Thoát[X]

Chỉ xin đừng gặp

Tôi đã từng rất hận anh,hận đến mức đáng sợ.. Cái tuổi thanh xuân mà cô gái nào cũng muốn nhớ.. còn tôi,thì muốn quên.

Kết quả hình ảnh cho đau khổ trong tình yêu

Ảnh minh họa

18 tuổi,tôi bước vào đời qua cánh cổng của trường cao đẳng. Tôi quen anh,một anh chàng thư sinh,gương mặt khả ái,anh học cùng khối với tôi. Không biết phải do duyên số hay thế nào mà hết lần này đến lần khác ta chạm mặt nhau,và lần anh tình nguyện đưa tôi qua con đường ngập lụt,chỉ vì sợ tôi trễ giờ học,là lần mà con tim tôi rung động. Cũng giống như những đôi tình nhân khác,chúng tôi đã từng cùng nắm tay nhau chạy dưới mưa,cùng nhau ăn bữa sáng,cùng nhau học,và luôn cùng nhau trong ba cái sinh nhật của cả hai người.. Nhưng… chỉ là đã từng,dẫu có nhiều cố gắng.

Năm thứ hai của mối tình,mọi chuyện vẫn rất êm đẹp,tôi mê mẩn trong tình yêu mà khối người ao ước,tôi được anh đưa về nhà ra mắt. Anh là dân tộc tày,nhà thuần nông,cũng chẳng giàu có gì nhưng với tôi,chưa một lần đòi hỏi. Tôi yêu con người anh,chỉ vậy thôi.. Tôi hạnh phúc,cuộc đời này có lẽ tôi không còn tơ vương đến người đàn ông nào khác. Chúng tôi sẽ lấy nhau,tôi quả quyết vậy.

Một thời gian sau,anh bắt đầu đổ đốn,tôi không biết kể thế nào,vì lòng tôi quá nhiều đau đớn.. Anh đánh tôi,định giết tôi,chỉ vì mấy chuyện tầm phào. Rồi lại ôm tôi,xin lỗi vì đã sai.. Tôi sợ hãi,tôi thật sự sợ hãi. Anh cho tôi thứ mà cả thế giới này ai ai cũng cần,và cũng chính anh,lại đập tan nó đi mà không mảy may suy nghĩ,rằng tâm can tôi đang đau như thế nào. Anh độc ác,khốn nạn.Nhưng rồi tôi lại tha thứ,lại chịu để anh ôm vào lòng,chịu để anh hàn gắn vết thương hết lần này đến lần khác.. Người ta nói đúng,đàn bà là thứ rẻ mạn nhất,vì không phải mua bằng tiền nên chẳng được trân trọng.. Tôi tặc lưỡi cho qua,và luôn cầu mong anh sẽ thay đổi,tôi đâu thể bỏ anh,vì.. tôi yêu anh hơn cả bản thân mình.

Năm thứ ba của mối tình đầy khốn khổ,khi tôi đang chờ kết quả thi tốt nghiệp, bạn cùa anh bỗng dưng nhắn tin và cho tôi biết sự thật. Họ nói sau lưng tôi,anh còn tán tỉnh một cô gái khác,và gửi cho tôi xem một clip,trong đó có anh,tay ấm môi kề một cô bé có lẽ ít tuổi hơn tôi.. Thật nực cười,thứ tình cảm mà tôi đánh đổi cả mạng sống mình,bỏ qua mọi rèn pha để giữ lại,giờ nhận được bấy nhiêu thôi sao! Anh nói sẽ vì tôi mà cố học,vì tôi mà thay đổi,vì tôi mà kiếm tiền,chỉ xin đừng rời bỏ anh,những lời này chỉ là nói cho vui tai thôi sao! Oan trái. Tôi quá mệt mỏi,dù là lời giải thích tôi cũng không muốn nghe.. Đời người con gái có điều gì đau hơn việc bị người khác xé nát trái tim ra thành nhiều mảnh.. Tôi như người điên,chỉ muốn chạy chốn khỏi nơi đô thị xa hoa này,đến một nơi khác không ai biết đến. Chí ít,sẽ tự hàn gắn vết thương cho bản thân mình.. Tôi vẫn nhớ hôm đó,tôi khóc rất nhiều,tôi không biết sẽ đi về đâu bây giờ cả. Tôi bắt xe xuống hà nội và bặt vô âm tín,không muốn liên lạc với ai,dù là đứa bạn thân nhất.. Tôi xin việc làm dưới đó,và cố gắng cho lòng thấy thanh thản.. Tôi biết anh sẽ đi tìm tôi,nhưng có lẽ duyên chúng tôi đã hết,và tôi,không còn đủ sức để chạy theo thứ tình yêu phù phiếm của anh nữa.. Tôi đã từng nghĩ anh là tất cả,nếu thiếu anh,tôi sẽ không thể sống  nổi. Nhưng tôi đã nhầm,đấy là do tôi ngộ nhận,là do tôi tự huyễn hoặc,tự vẽ cho mình vòng tròn và bắt bản thân chỉ được đứng trong đó..

Trái đất này nhỏ bé,sẽ không sớm thì muộn ta lại chạm mặt nhau ở một ngóc ngách nào đó,chỉ xin anh hãy sống tiếp cuộc đời của mình,bên những cuộc vui,và nếu có thể,hãy đừng cười với em..

Đã từng có một người ở đó,dạy tôi biết chữ yêu.và cảm ơn người,đã từng cho tôi thấy hạnh phúc đẹp đến nhường nào. Ai rồi cũng bận,và tôi.. cũng đã đến lúc phải đi rồi. Tạm biệt

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau