Thoát[X]

Còn yêu liệu có rời đi ?

  Đêm nay , lại một đêm nữa cô khó ngủ . Cứ vẩn vơ những chuyện xưa cũ lại làm cô chạnh lòng , cô lại nhớ anh – người từng thương của cô .

Cứ đêm đến , hình bóng của anh lại ùa về ngập tràn trong tâm trí khiến cô không tài nào chợp mắt được . Ngày ấy , cô chẳng nói chẳng rằng một lời nào mà cứ thế bước ra khỏi cuộc đời anh . Bởi tận sâu trái tim cô chắc chắn một điều rằng im lặng rời đi là câu trả lời thỏa đáng nhất và cũng là cách tốt nhất cho cả hai . Cô để mặc cho anh hoài nghi về tình cảm của mình mà không một lời giải thích .

” Còn yêu đâu ai rời đi ” liệu có hoàn toàn đúng trong mọi câu chuyện tình yêu ? Rằng còn yêu chắc chắn sẽ không rời đi chứ ? Còn yêu mà rời đi là sai sao ?… Hàng tá câu hỏi cô đặt ra trước sự bất lực  của mình .

em chọn ra đi

em chọn ra đi

 

Cô rời đi chẳng phải vì hết yêu mà là muốn trốn tránh cái sự thật phũ phàng trước mắt : anh ấy đã có người yêu . Cô đành lòng rời đi vì cô nghĩ anh có lí do riêng của mình nên mới như vậy và suốt khoảng thời gian bên nhau cô cho rằng anh ấy không phải là gã tồi . Vì cô thương anh , cô không muốn anh phải khó xử , cũng chẳng hề muốn làm kẻ thứ ba phá hoại người khác . Thế là cô lẳng lặng rời đi cắt ngang đoạn yêu thương còn đang dang dở .

Anh ấy sẽ chẳng bao giờ biết được ngày đó cô vì điều gì mà ra đi trong im lặng như thế . Cô cũng không biết rằng những gì mình làm là đúng hay sai mà chỉ biết một điều là cô không thể cùng anh đi đến điểm cuối của cuộc đời mà trong lòng anh còn vương vấn hình bóng ai kia .

Nhiều lúc cô muốn thanh minh tình cảm với anh , muốn cho anh biết những bí mật của mình , muốn hỏi anh về cô ấy , muốn hỏi anh nhiều lắm . Nhưng rồi cho đến cuối cùng cô vẫn một mực lặng thinh , vì cô biết rằng nếu có hỏi , có biết được tất cả cũng chẳng giải quyết được gì , kẻ đau lòng vẫn chỉ có mình cô mà thôi .

Ngần ấy thời gian cô rời đi , anh vẫn không hề mảy may một tin nhắn hay một cuộc gọi nào hỏi han hay trách cứ gì cô , cũng chẳng biết trong lòng anh có uẩn khúc gì không thể tỏ tường không . Lúc này cô mới ngộ ra rằng sự im lặng ra đi của mình là hoàn toàn đúng đắn , cô chua xót thắc mắc rằng mình thực sự có quan trọng với anh ấy dù chỉ một lần .

Anh xuất hiện trong thanh xuân của cô còn nhanh hơn cả một cơn gió , chợt đến rồi vội đi mang theo cả đoạn yêu thương tan vào trong không khí rồi vụn vỡ thành trăm ngàn mảnh kí ức . Thanh xuân của cô có anh nhưng giờ chỉ là những hoài niệm nhưng cô trân trọng nó , vì đó có anh – người từng mang cơn mưa hạnh phúc tưới mát cho tháng ngày thanh xuân cằn cỗi của cô .

Mãi tận sau này cô vẫn hy vọng rằng cơ duyên lại đến với anh và cô . Lúc ấy cả hai đều vẫn chưa có người thương , cô vẫn câu hỏi ngày xưa ” Ủa , anh tên gì vậy ? ” và anh vẫn khẽ mỉm cười ” Anh tên Đ , còn em tên gì ?

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau