Thoát[X]

Chàng trai năm ấy

  Tiếng nhạc ồn ã. Căn phòng tối. Ánh sáng từ đèn led vài giây lại nhấp nháy chuyển màu một lần. Tôi bị hàng người đẩy lên phía trước.
Bữa tiệc cuối. Hằng năm vào những dịp thế này, tôi hẳn hào hứng lắm. Nhưng giờ thì ngược lại. Não tôi chỉ xoay quanh việc bao giờ nó kết thúc, làm thế nào thoát ra khỏi đây và hi vọng sẽ chẳng bị ai mời uống cái thứ bia đắng ngắt partner đang cầm. 

Chàng trai năm ấy

Chàng trai năm ấy

“Mình phải ra ngoài.” – Tôi men theo tia sáng bên kia hội trường, cố thoát khỏi dòng người. Tuy nhiên, mọi thứ không theo ý muốn, mãi tới khi tôi đã bực đến mức sắp hét lên yêu cầu nhường đường, thì xung quanh bỗng trở nên im lặng. Không ai nói chuyện, đèn tắt hẳn, mọi người đều chăm chú nhìn lên sân khấu, nín thở, chờ đợi thời khắc trọng đại.
Cảm giác xưa cũ chốc chốc hiện lên, như ngày đầu tiên được đi dự prom, đứng nơi này nhìn anh chị mười hai ôm nhau khóc, ôm nhau cười… Như năm ấy, lần nữa nghe được thầy hiệu trưởng nói:
“Hãy nhớ kĩ, hôm nay các em đã làm gì? Ở đây? Với ai? Có đôi có cặp cũng tốt, một mình vẫn ổn. Kí ức về ngôi trường này kết thúc ở đây thôi.
Thầy không chúc các em đỗ đại học, công ăn việc làm ổn định, chỉ mong tất cả một trăm ba mươi lăm học sinh đang có mặt trong căn phòng này mãi bình an, vui vẻ, hạnh phúc và đừng hối hận gì. Muốn tỏ tình hôm nay hãy tỏ tình đi, một nụ hôn càng không đợi thời cơ và địa điểm. Muốn ôm thì ôm, muốn khóc hãy khóc. Làm thứ các em thích. Can đảm lên. Bước khỏi cánh cổng kia, cuộc sống sẽ thương tổn các em, đay nghiến các em, mài mòn dũng khí của các em.
Lúc ấy, phải nhớ, ngày hôm nay các em mười tám tuổi, các em đã mạnh mẽ và can đảm thế nào.”
Từng chữ từng chữ khắc sâu vào tâm khảm tôi. Thời khắc này tôi chợt muốn nhắn tin cho cậu, rằng cậu có thể đợi tớ được không?
Khi tôi còn mải đắn đo giữa biển người đang ôm hôn nhau, một bàn tay ấm áp chợt đặt lên đầu tôi, hai giọng nói lồng vào nhau.


“Làm bạn nhảy của tới nhé!” Cậu, năm mười sáu tuổi. Và…
“Tớ sẽ chờ cậu.” Cậu, ngay lúc này.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau