Thoát[X]

Bố của con

  – Mi nói đúng ý bố! Đúng là chỉ mi hiểu bố nhất!

– Chuyện! Con không hiểu bố thì ai hiểu nữa! – nó lại cười tít mắt nói lại.

– Tiên sư mi nữa !

Bố của con

Bố của con

Ai đó đã từng nói “Con gái là chính là người tình kiếp trước của bố!”- đơn giản nhưng có lẽ là vậy! Câu nói này cũng rất đúng với nó và bố nó. Có những điều hai bố nó không cần nói nhưng qua hành động của có thể hiểu nhau.

Sài Gòn- những ngày không nắng cũng chẳng mưa. Nay nó vô tình đọc được mục tin chia sẻ về tình cảm gia đình, nó tự hỏi: Ai là người trong gia đình làm nó quý mến nhất? Một câu hỏi khó có câu trả lời, Bố hay mẹ hay ai là người nó yêu quý nhất. Nó khó lựa chọn quá nhưng nó sẽ nghĩ khác và có sự lựa chọn khác: Ai là người nó ấn tượng nhất? Người đó là Bố của nó! Ngày trước, khi còn bé nhìn thấy mọi người nói về Bố, nhìn mẹ than phiền về Bố, nó đã tự nghĩ trong đầu: sau này lớn lên nó sẽ không lấy một người chồng như Bố nhưng quả thực khi nó lớn lên, nó bắt đầu có những nhận thức ban đầu cho đến bay giờ nó đã lớn khôn lên rất nhiều thì người mà nó cảm phục lại chính là Bố. Nó lớn lên trong tình cảm yêu thương của mọi người, nó không được sung sướng nhưng Bố cũng chẳng để mấy chị em nó thiếu thốn cơm ăn, áo mặc. Ngoài làm ruộng, Bố cùng bác và chú làm các việc làm thêm, những ngày nông nhàn, Bố của nó đi làm thợ xây, những đồng tiền Bố mang về không nhiều và Bố cũng không cho mẹ nó nó tiêu mà để có việc thì chi tiêu. Những ngày tháng đó, nó nghe mọi người nói bảo Bố tiết kiệm, ki bo quá và nó cũng tin lời họ.

Đến khi nó học cấp 2, nó vẫn thấy khó chịu nhưng không phải khó chịu vì Bố mà khó chịu vì họ cứ nói Bố như vậy. Nó không trách Bố nữa, nó bắt đầu yêu thương Bố hơn. Nó chịu khó giặt đồ cho Bố, nấu cho Bố những món Bố thích… Theo thời gian, nó lớn lên dần và rồi nó bắt đầu nói chuyện, tâm sự với Bố nhiều hơn, nó hiểu Bố nhiều hơn và cho đến ngày hôm nay nó hiểu được những gì Bố tiết kiệm là thực sự muốn tốt cho chị em nó. Bố vẫn thường nói với nó rằng “Để chuyện lâu trong bụng làm gì cho thối bụng”, dần dần nó nhìn cuộc sống với ánh mắt rộng hơn, xử lý mọi chuyện dễ dàng hơn. Ngày nó đi thi đại học, Bố đưa nó đi, đến bây giờ nó vẫn còn nhớ ánh mắt đó của Bố- một sự kỳ vọng của Bố vào nó. Ngày đó nó thi không phải vì nó mà thực sự khi làm bài nó chỉ nghĩ một điều duy nhất: Nó không muốn khi bước ra, nó trả lời “không làm được bài” khi Bố hỏi nó có làm được bài thi không? Và rồi nó cố gắng làm bài với tất cả kiến thức cũng như sự quyết tâm của mình.

Nó đỗ đại học- trường Đại học Sư phạm Hà Nội, ngôi trường mà bố và nó cùng chung niềm mơ ước-  niềm vui vỡ òa trong nó, trong tất cả mọi người và nhất là trong Bố. Ngày đưa nó nhập trường, Bố dặn dò nó đủ kiểu từ việc học hành, chuyện ăn ở, đối xử với mọi người phải chan hòa, sống xa nhà, sống tập thể là như thế nào? Ngày trước khi về, Bố dặn nó gái Bố: “Bây giờ nó đi học rồi, chuyện yêu đương Bố mẹ không ngăn cấm hay kiểm soát được. Nó yêu ai thì cũng nên cẩn thận và cố gắng yêu trong vòng bán kính 5km vì nhà mình toàn nó gái; mẹ mi thì say xe không đi được xa”. Cái định nghĩa yêu và lấy chồng trong vòng “bán kính 5km” theo nó trong suốt những năm tháng học đại học để rồi chỉ duy nhất chồng nó bây giờ đạt đủ tiêu chuẩn của Bố nó mình. Nó ra trường không xin được việc làm theo đúng ngành Sư phạm của nó. Nó hiểu rằng nó buồn một thì Bố buồn gấp vạn lần, Bố buồn vì trăm điều nhưng rồi Bố lại an ủi nó rằng: Thôi làm việc gì cũng được, miễn sao là kiếm tiền lương thiện. Chính sự an ủi của bố đã khiến nó hiểu rằng: Mình không thể gục ngã và thất vọng trong lúc này. Mỗi lần nó gái gọi điện thoại về, Bố lại hỏi công việc thế nào, trời nắng mưa đi làm mệt không và Bố lại dặn dò đủ điều, Bố vẫn thường động viên nó “nhà mình Bố nó mình vất vả mà”… Bố luôn theo suốt nó trong suốt những chặng đường nó đi, Bố luôn an ủi nó… Mỗi lần có chuyện buồn, cuộc sống trở nên bế tắc thì nó lại nghĩ về gia đình mình, nó lại nghĩ về bố. Ánh mắt của Bố nó hiểu, tâm trạng của Bố nó hiểu và cũng bởi vậy nên mọi người hay bảo Bố cưng chiều nó nhất, nó là “nó gái cưng của Bố”.

Mọi chuyện nó thích, Bố đều nghe nó, Bố đều làm theo ý nó. Bố à: nó cảm ơn Bố vì đã là Bố nó và nó cũng được làm nó gái Bố- nó tự hào về Bố! Ánh mắt và niềm hi vọng của bố vẫn luôn theo sát nó để nó không được phép ngã gục trên chặng đường đời!

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau