Thoát[X]

Chúng ta sau này…

Chúng ta sau này vẫn sẽ dấn bước kiếm tìm cuộc đời. Và rồi anh đã có một người để cho anh bảo vệ. Em nên yên lòng hay đau lòng đây?”

Em gặp lại anh ấy, không chủ định, cũng không bất ngờ…

Ngày rời khỏi anh, em ngỡ rằng thế giới này thật lớn, làm em trở nên cô độc, khiến em không tìm thấy đường về. Hôm nay em bỗng hiểu ra, kì thực thế giới này rất nhỏ, nhỏ đến mức đi một vòng vẫn có thể nhìn thấy anh; nhỏ đến mức đi một vòng, anh đã tìm được một cô gái khác.

Quán cà phê đông người, em lặng lẽ nhường đường cho anh và cô ấy. Anh gật đầu, một lời cảm ơn mơ hồ, như ngày khai giảng của nhiều năm về trước, gương mặt ngây ngô của anh, nụ cười rạng rỡ của anh, đều là kí ức. Hóa ra những thứ em nhớ chỉ là quá khứ xa xôi, đến nỗi khi ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt anh, sự hoang mang trong lòng em ngày một rõ. Người con trai ấy đã nuôi tóc dài, khuôn mặt trở nên trầm ổn và nội liễm hơn thật nhiều, cũng bắt đầu mọc râu, như một người xa lạ. Nhưng tại sao trái tim em vẫn nhói đau như cũ, tại sao cuộc đời không thể lặng thầm trôi? May mắn sao em vẫn dấu được sự khổ sở, để gượng cười đáp lại anh…

Tận mắt nhìn thấy anh nắm tay một cô gái khác, lòng em bỗng nhẹ đi. Có đau, nhưng không nhiều, âm ỉ đủ làm em nhớ những gì đã trải qua, chưa dày vò đến mức không thể buông bỏ. Hóa ra em chỉ không nỡ. Không nỡ xóa hết kí ức về anh. Không nỡ trao anh cho một cô gái khác. Không nỡ cô đơn bước trên đoạn đường tương lai.

Vì anh hạnh phúc, vì anh đã có người kề bên. Em nên an lòng.

Đáng tiếc không phải anh, bên cạnh em đến cuối cùng…

 

Loading...

5 Comments

  1. Hoài. Hoài. 01/07/2018
    • ankhanh ankhanh 01/07/2018
  2. ankhanh ankhanh 01/07/2018
  3. thuhoai 09/07/2018

GÓP Ý BÀI VIẾT