Thoát[X]

Dạy cho con biết sẻ chia

Có một hôm tôi sang nhà hàng xóm chơi, người mẹ hàng xóm có cậu con trai 5 tuổi,hôm đó đi chợ về có mua hai túi xôi. Cậu bé con rất thích xôi nên ăn rất nhanh phần xôi của mình, xong nhìn phần xôi còn lại thòm thèm, cậu hỏi:
– Mẹ ơi, sao còn 1 túi xôi của mẹ kìa, mẹ không ăn đi?
– Để chút mẹ ăn
– Con thèm ăn xôi quá, mẹ cho con ăn thêm nửa túi xôi của mẹ nữa nha
– Không được, con đã ăn phần của con rồi, còn đó là phần của mẹ. Để yên! – Mẹ bé đáp đầy cứng rắn
– Đi mà mẹ, cho con ăn đi, con thèm ăn xôi lắm.


Bạn tôi vẫn cương quyết không cho dù nhìn thấy rõ là con mình đang rất thèm. Tôi nghĩ mẹ này thật lạ, nhiều mẹ cầu cho con ăn, còn mẹ này con xin đến rớt nước miếng lại không cho con ăn, sao lại đi căn kẹ với con từng miếng xôi ? Hồi sau có một cậu bé khác qua chơi nhìn thấy xôi, đòi ăn và bạn tôi cho thằng bé đó nguyên túi xôi. Thất vọng vì mẹ không cho mình, cậu con trai cúi xuống vừa ăn cơm vừa rơm rớm nước mắt, chắc nó nghĩ mẹ không thương mình. Và bạn tôi đã dạy con như vậy:
– Mẹ biết con thích ăn xôi, nhưng mẹ lại cho bạn khác con giận mẹ không?
– Dạ có giận, chắc là mẹ không thương con nữa.
– Mẹ vẫn luôn thương con chứ, không thương con mình thì thương ai?
– Vậy sao mẹ không cho con xôi?
– Này con trai yêu nhé mẹ hỏi, khi nãy mẹ mua hai túi xôi, có 2 mẹ con với nhau thì sao?
– Chia đều mẹ 1 túi , con 1 túi
– Vậy con đã ăn phần con, phần còn lại là của mẹ phải không?
– Dạ phải
– Vậy mình đã ăn xong phần mình có nên dòm ngó đến phần của người khác nữa không?
-Dạ Không
– Vậy người khác sử dụng phần của họ thế nào là tùy họ phải không?
– Vậy mẹ cho bạn con, người đang không có túi xôi nào ăn, và rất thèm xôi vậy theo con có nên không?
– Dạ, dạ… nên.
– Vậy con có biết vì sao mẹ không cho con ăn xôi nữa không?
– Dạ vì con đã ăn phần của mình rồi. Còn phần của mẹ, mẹ muốn ăn hay cho ai tùy ý, con không được buồn.
– Đúng rồi con, khi mình đã có phần của mình và sử dụng nó rồi. Tất cả chấm dứt, đừng nhòm ngó sang phần của người khác, và cũng đừng ý kiến ý cò gì khi họ sử dụng phần của mình ra sao. Chúng ta sống cần phải biết chia sẻ với những người khác nữa, con hiểu không? Đáng lẽ đó là phần của mẹ và mẹ sẽ ăn, nhưng mẹ thấy thương bạn con nên đã nhường phần của mẹ lại cho bạn? Con thấy mẹ tốt bụng không?
– Dạ, tốt.
– Hết buồn chưa, vui vẻ trở lại chưa?
Sau khi nghe mẹ giải thích, thằng bé đã hết giận và vui vẻ ăn cơm trở lại. Sau đó nó còn phụ mẹ dọn bàn, lau bàn nữa. Về nhà , tôi cứ nghĩ mãi đến cách dạy con của bạn mình, thật đáng học hỏi.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT