Thoát[X]

Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

( Blog tam su ) Hai đầu cơn mưa

Tuổi đôi mươi, người ta băn khoăn nhiều về những con đường và ngã rẽ trên đường. Đi như thế nào, trong một tương lai không đoán định. Khi mà lửa cháy trong lòng, ít ai sẽ cam chịu đứng yên một chỗ. Mà đôi mươi là cái tuổi biết thắp lửa – dù đôi khi trong nông nổi. Ở độ tuổi đó, người ta muốn đi. Dĩ nhiên, có những người đi rồi sẽ mỏi, mỏi rồi sẽ quay về với những điều thân thuộc. Nhiều lúc, những người “quay về” ấy cực đoan cho rằng, việc mỏi chân là “quy luật của cuộc sống”. Nghĩa là trước hết phải giống mọi người cái đã. Cuộc sống có nhiều quy luật, quy luật lớn nhất là “phải giống mọi người”.

Tôi tự hỏi: làm cách nào để trở nên giống nhau, khi mà năng lực, sở trường, đam mê, hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau. Giá thể loài người cũng như kim loại, nung ra rồi cho vào khuôn được thì tốt. Nhưng mà đem một kẻ đôi mươi ra mà nung, họ sẽ không thành thép – thật đấy – mà sẽ ra tro!

Những ngã rẽ là để chọn lựa, không phải để ép khuôn. Muốn chọn đúng thì phải thể nghiệm. Mà đã thể nghiệm thì phải dám sai lầm, dốt nát, ngốc nghếch hơn là những con người bất động. Hẳn nhiên, người đời thích quay ta theo ý họ hoặc theo một “quy luật thực tế” mà họ cho là đám đông chấp nhận và làm theo. Mà triết lý đám đông không có chỗ cho “sở trường”, “đam mê”.

Bạn thử thực sự hai mươi tuổi mà xem. Bạn sẽ thấy nỗi cô đơn trong bản thân nó lớn lao và đáng sợ biết dường nào.

Không một kẻ đôi mươi thực sự nào dám nghĩ tới “con đường”, họ chỉ dám nghĩ tới “đoạn đường”. Không một kẻ nào còn đôi mươi mà không khao khát, nhưng vì họ đã biết mình nên nói và giấu thứ gì, cho nên họ mới phải mang vác cho mình một khoảng trống.
Tôi cũng vẫn còn trẻ thôi. Khao khát nhiều và không dám nghĩ tới đoạn cuối con đường. Tôi dám yêu một người ở xa, cũng dám tin vào sự sẻ chia của một người đã trở thành thói quen nhưng lại không dám đặt hết sự kì vọng của mình vào người ấy.

Như chính Chi cũng nói:
– Ai cũng có những đoạn đường phải đi qua.

Để tránh tổn thương, người ta luôn cần chuẩn bị tâm lý cho việc đi qua nhau. Nhất là với một người ở xa. Nghĩ như thế, mọi liên kết lại có cảm giác trở lên lỏng lẻo hơn bao giờ hết.

Có lúc Chi bảo:

– Giá như chúng mình đang tựa vào nhau thực sự. Ngay lúc này.

Ấy là lúc chúng tôi cần nhau. Lúc chúng tôi có áp lực về tâm lý. Lúc tôi với Chi cần được đan những ngón tay lại. Ở bên ai đó nghĩa là ở trong tim họ nhưng mà cần ở bên ai đó thì lại phải cần họ ngay sát bên. Có phải thế không, khi mà tâm trí tôi lại trùng xuống vì một câu hỏi cũ. Lần này, tôi không giấu mà hỏi Chi:

– Sài Gòn với Hà Nội cách nhau bao xa?

Chi bảo:

– Khoảng cách đó đúng bằng độ dài mà Cơn mưa đã đi.
Tôi mỉm cười nghĩ tới những mảng màu tối trong tấm hình cơn mưa Chi chụp ngoài sân bay. Tôi bảo cô ấy:

– Phải rồi, khoảng cách giữa anh và em, đơn giản chỉ như thế!

Đủ cơ duyên, người ta sẽ bước qua “giả định”.

© Nguyên Bảo – blogradio.vn

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau