Thoát[X]

Đêm và đau

( Blog tam su )Khuya. Trời đã rất rất khuya.
Đêm nay cũng như bao đêm trước, rất khó ngủ và có lẽ thức trắng luôn cũng chẳng chừng. Bởi rằng hôm nay nó đã trải qua vô vàn cảm xúc: buồn, vui, lo, sợ.

Thì ra người đời họ nói đúng: càng lớn càng cô đơn, cái cô đơn cay nghiệt ấy không chỉ đơn thuần là sống một mình một bóng mà nó còn là sự cô đơn trong chính tâm hồn dù xung quanh cả vô vàn mặt lạ và quen. Đúng, hiện tại, nó chẳng là nó của ngày xưa, chai lì hết mọi cung bậc cảm xúc đối với sự kiện chung quanh, chỉ biết tự kỉ giữa nổi cô quạnh mà mình đã xây trong ngần ấy năm qua… 21 tuổi- cái khoảng thời gian được cho là đẹp nhất của đời người- mà đối với nó, uể oải ngay từ cách sống. Đáng lí ra nó cũng ấp ủ nhiều ước mơ, đáng lí ra nó cũng nung đầy bao nhiệt huyết nhưng chao ôi đời dập vùi chẳng tiếc thương- cánh hoa chưa kịp nở mà đã tự muốn tàn.
Đêm qua, một cô bạn nói với nó: lo sợ thay những cặp đôi đang tay trong tay bước đi hạnh phúc bởi biết đâu ẩn sau cái hào nhoáng vui vẻ bên ngoài ấy là những ẩn khuất chẳng mấy đẹp tươi từ phía sau mỗi người. Đấy, đó cũng là điều nó từng trăn trở bởi trong đời ai mà không những tật xấu, những góc khuất phía sau, quan trọng là cách họ thể hiện ra sao và hành động thế nào.

Haiz- thở dài một tiếng, phải chăng chúng nó đã nghĩ quá nhiều tới mức làm cho phức tạp? Nhưng không, liệu ai đã biết được đó là nỗi lo, là tâm sự thường trực của những người từng trải qua đau thương và nhiều vấp ngã.
Nhưng sự đời- kệ họ. Nó của hiện tại cũng chẳng màn quan tâm tới bất kì chuyện thị phi. Vì rằng: đã từng đối mặt với thứ ghê rợn nhất thì để tâm làm gì những chuyện khác quá cỏn con? Cứ ngỡ sau tất cả bể dâu, con người vô cùng thông suốt. Nhưng lầm thật, hiểu chuyện người nhưng chẳng tự hiểu chuyện mình mà thôi.
Đấy đấy, lúc trằn trọc không ngủ lại cứ lên cơn thế này, cứ gõ liên tục bàn phím như cố trút hết nỗi buồn vào con chữ. Nhưng khi dịu lại cơn đau, nếu có người hỏi: tại sao buồn?- nó cũng chỉ cười trừ rồi lặng thinh bởi rằng chính nó cũng chưa từng biết rõ mình đang buồn về gì, chỉ mườn tượng được ở sâu trong bộ não dường như chứa đựng một vòng lẩn quẩn chẳng thể thoát ra. Rồi mấy tiếng nữa thôi, ngày mới cũng sẽ bắt đầu, chỉ có cái vòng lẩn quẩn ấy mãi không chịu kết thúc để có thể bắt đầu mà thôi.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau