Bất Hạnh

( NhatKyToday ) Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào” Lòng mẹ rộng lớn bao la là vậy vô bến vô bờ, nhưng tại sao tôi chưa một lần cảm nhận sự thiết tha đó!Tôi sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc .Mẹ bỏ  tôi theo người đàn ông khác khi tôi chưa tròn 1 tuổi.Tôi lớn lên nhờ tình thương của ba và nội,với những cánh cò bay con trâu ra đồng..và những bữa trưa oi ả ra đồng cắt cỏ cho bò để phụ giúp bà.Những đứa trẻ khác được nuôi dưỡng bằng tình yêu,dòng sữa ngọt ngào và lời hát ru sâu lắng của người mẹ..còn tôi..tôi bơ vơ .tôi thấy mình lạc lõng.thiếu cả một biển trời yêu thương khi tình yêu và sự ấm áp của người cha không đủ để bù đắp vào những mảnh vỡ của trái tim mình.

Ảnh minh họa

Tôi lớn lên bằng lời ru của bà,chỉ có điều những lời ru ấy như 1 lời trách tội sâu sắc đến mẹ “con chưa lẻ mẹ mẹ đà theo trai”..mẹ ơi mẹ ở đâu? Sao mẹ lại bỏ con..chẳng lẽ con k quan trọng bằng người đàn ông đó?…với hàng tá câu hỏi mà k hề có đáp án. Nhiều đêm tôi đầm đìa nước mắt ôm tấm hình của mẹ trước khi chìm vào những giấc mơ được có mẹ trong đời. Nhưng mẹ nào có biết? Khi đến tuổi đến trường,nhìn bạn bè cùng trang lứa được mẹ đón đưa chăm sóc,những buổi chiều se lạnh, hay những chiều mưa bất chợt,được nép sau lưng mẹ,được mẹ ôm vào vòng tay ấm áp ấy.Được mẹ mua cho những chiếc áo ấm khi trời đông giá rét,còn gì vui hơn nữa?Nhưng ước mơ cũng chỉ là mộng ước,mộng ước ấy bay xa,bay cao mà tôi chưa lần nào chạm tay tới.Một đứa con không có mẹ như tôi thì làm sao có được tình yêu ấy mà mong mà hy vọng! Sắp mười lăm năm rồi kể từ khi mẹ bỏ con..con chưa lần nào gặp mẹ..dù chỉ mong tết đến mẹ về quê một lần để cho con thấy măt,hay là một cuộc điện thoại ngắn ngủi dăm câu .

Cho đến một ngày tôi nhận được tin mẹ về quê,tôi quyết định bằng mọi giá phải được gặp mẹ dù chỉ là năm phút ngắn ngủi.

Suốt mười lăm năm qua không phút giây nào tôi không nghĩ tới mẹ.chỉ mong mình chạy thật nhanh để được gặp mẹ,được mẹ an ủi yêu thương sau bao năm xa cách,mặc dù trước đây tôi rất căm hận mẹ.Tôi chạy thẳng vào nhà bà ngoại.Mẹ tôi đây ư?mẹ khác xa với tấm hình của tôi rất nhiều.Mẹ không dịu dàng như bao người mẹ khác có chút phong trần và điệu đà ,mái tóc tém nhuộm màu hạt dẻ,lông mày săm và đôi môi được tô điểm khá đậm.Đứng trước mẹ tôi thấy mình nhỏ bé biết bao,đôi chân run run vì mừng rỡ.Nhưng trái với niềm vui của tôi mẹ hoàn toàn xa lạ như chưa hề biết đến sự tồn tại của mình.Tôi gọi to”Mẹ không nhận ra con sao? Con đây mà,bé ngân đây mà” Tôi cứ nghĩ mẹ sẽ xúc động và hạnh phúc nhưng thay vào đó la thái độ dửng dưng lạnh nhạt.

-Bé Ngân hả? Con lớn quá.Nay con học lớp mấy rồi?

Không đợi tôi trả lờ mẹ vội dắt hai em đi thẳng vào nhà trong mặc cho tôi đứng đó chờ đợi.Dường như sự tồn tại của tôi là dư thừa Ảnh hưởng đến hạnh phúc mới mà mẹ gây dựng bao năm nên  bà tìm cách trốn chạy.Mẹ dứt bỏ tôi- hình hài máu mủ của mình và xem đó là điều bình thường không chút hối hận.Vậy là những câu hỏi của tôi đã có lời giải đáp.Tôi chạy vụt đi để trốn tránh một sự thật đáng buồn.Tôi không cho phép bản thân mình nuôi thêm hy vọng gì nữa.Bởi hạnh phúc thật sự không giành cho tôi!

43 Comments

  1. No Mia 14/10/2017
  2. nguoileloi 14/10/2017
  3. hạnh 14/10/2017
  4. Ten Ten 14/10/2017
    • nguoileloi 14/10/2017
  5. trinh 14/10/2017
  6. trung 14/10/2017
    • nguoileloi 14/10/2017
  7. 14/10/2017
    • nguoileloi 14/10/2017
  8. nguoileloi 14/10/2017
  9. an 14/10/2017
  10. an 14/10/2017
  11. diệu 14/10/2017
  12. diệu 14/10/2017
  13. diệu 14/10/2017
  14. diệu 14/10/2017
  15. nhi 14/10/2017
  16. thủy 14/10/2017
  17. huệ 14/10/2017
  18. ngân 14/10/2017
  19. thuy 14/10/2017
  20. trang 14/10/2017
  21. trần 14/10/2017
  22. hiếu 14/10/2017
  23. cường 14/10/2017
  24. thao trang 14/10/2017
  25. trâm 14/10/2017
  26. Thơ 14/10/2017
  27. trinh 14/10/2017
  28. Nguyệt 14/10/2017
  29. Hoa măt trời 14/10/2017
  30. Phụng 14/10/2017
  31. Lê Thị Trinh 14/10/2017
  32. Lê Thị Trinh 14/10/2017
  33. Lãnh Nguyệt Hàn 14/10/2017
  34. Hằng 14/10/2017
  35. huongthao 15/10/2017
    • thu 16/10/2017
  36. thủy 24/10/2017
  37. Ti Mệnh Ti Mệnh 25/11/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT