che tất. Mỗi lúc như vậy, anh chỉ cười cười, xoa đầu em rồi gọi thật thương mến: Nhóc lùn. Tiếng trầm trầm, ấm ấm đó đã đi sâu vào tiềm thức, từ lúc nào đó mà chính em cũng chẳng nhận ra, nó đã trở nên quá đặc biệt.

Rồi anh và em dần dần thân thiết, đến mức người ta tưởng chúng mình yêu nhau. Mỗi lần nghe thấy tiếng đùa của vài đứa bạn, anh chỉ khoác vai em, chỉ vào em và cười thật lớn: Em gái tôi đấy, dễ thương không?

Kết quả hình ảnh cho yêu

Em cười trừ, ừ, cũng chỉ là em gái. Hai tiếng em gái đã khép lại câu chuyện đơn phương suốt một năm trời của em, chỉ còn hai tiếng đau lòng ở lại. Anh tốt nghiệp rồi, còn em mới chỉ năm hai. Anh đi làm rồi, và cái thế giới bên ngoài kia dĩ nhiên đẹp hơn tâm hồn của một con bé vốn ảm đạm chỉ biết đợi mà không thể thốt nên lời.

Những cuộc gọi thưa dần, những lần gặp mặt vắng bóng, rồi đến những tin nhắn cũng xa cách hơn, chỉ có em là người bắt đầu, và em đơn thuần cũng chỉ là một người làm phiền anh thôi. Em biết vậy, nên xóa số anh, hủy kết bạn trên zalo, facebook, coi như chúng ta như hai con người xa lạ. Và rồi? Em vẫn không kiềm lòng được, trái tim vốn lí trí vẫn quá yếu mềm khi nghĩ đến anh. Em lập một face mới, theo dõi anh, liên hệ với bạn bè anh để xin số mới khi số cũ không thể liên lạc.

Cứ như vậy cho đến khi em ra trường, anh sang Pháp du học. Em cũng đi theo anh, thuê nhà ngay sát căn hộ anh ở. Anh chưa có người yêu, và căn nhà em buồn bã bao nhiêu, thì anh vẫn luôn vui vẻ với những tiếng cười lúc nào cũng xuất hiện. Em vui rồi, em chỉ cần anh hạnh phúc thôi.

Hình ảnh có liên quan

Gia đình anh định cư ở Ý, anh lại lật đật sang, em cũng xách vali và đi miết. Em muốn làm hướng dẫn viên du lịch, nên việc đi qua đi lại này của em luôn lấy lí do đó để ngụy biện khi người ta tò mò, còn không ai biết, em chỉ đi theo anh.

Em sang trễ hơn anh, nên chưa thuê được nhà, tần ngần trước cổng nhà anh. Mưa lại rơi, tầm tã, em vội vàng chạy sang gốc cây bên đường, vẫn nghe tiếng mưa lách tách bên tai, vẫn nghe nước mưa chạm vào da thịt, lạnh ngắt. Đúng lúc ấy, anh xuất hiện, nhưng không phải chàng trai như xưa nữa, anh đã có người yêu, đi cùng nhau dưới hai cánh ô nhiều màu. Cô ấy xinh xắn, đáng yêu, hòa trong làn mưa với chiếc váy trắng đẹp tựa thiên thần. Em nhìn anh, ánh mắt anh vui sướng, như một đứa trẻ được quà, ánh mắt đó, em nhớ, em chưa bao giờ được trao.

Anh nhìn thấy em, và em thấy anh chạy lại, đưa chiếc ô của mình cho em, lại như ngày xưa nữa. Cô bạn gái anh đứng phía xa, mỉm cười, ánh mắt ngây thơ không gợn chút toan tính. Em thấy vui, anh đã tìm được một cô gái tốt.

Kết quả hình ảnh cho yêu và mưa

– Em gái, mạnh mẽ lên – Anh nắm lấy tay em lạnh dần, rồi chạy lại phía cô. Hai người chụm đầu dưới một bóng ô nhỏ, dù không che hết ấy, dù mưa vẫn bắn vào ấy, mà sao hạnh phúc đến vô ngần. Em đứng từ xa, tự nhủ phải vui, mà sao nước mắt vẫn chảy, nụ cười méo xệch giữa làn mưa, đong cái mặn đến đau lòng.

Lần thứ hai, tình cảm của em vẫn chỉ nhận lại duy nhất một từ “em gái”. Là mưa? Hay là nước mắt? Em hận, hận rằng, sao trái tim anh không thể thổn thức vì em? Một lần thôi cũng được, một ngày thôi cũng được, một giờ cũng xong… Nhưng chưa bao giờ cả. Xin anh, hãy để em không mạnh mẽ nốt một lần, và rồi ngày mai, em sẽ tự đứng lên và bước tiếp.

Sau hôm ấy, em lao vào công việc, những đồ án, những kế hoạch, những con số dày vò như gã chủ tham lam hút sạch đi sinh khí. Em không muốn ta gặp lại nhau, nên ước mơ làm hướng dẫn viên du lịch cũng bay đi đâu mất, để lại một cô gái cứng ngắc đến khó tả, với cặp kính cận và mái tóc chưa bao giờ quá vai.

Kết quả hình ảnh cho yêu và mưa

Và rồi, anh gửi cho em thiệp cưới, kèm một bức thư tâm sự. Không hiểu tại sao anh biết địa chỉ, nhưng em không quan tâm điều đó, em chỉ đọc thư, đọc và rơi nước mắt. Anh nói anh đã từng yêu em, yêu sâu đậm, nhưng vì sợ em không đáp trả, sợ tiến thêm rồi chỉ còn sự ngại ngùng và những khoảng trống, anh không dám ngỏ lời. Cho đến khi anh bắt gặp em dưới cây rẻ quạt ấy, anh mới nhận ra, sự vô tâm của mình.

Lúc nhận ra thì đã quá muộn, anh đã có người yêu, một cô gái quá đỗi tốt bụng và luôn bên anh những tháng ngày cô đơn buồn bã, và anh nhận ra, anh cũng yêu cô ấy mất rồi.

Anh đã có cuộc sống mới, em cũng là nên quên đi mà bắt đầu lại, em gái ạ.

Hình ảnh có liên quan

Ừ, thì quên, quên dễ vậy sao? Em lại khóc, sau khi đọc xong lá thư anh gửi, những giọt nước mắt hiếm hoi trên gương mặt đã cứng lại tự bao giờ. Em lại yếu đuối rồi, anh ơi…

Ngày… tháng… năm, em đến dự đám cưới. Nhìn anh vui vẻ khoác tay vợ mình, em chỉ nhìn trộm từ xa, mắt cay nhưng không thể khóc. Phải cười, và em cười, cả khi trao cho anh và cô ấy cặp nhẫn đôi có hình lá rẻ quạt mà anh thích. Anh ôm lấy em, thân mật gọi em gái, cô ấy cũng ôm lấy em, khẽ khàng gọi chị.

Hình ảnh có liên quan

Khi em về, trời lại mưa. Em mỉm cười rồi bật ô lên, chiếc ô lớn làm nước mưa dạt sang hai bên như hình chóp đầy đặn, thảy xuống mặt đường những bong bóng tí ti. Rẻ quạt lại rụng lá, nhưng em mạnh mẽ rồi anh nhỉ? Lại mưa rồi, và em phải tự che ô thôi, vì em đâu còn anh nữa.

Và rồi, em nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng tuân theo cái gọi là “định mệnh”. Định mệnh đã cho em gặp anh, cho chúng ta tình cảm, cho chúng ta cả một tuổi trẻ nông nhiệt. Vậy mà, đi hết một mùa mưa thanh xuân, chúng ta vẫn chẳng thể bước chung một con đường. Đi hết một vòng Trái Đất, cũng chẳng thể đuổi kịp nhau…”

Loading...

5 Comments

  1. LeDiem LeDiem 22/04/2017
  2. kimlien 03/05/2017
  3. dundun dundun 03/05/2017
    • LeDiem LeDiem 03/05/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau