Thoát[X]

Cám ơn em vì tất cả

   Cành hồng dang dở trong tay
Mà anh chưa kịp tặng em một lần.
Hãy vẫn cho anh gọi em là em yêu như ngày nào dù chúng ta đã không còn trẻ nữa . Hơn sáu mươi tuổi rồi còn gì, có cháu ngoại, cháu nội đủ cả nhưng anh vẫn thích gọi như cái thời chúng ta mới yêu nhau.

Cám ơn em vì tất cả

Cám ơn em vì tất cả

Trong con mắt của chàng bộ đội ngày nào em là một cô thiếu nữ xinh tươi và duyên dáng. Nhớ nhất là nụ cười rất xinh, mê đắm bao người. Ngày còn bé chúng ta đã quen biết nhau, bao nhiêu kỉ niệm vui buồn của tuổi học trò cùng lưu dấu không bao giờ phai. Bởi anh và em là hàng xóm mà lại học chung trường nữa. Tình cảm tuổi học trò ngây thơ nhưng lại rất đẹp bởi những rung động đầu đời- nguyên vẹn đầy cảm xúc. Tình cảm ấy chưa thốt lên thành lời thì anh và em lại mỗi người một nơi. Anh đi bộ đội theo tiếng gọi của non sông, còn em lại theo gia đình tản cư ở một vùng đất khác. Những tưởng anh và em sẽ không có ngày gặp lại vậy mà ai ngờ rằng ông tơ bà mối đã xe duyên kết tóc cho chúng ta sau bao ngày cách trở. Phải chăng đó là duyên tiền định của số phận đã xếp đặt cho mỗi người?

Lấy anh em phải chịu nhiều thiệt thòi: xa cha mẹ, chẳng có người thân ngoài này dù là mảnh đất chôn nhau cắt rốn. Đi bộ đội về anh cũng chẳng có gì ngoài tờ giấy chứng nhận. Ngày cưới phải mượn cô bác để có tiền làm mâm cơm cúng ông bà. Hai vợ chồng mình vất vả từ ngày cưới nhưng hạnh phúc hơn hết là được sống với người mình thương yêu. Từ cô thủ quỹ cửa hàng quen với những hóa đơn, phép tính cộng trừ giờ em phải làm quen với cái cuốc với nắng gió, với bùn lấy của mảnh đất Phú. Hỏi em có hối hận khi lấy anh không? Em trả lời: vì anh em có thể làm được tất cả. Cuộc sống không dư giả gì nhiều nhưng bao nhiêu thế là đủ với chúng ta. Và kết quả của tình yêu đó là ba đứa con lần lượt ra đời. Có lẽ là điều tuyệt vời nhất phải không em?
Nhưng đời đường có lẽ chẳng ai ngờ, có ai tiên đoán được số phận của chính mình. Chính anh cũng không hiểu mình nữa. Tại sao…tại sao anh lại làm như vậy? Anh hèn quá chăng khi dồn hết trách nhiệm lên đôi vai bé nhỏ của em mà có lần anh từng hứa sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất cho em. Mọi việc suy cho cùng cũng tại vì men rượu. Từ một người lo cho gia đình, anh bỏ bê mọi thứ. Một ngày có hai mươi bốn tiếng thì hơn nửa anh ngập trong men rượu vì chán nản cuộc đời. Trong khi mình làm bán sống bán chết nhưng cũng không thoát khỏi cảnh nghèo còn những người chỉ ngồi không lại có tiền phung phí. Vì thế, anh chán ghét mọi thứ kể cả gia đình và cả em. Nhiều hôm lấy cớ say, anh đã tát em bầm tím cả mặt. Anh tàn nhẫn lắm đúng không? Trong nhà gánh cơm áo em phải lo tất cả, tiền học các con, tiền thuốc để chữa căn bệnh thấp khớp của anh. Vì thế em phải đi chạy gạch mướn – công việc khá nặng nhọc để đổi lấy hạnh phúc bình thường. Thế mà anh không biết trân trọng.

Anh còn nhớ như in ngày thằng tí anh đậu đại học, rồi đến lượt con bé đậu nữa em là người vui nhất lại là người lo lắng nhiều nhất. Trời ơi làm nông không kiếm đâu thắng hơn triệu gửi cho hai đứa đây. Không cho đi học thì tội chết con nó học giỏi mà. Có lần em nói hay em theo các con vào Sài Gòn bán vé số lo cho chúng ăn học còn anh thì ở nhà. Nói cho có nói chứ làm sao mà em đi được anh là thằng say , chưng sưng to có làm gì được đâu nên em không nỡ. Nhìn em vất vả chạy từng viên gạch giữa cái nắng oi bức của miền Trung anh đau lắm chứ. Anh chỉ biết tự trách mình, trách số phận thôi. Cho nên anh nghĩ quẩn, muốn kết thúc cuộc đời này để em bớt gánh nặng cho em. Và trong một lần say anh đã tự tìm đường giải thoát.

Ngày anh ra đi, một ngày trời tháng mười một: lạnh cái cảm giác xâm chiếm khắp nơi. Bước đi bên linh cữu em như cái xác không hồn, không một giọt nước mắt nào rơi. Có phải em đau đớn đến tuyệt vọng, hay oán trách anh nỡ từ bỏ gia đình, từ bỏ cuộc sống này? Anh biết anh có lỗi với em và các con nhiều lắm. Có lỗi khi trút hết gánh nặng cho em, khi cần nhất anh lại trốn đi. Có lỗi khi không làm tròn trách nhiệm một người chồng, một người cha. Và có lỗi khi anh đã tự cắt đi sợi dây yêu thương mà em cố níu giữ bấy lâu nay. Nhìn lại quãng thời gian khi không có anh bên cạnh em phải lo cho hai đứa học đại học lòng anh quặn đau. Nếu không có bản lĩnh, không đủ hy vọng chắc em đã ngã rồi. Nhưng đã qua rồi tất cả. Cho anh được cảm ơn em đã thay anh nuôi dạy các con thành người, cảm ơn sức sống mạnh liệt và nghị lực phi thường đã giúp em thực hiện hết chuyến hành trình của mình. Cảm ơn em vì tất cả. Đến giờ phút này anhthật sự yên tâm mà nhắm mắt mãi mãi.
chân dung má tôi.
Má ơi! Con muốn thay ba viết những dòng này để cảm ơn má. Hơn mười năm rồi từ ngày ba mất con biết má buồn lắm nhưng má đều động viên chúng con gắng học thành tài. Công của má cuối cùng đã được báo đáp anh em chúng con đều đã ra trường và có việc làm ổn định. Cảm ơn má, xin thay mặt ba, anh em chúng con muốn tặng má một bông hoa đẹp nhất cho người phụ nữ kiên cường nhất trong tim con!

Cho con nói hộ lời yêu
Bao năm ba giữ trong tim của mình.
Rằng ba có một tình yêu
Vĩnh cửu muôn đời là má.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau