Thoát[X]

Cho tớ mượn cậu hết ngày hôm nay thôi

HẠNH PHÚC- cái mà tôi từng nghĩ rằng nó xa xỉ lắm. Con người ta khi  ham muốn được quan tâm, yêu thương và cần ai đó bên cạnh tâm sự thì bỗng trở lên khác lắm. Tôi từng nghĩ rằng có điện thoại bên mình chán thì xem phim, buồn thì có thể nghe nhạc như thế là quá đủ. Và tôi đã từng sống một cuộc sống như thế! Cho tới khi gặp cậu chính tôi cũng không thể hiểu được rằng sự thay đổi mạnh trong tôi như vậy.

Tôi cũng là con gái cũng có cá tính và sức hút riêng của mình, tuy không được như những đứa con gái khác nhưng cũng có gì đấy gọi là lôi cuốn. Cái quá khứ mà chưa bao giờ tôi muốn nhắc lại nhưng nó đã theo tôi tới tương lai và đương nhiên điều duy nhất tôi có thể làm là chấp nhận nó thôi. Rồi tôi cũng bắt đầu cuộc sống mới nó không hẳn là vô vị nhưng cũng không có gì đặc biệt cả. Trai đẹp thì tôi không cảm xúc còn trai xấu thì biết rồi đấy tuy không ghét nhưng là cái cảm xúc của con gái thôi…… Cho tới hôm găp cậu ta. Ừ thì cũng là cậu ta bắt chuyện trước và cũng lịch sự đi:

– Chị khóa bao nhiêu vậy?

Ừ thì biết thân biết phận là khóa bé nhất trong trường nên tôi cũng khép nép

– Em k61 anh ạ. Anh khóa bao nhiêu vậy?

Cái điệu cười man rợn, tôi có nói sai gì đâu nhể. Như thể cậu ta nhìn thấy mặt tôi dính gì đó, đầu tôi nảy cái suy nghĩ ( mình ăn mặc kín đáo mà cậu ta có nhất thiết phải tỏ ra nham hiểm như vậy không?)

– Vậy gọi là anh đi nhé. Mình cũng k61

Cái gì cơ k61 mà đòi làm anh cũng là bằng tuổi nhau thôi, cái ấn tượng đầu tiên gặp cậu ta là sự vô duyên và nói max nhiều. Con trai gì đâu mà nhiều lời vậy, nhìn ra thì cũng bảnh đấy mỗi tội hơi gầy nhưng luôn cho mình là ” đẹp trai”. Và đặc biệt là chả biết cái quái gì về tâm lí của con gái cả. Con gái ghét nhất là người ta chê về nhan sắc và thân hình mập ú, tôi thì không mập lắm nhưng cũng xếp vào loại tròn nên hơi tự ti.

– Ê sao cậu không đi tập gym để đùi bé đi. Đùi cậu to thế

Cậu có biết cậu vừa nói gì không? ánh mắt tôi như kiểu muốn nuốt sống cậu ta. Đồ con khỉ đáng ghét vừa xấu vừa vô duyên.

– Tôi đâu có người yêu cần gầy đi để làm gì ( thực ra tôi cũng bất lực lắm, khóc ra nước mắt ấy chứ).

Tưởng rằng cậu ta im rồi. Ai ngờ một lúc sau quay sang nhìn tôi, ôi trời ơi sao mà cậu ta nhìn lâu vậy. Tôi vờ như không biết gì, bắt đầu sức tưởng tượng của tôi phong phú nên có lẽ là do tác dụng phụ của phim ngôn tình. Tôi cũng có sức hút chứ đừng bảo là cậu ta thích tôi rồi nhé tôi không thích đâu, rồi mặt tôi tự nhiên nóng lên. Tôi quay sang nhìn cậu ta, ôi cái vẻ mặt nguy hiểm cậu ta định làm gì đây. Cậu không phải gu người mà tôi thích xa tôi ra ( tôi thiết nghĩ trong đầu như vậy).

– Cậu ở Thái Bình nhỉ? (ôi! không phải là cậu ta muốn tìm hiểu mình sớm vậy chứ, làm sao đây? tôi bối rối)

– Đúng rồi . Sao vậy cậu?

– Mình thấy ở đấy có bệnh viện da liễu chữa mụn hiệu quả lắm ấy.

Mọi suy nghĩ trong tôi tiêu tan trong tích tắt tưởng như tôi có thể hét vào mặt cậu ta và nói: tôi không thích. Nhưng vì cái sĩ diện của con gái nên tôi cũng chỉ cười. hôm đó tôi mong tiết học qua nhanh để không phải học với tên khỉ đột ấy nữa. mà tôi quên chưa giới thiệu nhỉ cậu ta tên Tỉnh ( cái tên xấu nhất mà tôi từng gặp y như con người của cậu ta)

*            *             *               *              *

Tôi đang hào hứng với bộ quần áo mới mua bỗng nhận được tin nhắn, của soái ca nào nhỉ chắc anh nào làm quen đây. Vơ vội điện thoại thấy tên cậu ta là chả tốt đẹp gì rồi. Đinh là sẽ không đọc tin nhắn nhưng cùng một nhóm nên tôi cũng cố mở ra xem cậu ta gửi gì. Ôi trời! tôi biết ngay mà…..

– Cậu gửi đề cương đi mình chép với 3>

Cậu nghĩ tôi là ai osin của cậu à. Sai như đúng rồi, với người khác thì tôi sẵn lòng nhưng với cậu thì không bao giờ nhé. Tôi đã soạn sẵn tin nhắn để gửi cho cậu ta và ngồi tưởng tượng cái cảnh cậu ta tức đến xì khói lên xong tôi ngồi cười thỏa mãn. Nhưng rồi cuối cùng chả hiểu quỷ sai ma khiến thế nào tôi lại nhắn tin đồng ý. Tôi đâu có dễ dãi đến mức ấy. Hôm sau là buổi học nhóm của của chúng tôi đang tính nghỉ vì một phần mệt và một phần không muốn thấy mặt cậu ta.

– Tối mình qua đón đi học nhóm cùng luôn nhé! ( cậu ta nhắn tin)

Nghe có vẻ mật ngọt chết người nhỉ để xem tôi sẽ hành cậu như thế nào.

Rồi cậu ta cũng đến lai tôi đi nhìn cái bộ mặt là tôi muốn đấm rồi. Vừa ngồi lên xe thì cậu ta nói một câu rất chi là thân thiện

– Ôi cái xe của mình. Cậu có biết mình góp bao nhiêu tiền để mua nó không

Nói thật tôi ước gì lúc ấy có thể chọc thủng lốp xe của cậu ra, đồ đáng ghét tôi ngồi sau đau cả mông cậu không xót tôi thì thôi lại còn xót xe. Nói thật thì tôi cũng hơi tròn 50 cân chứ bộ. Con gái vậy là mập rồi. :))))) Đến lúc về cậu ta vẫn lai tôi và bao nhiêu kế hoạch hành hạ cậu ta của tôi dần như bị đổ bể. Bỗng nhiên cậu ta hát, tôi thiết nghĩ: đã xấu lại còn bày đặt hát hò. Nhưng mà…… cậu ta hát hay thật. Tôi cảm nhận được hơi ấm trong câu hát của cậu ấy và dường như từ lúc ấy tôi đã coi cậu ấy như một người bạn. Kì lạ thật tối hôm đấy tôi cứ nhẩm đi nhẩm lại lời bài hát của cậu ta hát có lẽ là vì bài hát hay hay bởi vì người hát là cậu ta( mọi suy nghĩ cứ luẩn quẩn đầu tôi, thật kì lạ). Tôi là một đứa con gái có quá khứ không mấy vui vẻ nói thật tôi chưa biết yêu hay nói đúng hơn là tôi chưa từng có ấn tượng với một người con trai nào hay họ không đủ sức hút đối với tôi. Hồi cấp 3 tôi cũng được mệnh danh là đứa con gái xinh nhất nhì của lớp nhưng chớ chêu thay tôi lại thân với một cậu bạn vừa lùn vừa xấu. Cái gì cũng có nguyên do của nó cả cậu ta tốt với tôi thì tôi tốt lại thôi đó là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng sau nhiều lần cãi vã và hiểu nhầm tôi và cậu ta đã không còn mói qua hệ gì cả. Vấn đề là tôi và cậu ta hện tại đang học cùng trường và cùng cả khoa nữa, điều đặc biệt hơn là lớp trưởng lớp cậu ấy lại chính là tên Tỉnh- con khỉ vô duyên học cùng tôi môn tư tưởng. Nhưng cũng chẳng sao cả vì tôi đâu muốn yêu và đúng hơn là tôi không biết cảm giác yêu như thế nào.

*                       *                          *                           *

Và rồi tên Tỉnh kia không hiểu sao cậu ta lại biết được chuyện giữa tôi và tên kia. Cậu ta đã hỏi tôi. Lần đầu tiên tôi thấy có người quan tâm về quá khứ của tôi như thế

– Chuyện kể ra thì dài lắm, cậu có muốn nghe không?

– Có chứ!

Tôi đã nằm một lúc để suy nghĩ nhưng thực sự tôi không muốn nói ra tất cả vì nó đã là quá khứ rồi và hơn nữa lại là một quá khứ buồn. Nhưng từ trước đến giờ chưa có ai hỏi tôi cả, Tỉnh là người đầu tiên hỏi tôi và tôi đã nói hết tất cả những gì trong quá khứ. Nước mắt của tôi đã rơi không phải vì buồn khi nhắc lại chuyện cũ mà tôi xúc động khi cuối cùng tôi cũng nói được hết tâm trạng dấu kín trong lòng bấy lâu.

– Con bé lớn rồi….

Phải chăng là từ trước đến giờ là tôi nghĩ xấu về Tỉnh chăng. Cậu ấy không xấu như tôi nghĩ ngược lại là một người biết lắng nghe và chia sẻ, từ hôm đó tôi thực sự nhìn khác về con người cậu ta.

*                          *                               *

14-02. Lại là một ngày phiền phức, tôi chưa từng có khái niệm ngày lễ tình yêu, nhìn người ta đi ngoài đường tôi cũng có một chút gì đó ghen tỵ. Nhiều lúc tôi còn có những suy nghĩ rằng hay là mình là con trai nhỉ, tôi cũng tự hỏi rằng trái tim tôi làm bằng gì mà sắt đá tới như vậy.

– Ê valentine đi chơi với mình nhé! Hai đứa fa đi cùng nhau để an ủi nhau.

Thực sự đây là lần đầu tiên có người rủ tôi đi vào ngày 14-02, tôi không biết là phải vui hay buồn nữa. Lòng cũng muốn đi cho khuây khỏa nhưng rồi lại nghĩ mình lấy tư cách gì để đi, người ta còn chưa có người yêu làm vậy sao mà cậu ta tán gái được cơ chứ. Rồi lí do thì các bạn cũng biết rồi đấy tôi đã từ chối bởi lí trí không bao giờ thắng được con tim.

– Hẹn cậu dịp khác vậy chứ mình là gì của nhau đâu mà đi chơi chứ.

Dù cậu ta đã nói rất nhiều lí lẽ nhưng tôi vẫn từ chối và buổi tối hôm đấy là buổi tối mà tôi cảm thấy buồn nhất từ trước đến giờ. Cảm giác như tôi muốn òa lên khóc nhưng không thể thành lời chỉ biết nằm lướt fb nhưng không biết là mình đang đọc cái gì. Rồi bỗng nhiên tôi lại mở bài hát hôm đó cậu ấy từng hát ra nghe và không biết tôi đã nghe bao nhiêu lần. Cảm xúc trong tôi nó lẫn lộn lắm và tôi cũng không hiểu sao mình lại có cảm xúc ấy

*                      *                          *

Từ hôm đấy về sau tôi có cảm giác như mối quan hệ của tôi và Tỉnh như tiến xa hơn một bước nói đúng hơn tôi đã coi cậu ấy là một người bạn thân để chia sẻ mọi vui buồn.

Hôm đó là cuối tuần chị tôi về quê và bạn biết rồi đấy cái cảm giác ở một mình nó cô đơn và đáng sợ như thế nào. tôi rất thích xem phim ma vào buổi tối nhưng lại ngược đời rằng tôi cũng sợ tối, tôi ước gì lúc đó có một người bạn đến cùng tôi không làm gì cả mà chỉ ngồi cho tôi có cảm giác yên tâm. Đúng lúc đó điện thoại rung

– Tối nay đi chơi không Uyên.

Mắt tôi bỗng sáng như đèn pha ô tô vậy, tôi nghĩ trong đầu rằng cậu có phải là thầy bói không vậy. Và dĩ nhiên không ngai ngùng cũng không hỏi gì thêm tôi đã đồng ý đi chơi với Tỉnh

– Sao hôm nay dễ thế rủ cái đi luôn

Tôi cũng chỉ trả lời bừa rằng vì tôi ở nhà một mình nên muốn đi. Nhưng thật ra lí do chính là vì cạnh cậu tôi có cảm giác an toàn.

– Mình đi uống trà sữa nhé ? ( Cậu ấy hỏi tôi)

Mặc dù sợ béo nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác cả.

Lần đầu tiên tôi bước chân vào một quán mà toàn đôi như vậy nên có hơi rụt rè vì giữa tôi với Tỉnh chỉ là bạn bè bình thường. Bạn biết điều gì đã xảy ra không cậu ấy đã hát…. Thực sự tôi bị cuốn vào bài hát của cậu ấy, không chỉ có một giọng hát ấm cậu ấy còn có một ánh mắt quan tâm và thấu hiểu. Tôi như chết lặng người đi, tôi như muốn tát cho mình một cái để xem đây là tỉnh hay mơ. Cậu ấy đã chọc cho tôi cười rất nhiều,cảm giác như chúng tôi đã quen nhau từ rất lâu rồi và có một sợi dây nào đó đem cậu ấy trở lại bên tôi. Phải chăng đây chính là cái mà người ta gọi là gia vị của cuộc sống hay sao.

và từ đó tôi đã nhận ra một điều rằng thì ra từ trước tới nay tôi luôn lầm tưởng rằng cuộc sống này là vô vị

*                                *                             *

Đêm hôm đó tôi đã mất ngủ cả đêm để suy nghĩ về buổi tối đó, có lẽ cậu nói đúng;

– Cái gì của quá khứ thì nên quên đi vì cái cậu cần là hiện tại và tương lai.

Cho tới sáng hôm sau khi tỉnh dậy lần đầu tiên mà tôi hát luyên thuyên cả giống như tôi mới gội rửa được bao nhiêu kí ức để tìm đến một cuộc sống mới vậy.

Và rồi trời cũng tối tôi vẫn một mình và không hiểu sao người đầu tiên tôi nghĩ đến là cậu ấy.

– Tối mình qua cậu rồi cùng xem phim nhé.

Thực sự khi đọc được tin nhắn ấy tôi đã hét ầm lên. cảm giác vui lắm giống như tôi ngày trước vậy.

Hai chúng tôi đã cùng nhau xem phim cho hết cả buổi tối và đó là một buổi tối ý nghĩa. Tuy chỉ là cùng nhau xem phim thôi nhưng nó đã làm cho tôi sống lại được tuổi thanh xuân và tôi hiểu rằng tôi nợ cậu một lời cảm ơn.

Có thể là hơi vô lí và tôi thật phiền khi hai chúng tôi mới quen nhau nhưng cậu ấy đã làm qua nhiều thứ cho tôi rồi. Và không biết từ lúc nào cậu ấy đã trở thành một chỗ dựa vững chắc cho tâm hồn tôi.

đôi khi có những thứ bạn nghĩ rằng sẽ không bao giờ làm được nên bạn đã không thử và hối tiếc lớn nhất của bạn là đã đánh mất đi một cơ hội- một cơ hội có thể thay đổi cả cuộc đời bạn.

*                 *                 *

Cậu biết gì không cậu là người con trai đầu tiên mà tôi tin tưởng sau bao lần vấp ngã. Cậu giữ một vị trí quan trọng trong lòng tôi nhưng đó không phải là tình yêu. Mà còn hơn cả tình yêu, tôi không biết dùng lời lẽ nào để diễn tả về mối quan hệ giữa hai đứa. Nhưng có một điều tôi có thể chắc chắc đó là những kỉ niệm đẹp giữa hai đứa luôn được tôi ghi lại.

Tôi rất muốn được một lần dựa vào vai cậu, được một lần ghé sát tai cậu và nói tiếng cảm ơn. Tôi không có tư cách gì để làm phiền cậu tới như vậy, bởi lẽ giữa tôi và cậu chỉ là bạn bình thường. Vậy nên điều cuối cùng mà tôi nhờ cậu là hãy cùng tôi xem phim một lần nữa cho tôi mượn bờ vai cậu chỉ một lúc thôi. Và sau hôm đấy tôi sẽ trả lại cậu với cuộc sống trước kia vì tôi đã lấy của cậu quá nhiều thời gian rồi. Cậu đã làm cho cuộc sống của tôi trở lai một lần nữa và tôi đã nợ cậu một ân tình. Tôi sẽ luôn sẵn lòng lắng nghe cậu tâm sự hay những lúc cậu buồn thì có thể tìm tới tôi. Vì với tôi bây giờ cậu cũng giống như một người bạn thân, hay nói cách khác là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.

quá khứ không thể đi tới hiện tại, đôi khi ta đánh rơi đâu đó những mảnh ghép mang tên hoài niệm, sẽ có người nhặt những mảnh ghép khác để thế vào đó. Bởi lẽ trái đất này vốn hình tròn, còn hi vọng thì chắc chắn sẽ có ngày thành công

The end

 

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT