Thoát[X]

Bài học từ ông tôi

    Tối chủ nhật hôm đó, tôi đi dự sinh nhật cô bạn thân thời cấp ba. Lúc ra về, do từ chối lời mời đi chung taxi từ một cậu bạn trai tóc vàng nên tôi tản bộ về nhà, vừa hít thở khí trời vừa thong thả ngắm phố xá ban đêm ồn ào và náo nhiệt như mở hội. Bây giờ vẫn còn sớm, tôi đi lòng vòng con phố.

Bài học từ ông tôi

Bài học từ ông tôi

Chợt, mắt tôi dừng lại ở một cửa hàng thể thao nhỏ bé nằm lọt thỏm giữa hai tiệm tạp hóa lớn và đông đúc khách ra khách vào. Cửa hàng chẳng có gì nổi bật ngoài bán những dụng cụ, giày dép và áo nón thể thao. Tôi đã định đi lướt qua để băng sang bên kia đường nhưng chẳng hiểu sao, tôi đứng chôn chân tại đó thật lâu, ánh mắt như bị thôi miên vào cửa hàng bé tẹo kia.

Tôi tiến lại gần cửa hàng hơn, nhìn vào bên trong qua tấm kính trắng trong suốt. Vài quả bóng màu cam đang treo lơ lửng trên trần nhà. Bàn chân tôi như có nam châm hút chặt ở phía dưới, không nhúc nhích. Xuyên qua trái bóng cam là một cánh cửa, mở cánh cửa ấy ra là tôi có thể bước vào quá khứ năm năm trước của chính bản thân tôi.

Từng có một thời, bóng rổ là niềm đam mê của tôi chứ không phải là văn chương như bây giờ.

Những năm phổ thông, môn thể dục trường tôi ngoài nhảy xa còn có bóng rổ. Thật ra thì nhà trường đưa ra hai sự lựa chọn dành cho học sinh: bóng rổ và bóng chuyền. Tôi cảm thấy có hứng thú với quả bóng màu cam nên đã đăng ký ghi danh. Hạnh phúc nhất là khi được nhìn thấy trái bóng từ trên không trung rớt xuống và lọt vào rổ. Khoảnh khắc đó tuyệt vời biết bao giống như bạn leo lên tới đỉnh của ngọn núi được mệnh danh là “nóc nhà của thế giới” vậy. Nhưng gần ba năm học trôi qua, tôi chưa một lần được hưởng niềm hạnh phúc ấy. Tôi không quá thấp mà mỗi lần ném, bóng cứ rớt ra ngoài dù tôi đã tập luyện hằng ngày thậm chí vào cả buổi tối. Tôi chán nản và có ý định bỏ cuộc. Nếu tôi không đưa được bóng vào rổ đồng nghĩa với việc môn thể dục của tôi không đủ điểm để có tên trong danh sách thi tốt nghiệp.

Hơn nữa, tôi vấp phải áp lức từ mẹ và những người thân trong gia đình khiến tôi ngày càng nhụt chí. Trong suốt quãng thời niên thiếu, tôi vẫn thường tự hỏi mình liệu có phải tôi thật sự yêu thích môn bóng rổ không? Mẹ tôi nói. “Con không thích hợp với thể thao đâu.” Tôi bảo. “Do con chưa cố gắng hết sức thôi.” “Nếu con luyện tập để môn thể dục đủ điểm thì được chứ đừng theo con đường này, hãy chọn một công việc nhẹ nhàng mà con thật sự mơ ước.”

Công việc nhẹ nhàng mà tôi thật sự mơ ước ư? Tôi nghĩ không ra ngoài bóng rổ, tôi còn có năng khiếu gì. Dường như tôi đã mất phương hướng cho tương lai của chính mình và cho cả việc được một lần vinh quang với trái bóng màu cam.

Một ngày cuối tháng Tám, tôi mang bánh mẹ làm đến trang trại của ông. Tôi ở lại vài ngày, không tiếp xúc với bài vở, sân bóng cho thư thái đầu óc nhưng cuối cùng mọi suy nghĩ của tôi lại hướng về cùng một câu hỏi.

Đêm đã về khuya, tôi ngoài trước hiên nhà, nghĩ mãi về con đường mà tôi sắp sửa phải đi qua. Nhưng đó là con đường gì?

“Cháu sao thế, có chuyện gì khiến cháu buồn à?” Ông tôi đến bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.

“Cháu hoang mang lắm ông ạ, cháu không biết mình nên làm gì bây giờ, có phải đang nghĩ cháu là kẻ khờ, đúng không?” Tôi ngước mắt hỏi ông.

“Sao ta lại nghĩ cháu là kẻ khờ, kể đầu đuôi mọi chuyện cho ông nghe xem nào.” Ông dịu dàng nói với tôi.

“Cháu thích bóng rổ nhưng cháu luôn thất bại mỗi khi chơi bóng. Mẹ cháu bảo cháu không thích hợp để theo con đường thể thao.”

“Cháu phải có lòng quyết tâm chứ, chỉ cần cháu có đủ niềm tin cháu sẽ làm được.”

“Nhỡ cháu cố gắng mà vẫn không được thì sao hả ông?” Tôi lo lắng.

Ông xoa đầu tôi, cười. “Làm gì có chuyện đó chứ, không có sự thành công nào mà không trả giá, cháu phải cố gắng và cố gắng hơn nữa. Nếu tới lúc đó, cháu vẫn thất bại thì ông nghĩ mẹ cháu nói đúng, cháu không thích hợp để chơi bóng rổ đâu.”

“Dù cháu có làm gì mẹ cháu vẫn không hài lòng.”

“Không phải thế đâu.” Ông nói. “Nghe này, cháu gái, có thể trong lúc này cháu chưa nghĩ ra cháu yêu thích điều gì, ý của mẹ cháu là mong cháu tìm ra điều mà cháu thật sự muốn theo đuổi và gắn bó với chúng đến suốt đời.”

Tôi vừa lắng nghe vừa ngẫm nghĩ. Những lời ông nói ăn sâu vào trí óc tôi. Mãi cho đến khi hoàn thành được môn bóng rổ, tôi vẫn chưa tìm ra được điều mà mình muốn gắn bó lâu dài. Và tôi lại tìm đến ông như một người bạn để tâm sự.

Trời còn chưa sáng hẳn, ông đánh thức tôi dậy nói rằng cùng ông đi ngắm mặt trời mọc. Lúc đó tôi cười thầm, ông quả là một con người lãng mạn. Khi tia nắng đầu tiên ló dạng, ông bảo tôi bầu trời lúc bình minh chính là điểm khởi đầu của một đời người. Chiều tàn, ông lại rủ tôi đi ngắm hoàng hôn.

“Đó chính là đích đến. Có bắt đầu hẳn nhiên phải có kết thúc và trong quá trình đi đến điểm cuối cùng, cháu không được có một phút giây buông xuôi nào nhé.”

“Trí tưởng tượng của ông phong phú thật đấy, vậy khó khăn, chông gai là vào lúc nào ạ?” Tôi ngây ngô hỏi.

“Từ từ cháu ạ!”

Một ngày mưa tuôn xối xả, từng giọt mưa từ trên cao không ngừng trút xuống ào ạt. Ông tôi bảo bầu trời vào những ngày giông bão chính là sóng gió và thăng trầm mà chúng ta cần phải vượt qua.

“Cuộc sống nhân gian đầy rẫy những khổ đau, tuyệt vọng, có khi sẽ đẩy ta vào nơi tối tăm, tội lỗi nếu ta không vững chí và can trường. Cháu thấy không, sau cơn mưa trời lại sáng, vạn vật tươi mới và lòng người hân hoan vì họ luôn tin rằng dù là trong ngục tối vẫn có một tia sáng le lói nơi cuối đường. Đó là ánh sáng của niềm tin, của hy vọng, của lòng yêu thương và chúng sẽ không bao giờ tắt ngay cả trong phong ba bão táp.”

Tôi viết những điều này vào trong nhật ký, viết một cách say sưa và hứng thú. Tôi bỗng nhận ra điều mà mình tìm kiếm bấy lâu. Có người cho rằng nghề văn rất bạc bẽo, tiền kiếm được không bao nhiêu nhưng chỉ cần sống với ước mơ, tôi chấp nhận tất cả.

Nhiều năm sau, khi ông đã mất nhưng tôi vẫn nhớ những lời răn dạy của ông rằng phải phấn đấu không ngừng bởi khi bão giông qua đi, cuộc đời lại có thêm nhiều niềm vui, nụ cười và phúc lành sẽ đến.

Một ngày nọ trong lúc dọn dẹp nhà kho, tôi phát hiện quả bóng màu cam đang nằm đơn độc trong góc tối, bụi bẩn bám đầy. Trái bóng cam giờ chỉ còn là ký ức của tôi, đam mê một thời ấy đã giúp tôi thêm nghị lực vươn lên đến tận ngày hôm nay. Dọn dẹp, lau chùi xong, tôi mở toang cửa sổ cho nắng lùa vào. Bầu trời trong vắt có thể nhìn xuyên cả chín tầng mây. Và dường như tôi thấy ông đang cười mãn nguyện.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau