Thoát[X]

Chạm Khẽ Tim Anh Một Chút Thôi???

  ( Blog Tâm Sự ) Xin lỗi anh,

Rất lâu rồi, hình như em quên mất cái định nghĩa “hạnh phúc” của riêng mình. Em quên mất với em, hạnh phúc không phải là làm những việc em thích, đi những nơi em muốn, mà hạnh phúc với em chỉ đơn giản là được cùng anh, cùng anh làm bất cứ việc gì, kể cả việc đó em có thích hay không, cùng anh đi bất cứ đâu, kể cả nơi đó có phải hay không là nơi em muốn đến, em nhận ra rằng cái việc yêu anh thật sự cực kỳ vô lý, vô lý và sai đến buồn cười, chính là những điều dù em ghét đến đâu đi nữa, chỉ cần đặt cạnh anh em đều thấy thật dịu dàng. Vậy mà, rất lâu rồi em quên mất.

Ảnh minh họa

Rất lâu rồi, em quên mất vì sao giữa những con người cười nói, chạm mặt nhau mỗi ngày nơi đó, em lại yêu anh, lại muốn cùng anh, muốn nói thương anh đến cuối cuộc đời, có lẽ vì cuộc sống em đủ nhiều dối trá, đủ nhiều lừa lọc, cũng đủ nhiều thị phi, vậy nên lúc em vô tình bắt gặp nụ cười vô tư ấm áp của anh, em giống như lạc vào nơi đó, em nhìn thấy một chàng trai lạc quan, vui vẻ, một chàng trai ngọt ngào và dịu dàng, một chàng trai có thể khiến một ngày mệt mỏi của em trở thành một ngày vui vẻ nhất, anh là động lực khiến em muốn thức dậy mỗi ngày, anh cũng là người con trai duy nhất và cuối cùng mà em muốn nắm tay.

Xin lỗi anh, rất lâu rồi, em đã quên mất, quên mất cái cách yêu thương anh như những ngày đầu, quên mất cái việc yêu anh chính là yêu luôn những trò ngố lố lăng, ngốc nghếch, buồn cười của anh, đôi khi anh làm em đến là khó chịu, nhưng em vẫn cảm thấy nó đáng yêu, ừa, có lẽ vì nó thuộc về anh nên mới đáng yêu như vậy. Lâu rồi em quên mất lúc anh làm trò cười cho em và mọi người xem, em cười đến không đứng dậy nổi, cơ miệng như mất hẳn cảm giác, còn anh thì mãi cũng không chịu dừng. Ừa em biết, em biết anh vì em mới làm ra những trò lố ấy, em cũng vì anh mới thấy những trò vớ vẩn đó buồn cười, nếu không có anh, không có những phút giây đó, có lẽ em đã chẳng cố gắng nhiều được đến vậy.

Xin lỗi anh, rõ ràng em đã yêu một chàng trai tuyệt vời như vậy, một chàng trai đủ ngọt ngào, đủ dịu dàng, đủ ấm áp, cũng đủ đáng yêu mà bất kỳ ai đều mong muốn có được, vậy mà em, chỉ vì cái lo lắng dư thừa, ngu ngốc của mình mà khiến anh thay đổi, là vì anh yêu em mà thay đổi, là vì yêu em mà chịu đựng, vậy mà em không biết, một chút cũng không chịu hiểu cho anh, là em sai, em ích kỷ, em cứ nghĩ rằng mình đúng, nhưng thật ra chỉ đúng trong cách nghĩ của riêng em, anh vì thương em mà lo nghĩ bao nhiêu việc, còn em luôn miệng nói yêu anh nhưng chưa bao giờ chịu nghĩ cho anh.

Xin lỗi anh, em luôn yêu cầu anh nhìn lại, luôn bắt anh nghĩ về, nhưng chưa bao giờ em làm điều đó, mãi đến hôm nay em mới có cơ hội để nhìn lại, để nghĩ về, để biết mình đã đánh mất những gì, để biết mình vốn không có quyền trách móc gì nơi anh, lỗi của em, là em sai, anh không phải, vậy nên em sẽ không đòi hỏi nơi anh điều gì lớn lao nữa, như việc yêu em nhiều hơn, hay lại nồng nàn, lưu luyến như xưa. Anh cứ là anh thôi, cứ sống cuộc đời mà anh thấy thoải mái, cuộc sống của em là một chuỗi dài sai lầm cứ tiếp nối nhau, nhưng cuối cùng, một lần duy nhất những sai lầm đó lại để cho em gặp được anh, rồi yêu anh, và được anh yêu, em không muốn đòi hỏi nhiều, bởi vì đây là việc làm duy nhất mà em thấy đúng đắn, nếu không yêu anh, chắc em vẫn mãi là một đứa cố chấp không hiểu lòng người, nếu không yêu anh, em sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy những điều tốt đẹp trong Thế giới của mình, là vì có anh, nên những điều em nhìn thấy mới trở nên tốt đẹp, là vì có anh, em mới học được cách trân trọng cuộc đời mình, và vì có anh, em có một người để thật sự yêu thương.

Cảm ơn anh, hạnh phúc của em.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau