Thoát[X]

Con rất muốn ghét bố…

Bố à,  những dòng viết này là câu chuyện thật của chúng ta,  cũng là cảm xúc thật của con. Mặc dù,  con biết bố chẳng bao giờ đọc được nó cả…

3 tuổi,  trong cái trí nhớ non nớt của con ấy chỉ xuất hiện hình ảnh của bố. Một lão đàn ông cao to dắt tay đứa con gái tóc tém trông về hứng những tiếng đập phá kinh hoàng.  Ngôi trường tiểu học cũ bị phá. Đó cũng là mảng kí ức đầu tiên của con đối với thế giới này. Bên bố.

Ảnh minh họa

6 tuổi,  con bị sốt một trận thập tử nhất sinh,  mẹ đi công tác,  một mình lão bố còng lưng nấu cho con từng bát cháo,  giặt giũ cho con,  lau rửa cho con,  dọn cả bãi trớ con vô tư đổ ra nhà

10 tuổi,  con thất bại trong kì thi học sinh giỏi tỉnh, khi mà đứa bạn thân vốn học không bằng con có giải, còn con,  trắng tay. Con trốn ngoài bãi đá khóc không dám về.  Bố đã tìm thấy con.

11 tuổi,  con dậy thì,  con sợ lắm,  chính bố lóng ngóng lấy băng vệ sinh của mẹ dán cho con dùng. Bởi,  mẹ lại đi công tác.

Thế đấy,  con tự hào khi có một người bố yêu thương con hết mực.  Nhưng…

Một ngày của tuổi 14, mẹ báo cho con một tin sét đánh ngang tai: bố ngoại tình.  Mẹ bảo con đừng chơi với thằng C nữa( bạn thân con),  bố mày với mẹ thằng đó đang thích nhau đấy. Con đờ đẫn,  con bỏ ra bãi đá,  con khóc.  Lúc ấy con chỉ mong bố lại tìm con và nói,  đó không phải là sự thật.

Kể từ ngày ấy,  con ghét bố.  Bố của con,  chẳng lẽ lại xấu xa như thế?

Không muốn tin mà con vẫn phải tin khi thấy bố cứ lén lút nhắn tin,  lén lút cặp bồ.  Một ngày bố đưa con đi học, con đã trốn và bám theo bố,  con thấy bố và bà ta đi cùng nhau.  Con hận lắm,  con còn nghĩ nếu có axit ở đó,  con sẽ xông vào tạt cho hai người mặc kệ hậu quả. Nhưng con không đủ can đảm làm gì,  con lại về,  lặng lẽ khóc.

Con muốn báo cho mẹ,  nhưng con không muốn nhìn mẹ khóc.  Khổ đau của con người không phải là bản thân bị đau đớn mà là bất lực chứng kiến người mình yêu thương nhất đau đớn.

Con xa cách bố,  tỏ ra lạnh lùng ra mặt.  Nhưng bố cũng chẳng quát tháo,  mắng mỏ con.  Bố hết yêu con rồi sao hả bố?

Ấy vậy mà,  3 năm con ghét bố rồi đấy. Gia đình ta ngoài mặt vẫn hạnh phúc. Mẹ mặc kệ bố vì bố vẫn yêu thương gia đình, cũng có thể là muốn cho chúng con gia đình trọn vẹn.  Nhưng thói xấu của bố vẫn vậy.

Hôm nay,  bố ngất phải nhập viện,  nhìn bố nằm ngủ say,  hiền từ và thân yêu biết bao. Con từng mong bố thế này kia mà. Nhưng.  Con muốn ghét mà không thể ghét nổi bố. Bố à,  ước gì có phép màu nào đem lão bố của con ngày xưa trở lại nhỉ. Bố!

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau