Thoát[X]

Cái nhìn đầu tiên

Một canh…hai canh…rồi lại ba canh… Đêm dần về khuya là khi nỗi nhớ ùa về trong tôi từng cơn miên hồi. Thẫn thờ  tôi nhớ đến anh một bờ vai ấm áp cho những lần tôi mệt, tôi nhớ nụ cười tỏa sáng như ngàn vì sao đang chen nhau chạy giữa khoảng không vũ trụ, tôi khát khao được dựa vào lồng ngực để cảm nhận từng nhịp đập miên hồi trong con tim anh. chông chênh đến lạ thường chưa bao giờ tôi có cảm giác như thế, liệu tôi đã thương anh.

Kết quả hình ảnh cho tình yêu sét đánh

Ảnh minh họa

Đã qua ngày mới rồi nhỉ… giờ thì Sài Gòn đã ngủ trong im lặng cả rồi, chẳng còn nghe tiếng người qua lại , không ngân vang tiếng còi xe nữa, cũng chẳng nghe thấy tiếng kéo xèn xẹt của bác phở cuối phố….Gió thoảng qua khẽ lá ùa vào khe cửa làm tôi lạnh đến rợn người và rồi trong nỗi nhớ đêm khuya ấy tôi nhớ về anh, nhớ về bao kí ức, như câu chuyện tranh giữa phố thị đông người. Tôi gặp anh tình cờ giữa dòng người tấp lập, Sài Gòn rộng lớn đến độ tôi thấy mình như hạt cát bé nhỏ trên sa mạc, đó là cái nhìn đầu tiên khi tôi bắt gặp anh tại giang nhà trọ cổ kính với hàng rêu xanh phủ kín tường và thấm thoát mùi hương nhè nhẹ của hoa sữa vào xuân. Anh nhìn tôi với vẻ mặt trầm ngâm như đang cố tự hỏi tôimột điều gì đó, nhưng lại không cất lên lời, tôi cố lặng mình xem điều gì sẽ diễn ra. Bỗng anh cất tiếng :

” Em đi đâu vào đây vậy ? ”

Một giọng nói xứ Quảng mà tôi chưa hề nghe, nó trầm ngâm nhưng vô cùng ấm áp. Tôi đáp lại trong sự ngớ ngẩn chưa hiểu điều gì đang diễn ra.

“ Dạ! Em đi thuê trọ thôi mà. ”

Tôi  cảm nhận anh như một vị vệ sĩ oai hùng mà giang nhà cổ này phái xuống cai trị, nhưng hỏi ra mới biết anh làm việc gần đó và cũng ở tại giang nhà cổ này. Những cuộc trò chuyện từ đó cũng bắt đầu khơi nguồn, anh bảo tôi hài hước nên nói chuyện rất hợp, chỉ vì tôi là một đứa con gái theo chủ nghĩa vui vẻ hòa đồng nên anh cảm nhận như vậy. Tích tách thấm thoát một tuần…rồi hai tuần… lại trôi qua, tôi và anh lặng lẽ như hai đường thẳng song song không một điểm chung. Những hôm thường nhật là lúc người người trở về với mái ấm sau một tuần làm việc đầy mệt nhọc và căng thẳng, anh bất chợt nhắn đôi dòng tin nhắn thầm thì hẹn tôi đi ăn trên con đường quen thuộc gần khu nhà trọ của anh và tôi. Trong nỗi nhớ xa nhà, tôi muốn được ai đó sẻ chia đã thôi thúc tôi nhận lời anh. Đôi chân nhỏ bé đang đi chung đường cùng một người mà tôi chưa hề quen biết, làm đan xen bao lo âu lẫn sợ xệt trong tâm trí nhỏ bé, nhưng giọng nói trầm ấm khi anh vang lên tâm sự về mình và kể cho tôi nghe công việc của anh sau một tuần dài mệt nhòa, làm tôi cảm nhận thật gần gũi, mọi suy nghĩ trong tôi dần tan biến đi và in lại chỉ là tiếng cười hồn nhiên xoa đi bao cái điều không vui của cuộc sống này

Và cái nhìn đầu tiên về chàng trai miền biển Quy Nhơn đã in hằn trong tâm trí tôi từ thuở nào…Tôi yêu anh như yêu hơi thở của sự sống một mai sự sống vụt tắt thì cũng đồng nghĩa tình yêu đó sẽ mãi nhòa vào vĩnh cửu… Tình yêu của tôi và anh khơi dậy từ điều gì ?…Tôi sẽ bật bí nếu bạn quan tâm. Giờ thì cô gái nhỏ như chìm sâu vào giấc ngủ để vơi đi nỗi nhớ về anh

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau