Thoát[X]

Cô gái tự vẽ những yêu thương!!!

Ngày đó em đã nói rằng nếu có kiếp sau em nhất định sẽ đi tìm anh, tận cùng những năm tháng ấy lại chỉ thích mỗi mình anh, sẽ lại ở nơi tận cùng tăm tối dùng ánh sáng của mình để khiến anh nhận ra em thêm một lần nữa.

Tiếc là lời hứa kiếp sau gặp lại ấy lại là lời hứa của riêng em thì phải nên giữa những năm tháng cuồng ngập này vẫn chưa thể nào mang hoa đến trao tận tay anh, nói với anh rằng em đã làm tròn lời hứa từ vạn muôn kiếp cũ. Nói với anh rằng em đã nhận ra anh từ rất lâu về trước, ngày mà anh đứng mỉm cười giữa thành phố xa lạ ấy, em đã nguyện lòng đánh đổi cả thanh xuân.

Em vẫn luôn nghĩ giữa vô vàn kí ức của những năm tháng dài đằng đẵng ấy em chỉ muốn lưu lại duy nhất màu mắt anh. Giống như đêm pháo hoa nổ rợp trời năm đó, em thực sự bị ám ảnh bởi ánh sáng xinh đẹp ấy để rồi mãi sau này hóa  thành hồi ức khó quên nhất của tuổi trẻ chán chường này. Anh hay cười, mắt phượng chở cả một vùng nỗi nhớ, dạt dào như sóng biển, tĩnh lặng như sao trời.

Anh có tin trên đời này có những tình cảm được nuôi dưỡng bằng mộng tưởng ko. Giữa đêm hè hoa mộng nằm ngẩn ngơ nhớ đến nụ cười trong vắt của 1 người để rồi nghe lòng mình nhẹ bẫng như tất thảy quay cuồng đều  chưa từng hiện hữu.

Em thường mơ về ngày e đến thành phố ấy tìm a. Liệu nếu ngày ấy đến thật,  giữa vô vàn chấm sáng nhỏ ấy a có nhìn thấy  ánh mắt e ko, ánh mắt chứa đầy hình bóng a, ánh mắt đong đầy những  nổi niềm ko thể ns, để rồi tất cả hóa thành câu chữ  chất đầy ở đây, ngày nào a ko ghé thăm  đều trở thành vô nghĩa.

Em, cô gái tự vẽ những yêu thương!

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau