Thoát[X]

Cảm ơn anh

  Tôi vẫn còn nhớ cái thời trẻ dại ấy, cái thời mà tôi và anh hàng ngày vẫn quấn quít bên nhau, vui đùa,chí chóe rồi nói với nhau đủ thứ chuyện trên đời. Cái thời mà tôi quyết tâm vào cho bằng được trường Đại học cùng người ấy .   Bây giờ nghĩ lại tự hỏi sao hồi đó em và anh sao có thể ngây thơ như thế, lúc nào cũng tin rằng trên đời này có những điều đẹp đẽ hoàn hảo như những giấc mơ của chúng tôi .

Lớn rồi mới biết,thế giới này thế giới này đầy buồn đau,sự bất công,và không phải mình ước mong điều gì là điều đó sẽ trở thành hiện thực. Nhưng tôi..vẫn muốn cảm ơn anh,vì đã đem lại cho tôi những ngày tháng êm đềm yên bình,cho dù ..hiện tại anh đã chẳng còn bên tôi nữa.Năm tôi tròn 17 , người con trai đầu tiên khiến tôi rung động đã tới . Chỉ vì bắt gặp nụ cười rạng ngời,vô tư không chút muộn phiền của người đó trên hành lang mà trái tim bỗng đập mạnh hơn bình thường. ” Cái cảm giác này là gì ? Chẳng lẽ mình bị bệnh tim hay sao ?Cuối tuần nên đi khám mới được  ” . Hôm sau,tôi lại gặp lại người có nụ cười thiện thần ấy. Đang đạp xe lao tới trường thì cậu ta lao ra chặn xe tôi ,thở hổn hển cầu xin ” Bạn cho mình đi nhờ xe nha . Mình mệt quá ! Xin bạn đó ! ” . Tôi nhăn mặt nhìn chằm chằm vào người đối diện . Ai mà kì thế không biết . Thế rồi tôi vẫn gật đầu cho cậu ta lên ngồi đằng sau. ” Cậu cùng trường với mình học chung trường với mình đúng không nhỉ ? Con gái trường ta dễ thương ghê ! Tốt bụng nữa ! Cậu học lớp nào thế ?” . ”11A2 ” . Cậu ta lại thao thao bất tuyệt ” Wow ! Thế là nhỏ hơn anh rồi ! ” Anh 12 nè ! Em tên gì nhỉ ? Trông xinh ghê cơ ! Anh gặp may rồi ha ! Lựa chọn đi bộ tới trường quả là không quá tệ ” . Tôi lại chẳng cảm thấy phiền phức,trong lòng có chút vui vẻ,nhưng vẫn im lặng nghe anh nói,tim đập rộn rã , từng hơi thở của anh phả vào gáy làm tôi run lên,cảm giác mặt nóng bừng. Thế thì tôi hiểu cái căn bệnh tim của tôi rồi!.Lạ một điều,sau đó ngày nào anh cũng đi nhờ xe tôi, cả hai càng trở nên thân thiết tới kì lạ . Khoác vai bi bô cả ngày với nhau không hết chuyện.

Bao nhiêu tháng ngày trôi qua,bỗng vào một ngày trời nắng đẹp dịu dàng,anh đứng trước cửa lớp với bó hoa hồng đỏ rực đứng trước cửa lớp tôi hét to ” Minh Phương ! Anh thích em ! Làm bạn gái anh nha  ” . Tôi ngỡ ngàng,dần dần chuyển thành xấu hổ,khẽ gật đầu . Cả lớp ủng hộ quyết liệt ! Thế là ai cũng biết tôi với anh là cặp đôi. Ôi~ Tôi cứ nghĩ mình là người hạnh phúc nhất trên thế gian này . Mùa hè ấy chúng tôi cứ cùng đạp xe đi đi về về dưới những cây phượng vĩ rực rỡ. ” Anh à,năm sau anh lên Đại học rồi nhỉ…? ” .  Anh trầm giọng buồn buồn trả lời tôi ” Ừm..Thế là phải xa nhau  ” . Tôi cố cười tươi nói ” Thật là ! Anh phải cố gắng đấy . Mà dù sao có xa nhau lắm đâu Khi nào rảnh rỗi nhớ nhớ thì lại gặp  ” . Tôi chỉ muốn tạo cái động lực cho anh..chứ thật lòng tiếc lắm  ” . ” Anh sẽ du học ở nước ngoài ”  – đôi mắt anh đã hơi ướt nước . Tôi ngạc nhiên , lòng thắt lại ” Vậy sao ? Thế thì anh càng phải cố gắng hơn đấy ! ” . Ôm chầm lấy tôi, giọng anh vang lên yếu ớt ” Ba mẹ anh bắt anh phải đi …Anh không muốn xa em đâu em à, chắc anh sẽ nhớ em lắm,cô bé…hứa với anh…sẽ đợi anh trở về nhé..đừng yêu thêm ai khác nhé em  ” . Tôi nhắm mắt nhẹ cười ” Chắc chắn rồi” …..Ngày anh ra đi,tôi đã không tới sân bay đúng giờ,là tôi cố tình đến muộn,tôi sợ nhìn thấy anh,tôi sẽ giữ chặt lại không cho anh đi nữa.Tôi sẽ hủy hoại tương lai của anh mất …! Về nhà,chưa kịp vào phòng tôi đã òa khóc nức nở,tôi chờ mong tới ngày anh quay trở về..thế là chúng tôi không được bên nhau nữa…Từng giây,từng phút,từng tháng,từng năm trôi qua…tôi dặn mình phải cố gắng để  khi anh về,chúng tôi còn lo chuyện tương lai nữa ! Tôi cặm cụi học , làm thêm ngoài giờ, tiết kiệm tiền chi phí hàng ngày..cứ thế..5 năm đã trôi qua..

Ngày anh về nước,tôi đã dậy từ sáng sớm  ra sân bay đón anh trở về,lòng háo hức lắm ! .Anh về..và mang theo một cô gái xinh đẹp ,quyến rũ,toát lên vẻ sang trọng.Anh dắt tay cô gái ấy đi lấy đồ,lúc đó tôi đứng sững đó,chạy lại chỗ anh mỉm cười,ôm chặt lấy anh ” Anh về rồi..hạnh phúc quá..em nhớ anh biết bao ” … ” Cô bỏ tôi ra đi ! Phiền quá đấy ! ” .Anh lạnh lùng đẩy tôi ngã xuống sàn ,ngỡ ngàng,tôi hỏi ” Anh…sao anh lại như vậy ? Mà cô gái này là ai ạ ? ” Anh ấy lớn giọng đanh thép như sỉ vả tôi ” Đây là vợ của tôi . Trước mặt cô ấy cô có thể trơ trẽn thế sao. Đồ con gái không có sĩ diện  ” . Gì thế…vợ…? anh ấy chửi tôi…? Tôi cảm nhận được giọt nước ấm nóng lăm ra từ khóe mắt..chảy dài xuống hai má…Không tin chuyện trước mắt mình,tôi nắm lấy tay anh van vỉ ” Anh ! Em đây mà..Minh Phương đây mà..chẳng phải anh đã nói em hãy chờ anh trở về sao…anh sẽ yêu em tới trọn đời sao ?Tại sao lại đem theo cô vợ hoàn toàn xa lạ này được ! Anh nói gì đi  ” .

Cảm ơn anh

Cảm ơn anh

Nước mắt nước mũi giàn giụa..tôi gào thật to,cổ họng đắng nghẹn lại …cầu mong  anh sẽ mỉm cười là ôm tôi giống ngày nào… ” Bốp ! ” Anh tát tôi một cái thật mạnh..ánh mắt anh rực lửa .. ” Cô nói gì ? Cô ấy mà xa lạ sao ? Cô gái này đã luôn ở bên tôi suốt 4 năm tôi ở nước ngoài  Chăm sóc cho tôi lúc tôi đau ốm ! Cô dám nói 2 chữ ” xa lạ ” sao , còn cô , Chuyện chúng ta kết thúc rồi . Cô đừng níu kéo gì nữa . Tạm biệt . ” .

Từng lời nói như cứa mạnh vào trái tim của tôi,rỉ máu..đau đớn..tôi kéo anh lại..nhẹ nhàng nói ” Em biết rồi..cảm ơn anh nhé…vì tình yêu xưa anh trao cho em..và cả những nỗi đau..em rất hạnh phúc khi ” đã ” được yêu anh . Tạm biệt anh” .Anh lạnh lùng bước đi..dần dần..xa khỏi tôi..lòng tôi bị xé nát..vỡ vụn…nhưng ở đó..tôi đã không rơi một giọt nước mắt nào…dù là tim tôi đang gào thét dữ dội..tuyệt vọng ..sụp đổ..nhấn chìm tôi..tôi vẫn không khóc…dù là cái ngày xưa đó cứ tràn về trong trí óc tôi…dù tổn thương vô cùng…tôi vẫn câm nín… Những ngày tháng sau..tôi cứ chết lặng như thế..nhưng rồi thấy dòng status anh đăng trên face .. ” Tôi có cô vợ thật tuyệt vời ! Hạnh phúc quá ~ ” . Nhìn anh cười..tôi bỗng cảm thấy  nhẹ nhõm… mắt nhòe đi ..2 hàng lệ chảy dài…chỉ cần anh hạnh phúc..đối với tôi là đã đủ lắm rồi…sau này..không hề hối tiếc khi từng yêu anh . Cảm ơn anh..cảm ơn anh nhiều lắm ! Em yêu anh .

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau