Thoát[X]

Cái hồ…

( Blog tam su ) Trong ký ức của tôi, cái hồ được bao phủ bởi một lớp sương mờ mịt của những lời đồn nửa có căn cứ nửa không.

Mặc dù bờ hồ là nơi lý tưởng để tụ tập trà chanh chém gió, dắt thú cưng đi dạo hoặc chạy nhảy đuổi bắt, thì nó cũng nổi tiếng với một số câu chuyện tâm linh có phần ma quái. Thường là những câu chuyện không đầu không cuối, bạn sẽ chỉ nhớ đến chúng trong vài phút rồi quên đi ngay; song bạn không thể không lấy làm tò mò khi nghe đến chất giọng khẳng định chắc nịch cùng vẻ mặt nghiêm trọng của mấy người bạn hay đưa tin.

Lại thêm mấy lần đi qua hồ, nhìn thấy mấy đồng tiền âm phủ nổi lềnh bềnh trên mặt nước; hoặc khi khác lại thấy nén vàng giả to tướng nhô một phần lên mặt nước, như để cúng cho ai,… Tôi nhìn mấy thứ không dành cho người sống đó với vẻ mặt khó hiểu.

Rồi sau đó kết luận, có một vị thần đang nằm dưới đáy hồ.
Hồi đó người ta sửa sang lại hồ, có rút gần hết nước đi, và đứa trẻ tò mò là tôi đã có được cơ hội tiến lại gần với phần đáy hồ một chút. Tôi vẫn giữ nguyên ý nghĩ có ai đó đang ở dưới đáy hồ, và tin rằng đó là một vị thần. Kể cả trong khi đang cười nhạo chính mình vì cái suy nghĩ không tưởng ấy, tôi vẫn không dứt ra khỏi đầu được cái cảm giác có ai đó đang nhìn mình chằm chằm qua mặt nước này. Thế rồi sau cái buổi trưa mạo hiểm tiến tới gần đáy hồ đó, người ta lại đổ đầy nước vào, kè lại hồ, tạo ra một con đường bê tông bao quanh với cầu thang dẫn lên sân chơi trước khách sạn; vậy là một lần nữa, đáy hồ vuột khỏi tầm tay. Tôi không còn dịp nào để quay lại với cái ý tưởng quái gở của mình. Một phần trong thâm tâm tôi lại cười nhạo vào chính mình, vào cái trí tưởng tượng quái gở bị ám bởi mấy câu chuyện quái gở được kể bởi bạn của mình. Nhưng phần khác vẫn tin vào sự tồn tại của “một ai đó” dưới đáy hồ.
 Kỳ lạ nhất là đến tận khi tôi gạt bỏ cái ý nghĩ đó sang một bên và tập trung vào những thứ thực tế hơn, thì tôi vẫn nghĩ rằng hồi đó mình không sai. Và mỗi khi nhớ lại những ký ức thời thơ ấu ấy, tôi lại tự hỏi rằng, từ dưới đáy hồ đó, vị thần đã nhìn thấy những gì; rồi lại tưởng tượng những cảnh vật mình có thể nhìn thấy được, nếu là vị thần đó. Qua mặt nước, bầu trời vốn mang màu xanh lam nhạt được pha với ánh xanh lục của nước, tạo thành màu ngọc tuyệt đẹp. Một bé gái, người mập ú, tóc tết hai bên, mặc đồng phục học sinh tiểu học, đứng bên mặt nước nhìn chằm chằm xuống đáy. Gương mặt cô bé méo mó do những gợn sóng trên mặt hồ. Hai mắt cô bé, ẩn sau cặp kính gọng màu lam thẫm, nhìn đăm đăm xuống, tò mò, tìm kiếm. Mọi thứ đều đẹp kể cả khi chúng méo mó. Cô bé. Những cái cây. Những tòa nhà cao tầng. Bầu trời. Rồi là cảm giác bị kìm hãm. Một thứ gì đó đã ngăn không cho tôi ngoi lên. Cảm giác hoảng sợ. Xa cách. Cô bé bỏ cuộc, quay lưng bỏ đi, sau khi ném một cái nhìn đầy thất vọng về phía đáy hồ.
Tôi đã thất vọng vì điều gì nhỉ?
Tôi còn chưa bao giờ thấy được đáy hồ kia mà.
Và cuộc tìm kiếm vị thần dưới hồ đã kết thúc từ lâu rồi.
Nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên đó. Những ký ức về cái hồ, vừa thân thương vừa có phần bí ẩn, mang đến những màu sắc đối lập cho tuổi thơ đầy trí tưởng tượng của tôi.Khi tôi lớn lên, mọi thứ trở nên dễ hiểu và quá rõ ràng – điều đó khiến hiện tại có phần nhàm chán.
Mặc dù không còn có thể sống lại những ngày thơ ấu, ít ra tôi vẫn còn những ký ức ngây ngô để mà nhớ lại. Một lúc nào đó, khi thèm sống lại những ngày còn thơ bé, tôi lại nhớ lại về vị thần mà mình tin rằng vẫn hiện diện dưới hồ, tin rằng vị thần đó vẫn đang chờ đợi một cô bé với mái tóc tết và cặp kính màu lam thẫm quay trở lại, tiếp tục cuộc kiếm tìm mà cô đã bỏ quên từ lâu.
Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau