Thoát[X]

Bài dự thi_Thanh xuân quay lại đi!_19/09/2017

   

     Tp. Hồ Chí Minh,

     Căn gác nhỏ đã tắt nắng với tiếng lá khô xào xạc, khẽ đâu đây đôi tiếng chim ríu rít của lũ chim sẻ đậu trên gác mái nhà kế bên, gió vẫn lùa qua ô cửa sổ, cảm giác mát mẻ của mùa thu đang len lỏi trong tâm trí của một cô gái đến tuổi trưởng thành.

     Tôi – cô gái 21 tuổi sống nội tâm, thầm lặng, mạnh mẽ và đầy xúc cảm. Tôi chưa bao giờ tự nhận mình tài giỏi hay xinh đẹp, hay nổi trội ở bất kì một lĩnh vực nào khác. Ở khoản giao tiếp tôi không bằng ai, nhưng tôi thừa nhận rằng tôi thích sống trong con chữ. Có những thứ ngoài miệng chẳng bao giờ có thể nói ra, nhưng chỉ cần một cây bút, quyển sổ hay đặt tay lên bàn phím, với tôi mọi thứ đều có thể hiện lên chân thực đến lạ. Tôi viết bâng quơ, viết vu vơ trong từng suy nghĩ vì biết rằng tôi yêu văn từ những ngày xưa cũ, thay cho việc tôi phải đi tìm cho mình một người nghe để biết câu trả lời.

     7h sáng, chuông báo thức reo inh ỏi cũng đồng nghĩa với việc tôi phải thức dậy, chuẩn bị mọi thứ trước khi bước ra khỏi căn phòng nhỏ, tôi đi làm thêm. Số tiền kiếm được không phải là quá lớn nhưng đủ để tôi có thể sắm sửa cho bản thân những thứ tôi thích, phụ Bố Mẹ ở khoản trợ cấp tiêu vặt hàng tháng, mua cho anh trai đôi giày hay đơn giản là mua cho cháu món đồ chơi nho nhỏ. Tôi biết yêu chiều bản thân nhiều hơn cũng vì đó, tự thưởng và động viên bản thân để cố gắng nhiều hơn nữa, và trong khoảnh khắc ấy tôi chợt nhận ra rằng tôi có thể tự lập được.

     Chiều, vệt nắng ngả dần về đằng Tây, mặt bóng in trên nền đất không còn rõ nữa cũng là lúc tôi tan ca làm, tiết trời thu hôm nay thật đẹp, bầu trời rõ xanh không một gợn mây, loáng thoáng đâu đấy chiếc máy bay đang vội bỏ lại sau lưng làn khói trắng nhạt dần. Tôi đưa máy chụp lại khoảnh khắc đẹp ngần ấy, thiết nghĩ phải rửa cho bằng được tấm ảnh này rồi kẹp ngay vào quyển sổ tay để có thể mang đi muôn nơi, chỉ là tôi muốn giữ thật chặt nó trong nước ảnh của thước phim.

     Căn phòng trọ về đêm dần yên tĩnh, tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa cũ năm nào khiến cô gái càng thêm nỗi nhớ nhà, nằm trên chiếc ghế xếp ở ban công, ngửa mặt lên trời, từng khoảnh khắc hiện lên rõ mồn một từ những ngày xưa cũ như thế, đẹp mà sâu lắng. Hình ảnh tà áo trắng cùng kỉ niệm tuổi học trò như cuốn băng tua chậm, từng chút từng chút một hiện về trong tâm trí tôi.

     Trong chúng ta, ai đã từng viết lại thanh xuân của mình thành những câu chuyện, những dòng thơ hay đôi ba lời tâm sự chưa? Nếu chưa, tôi khuyên bạn nên mạnh dạn thử một lần; không cần cầu kì hoa mỹ, không cần chi tiết khoa học, chỉ là ngẫu hứng thôi, bạn viết với tất cả cảm xúc cá nhân cùng đôi dòng hồi tưởng. Sau này, một khi mở lại trang giấy ấy, đôi ba dòng thôi cũng đủ khiến bạn tủm tỉm cười vì sự chân thành trong từng con chữ ngày nào.

     Bởi, thanh xuân đẹp đẽ nhất đời người vẫn chính là hình ảnh tuổi học trò nghịch ngợm đầy hồn nhiên. Là hình ảnh ngôi trường xưa đỏ rực sắc phượng, lá me bay trong gió, chiếc ghế đá cũ kĩ trơ trọi giữa sân trường, tiếng nô đùa chạy nhảy nơi góc sân. Là những ngày học cấp hai, những buổi học vô vị, những tiết học nhạt nhẽo đến nỗi chẳng thể “phải lòng” ai. Là những giờ ra chơi nhai vội ổ bánh mì chưa kịp ăn lúc sáng, là nơi bắt đầu tiếng cười vô tư của bè bạn, là tiếng giảng của thầy, là những lần trốn học, bao che cho nhau dù biết rằng sai trái, là những bản chép phạt nội quy rón rén mang lên phòng hiệu trưởng, là những mẩu tài liệu chuyền qua ném lại trong giờ kiểm tra, là gói bỏng ngô cất trong ngăn bàn, là trái xoài xanh giấu trộm trong cặp sách, là nơi xuất phát bao trò đùa nghịch dại dột của tuổi bồng bột.

     Là những năm học cấp ba, thanh xuân đôi khi chỉ là ngồi cạnh đứa bạn, kể về những câu chuyện trên trời dưới đất mà chỉ có hai đứa hiểu nhau. Câu chuyện có thể đi từ Hy Lạp sang Tây Ban Nha, từ chuyện bông hoa sang chuyện con gà nhà hàng xóm. Là ngồi cạnh nhau cùng nghe một bản nhạc, là những buổi diễn tập văn nghệ áo ướt đẫm mồ hôi vẫn không một lời than vãn, là tiếng hát vu vơ sau tiết học, là những lá thư tay được chuyền nhau với tốc độ ánh sáng, là những tình cảm mơ hồ khó kiểm soát của tình yêu tuổi học trò…Và còn nhiều, rất nhiều nữa, tất cả đều hiện lên cách chân thực.

     Thời gian thật sự trôi qua rất nhanh, đến mức tôi chẳng thể đuổi kịp. Qua ngần ấy thời gian, tôi chợt nhận ra rằng trong khoảnh khắc nào đấy tôi đã đánh mất đi thanh xuân của mình. Khi cánh cửa phòng học khép lại, tôi biết rằng một tương lai mới lại mở ra trước mắt, nhưng hơn cả là tôi đã được trải qua một thuở thiếu thời cùng những người bạn thân, tạo nên một kí ức thật đẹp. Tuổi trẻ cứ phải vô tâm đến như vậy hay sao? Phải đánh mất thứ gọi là vô giá đó thì mới chịu thừa nhận rằng tuổi áo trắng trôi qua ngắn ngủi và chóng vánh đến vậy hay sao? Ngày tôi biết trân quý khoảng thời gian thanh xuân ấy cũng là lúc tôi chợt nhận ra hiện tại đã là ngày chia tay cuối cấp; là buổi chụp hình kỉ yếu khuôn miệng chẳng thể mở nổi một nụ cười chân thật, thay vào đó là những giọt nước chực tuôn trào nơi khoé mắt; buổi lễ trưởng thành lấp đầy bởi những cái ôm ấm áp, cái vỗ vai ai ủi, những lời tâm sự được bộc ra dẫu biết rằng xưa kia chúng tôi chưa có cơ hội. Câu chuyện ấy thật trong trẻo, tựa những hạt mưa rơi ngoài hiên nhà, thoáng đến rồi lại chợt tan vào nền đất rắn rỏi, tôi muốn đưa tay giữ lại cũng chẳng thể, ngỡ ngàng nhận ra nó đi qua như hơi thở ngày cuối đông.     …Nếu tuổi học trò là một cuốn phim, tôi nguyện tua lại vô số lần cuộn phim ấy, để đâu đó giữa ngổn ngang này, tôi biết mình vẫn còn nhớ.

     …Nếu tuổi học trò là một cánh hoa, tôi sẽ nhẹ nhàng đặt nó vào trang vở, ép thật chặt để có thể giữ nếp thật lâu, in màu thật đẹp lên mảnh giấy tinh tươm ấy.

     …Nếu tuổi học trò là một bản nhạc, tôi sẽ lặng lẽ nghe nó mỗi ngày.

     …Nếu tuổi học trò là một chuyến tàu, tôi sẽ cùng bạn đi trên chuyến tàu đó, và tôi sẽ không để cho bạn dừng chân tại bất kì nhà ga nào, vì tôi sợ mất bạn.

     …Nếu tuổi học trò là một bức ảnh, tôi sẽ đóng khung và để ngay đầu giường, để sớm mai thức dậy tôi vẫn biết mình còn đượm trên người tà áo trắng.

     Thanh xuân của mỗi người tôi không thể biết, vui hay buồn tôi cũng chẳng rõ. Có thể với bạn, thanh xuân là đôi lần hào hứng gặp lại nhau, hẹn một buổi gặp mặt, cười phá lên khi nhớ về những ngày xưa cũ. Thanh xuân  là những ngày lang thang trên phố đông người, tìm cho mình một góc nhỏ yên tĩnh, lật đến trang sách còn đang đọc dở, lặng lẽ cùng tách cà phê, hay ngồi ngắm phố phường vội vã trong buổi chiều tà. Thanh xuân có khi cũng chỉ là giây phút bình yên được tựa vào vai nhau, tay đan vào tay, bất giác nhìn một khung cảnh nào đấy khiến kí ức ùa về, cảm giác sao mà giống ngày xưa đến thế, mắt chực ướt nhòe. Cũng là lúc bạn mở điện thoại lên, lướt thư viện và bắt gặp những tấm ảnh ngày trước chụp cùng nhau, những dòng tin nhắn chưa vội xóa đi, những lá thư tay cất kĩ trong chiếc hộp giấy. Mọi thứ chân thực đến lạ.

     Những ai đã từng một thời cắp sách đến trường cũng đều có một khoảng trời riêng về những kí ức của tuổi thanh xuân bồng bột và khờ dại như thế. Đầu tiên là chua đến buốt óc, rồi vị mặn xen lẫn chút cay cay, sau cùng là vị ngọt hoà quyện rồi nhạt dần, tan biến trong cuống họng như những viên ô mai.

     Tuổi học trò qua đi, để lại trong tôi bao tiếc nuối, nhưng cũng nhắc nhở tôi rằng hãy lao vào một cuộc sống với căng tràn sự nhiệt huyết, tràn đầy những ý tưởng và thử thách, khát khao và ước mơ. Tuổi thanh xuân mới lại bắt đầu, vì tôi còn trẻ, có quyền hết mình với những niềm hạnh phúc hiện tại, hay chỉ đơn giản là muốn thử thách bản thân. Dẫu đâu đó trong cuộc sống tất bật này, kí ức của một thời đã xa vẫn sẽ là cơn gió mang theo niềm vui lẫn nỗi buồn, giản dị, tươi đẹp. Có những ngày tôi sợ hãi thế giới ngoài kia, quay cuồng trong khoảng không của bản thân, tôi cũng chỉ biết ngồi đây và viết ra, một ngày một nhiều, để những dòng chữ chạy dài trên khuôn sổ, mang theo đó là nỗi niềm cảm xúc. Tựa như tuổi thanh xuân, cũng giống mây trời, trôi đi mất để lại những hoang hoải cô đơn.

     Lại một buổi chiều nữa, tản bộ dọc theo con đường vốn dĩ quen thuộc, hàng cây bên đường lá rụng nhiều hơn trước, vẫn là trời đang thu. Trên tay cầm quyển sổ nhỏ, ép sát trước ngực, túi xách của cô không có gì đặc biệt ngoài chiếc máy ảnh nhỏ xinh mà cô vẫn trân trọng ngày nào. Như một thói quen, cô bật một bản nhạc yêu thích rồi thả hồn theo nó, bước từng bước thong thả, thi thoảnh lại bật nhảy từng bước chân sáo tự nhiên.

     Cô gái ấy yêu sự bình dị đến lạ thường!

     Vô tình trong suy nghĩ, cô bắt gặp lại câu nói ” Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc ấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta thực sự không biết bản thân muốn cái gì, ai thật lòng yêu chúng ta, chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là thời gian cứ quẩn quanh đây đó, tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời. Bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt ít nhiều” – Reply 1997.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau