Thoát[X]

Bài dự thi_Thanh Xuân của Em có bóng hình Anh ở đó_05/09/2017

Tôi một cô gái 18 tuổi, vừa trải qua một kì thi mà người ta thường gọi là cột mốc đầu đời. Mặc dù đã lớn nhưng thường có thói quen nhìn về quá khứ, nghĩ về một điều gì đó đã cũ để mà nhớ, mà mong, mà tìm kiếm một bóng hình quen quen như đã trở thành tiềm thức không thể rủ bỏ.

Ảnh minh họa

Là anh đó, chàng trai Thiên Bình…

Bây giờ ngồi nghĩ lại cũng không thể nào nhớ chính xác lần đầu tiên tôi gặp anh, nhưng tôi dám chắc ngay lần đầu tôi gặp anh chính nụ cười tỏa nắng đã khiến con tim tôi tổn thức đến kì lạ. Anh là người học khóa và dĩ nhiên là anh lớn hơn tôi một tuổi, với dáng người cao cao tầm 1m8 chỉ vừa thoáng nhìn thì anh có vẻ bề ngoài lạnh lùng, trầm ngâm nhưng khi được tiếp xúc với anh tôi như bị cuốn sâu vào vòng xoáy. Nghe thì có vẻ như đó là một câu chuyện ngôn tình nhưng thật sự khi tôi gặp anh trái tim đã bị lỡ đi một nhịp.

Cũng thật là lạ, tôi thích lặng lẽ đứng nhìn anh từ xa. Thích những nụ cười bất chợt, những hành động của anh trên sân trường thời trung học. Và cứ thế ngày ngày cứ trôi qua và rồi tôi và anh đã trở thành bạn bè trên facebook. Đối với tôi, anh là một người hoàn hảo, một người có lối sống điềm đạm và có cái gì đó không phải của một người lớn hơn tôi một tuổi. Khi đã trở thành ” friend” trên facebook thì tôi lại có thêm một sở thích là ghé thăm những “status” mà điểm nhiên anh đăng lên rồi một chốc lại xóa. Xem những thứ mà anh chỉ ” share”. Cũng chỉ từng đó, ngày nào tôi cũng thế cứ như thể đó chính là lịch trình của tôi vậy. Thời gian cứ thế trôi đi cho tới ngày anh hoàn thành xong kì thi Trung Học Phổ Thông Quốc Gia và anh bảo anh đã đậu vào một trường đại học. Cảm giác lúc đó tôi lạ lắm, tôi vui vì anh đã làm được nhưng có gì đó vấn vương chẳng ngừng. Và cũng kể từ lúc đó những lần gặp lại anh có thể đếm được trên đầu ngón tay. Và rồi những ngày tháng chỉ còn mình tôi ở lại nhìn đâu tôi cũng thấy nhớ, có nhớ lần đó chuẩn bị cho dịp ôn thi cuối kỳ, tự dưng trong đầu tôi luôn nghĩ tới hình bóng của anh. Phải nói là nhớ, rất nhớ và cũng không biết phải chia sẽ cũng ai. Tôi không biết rằng bao lâu nữa có thể gặp lại anh. Những suy nghĩ chơi vơi khó tả ấy cứ quần quật trong đầu tôi khiến những lúc đi ngoài đường tôi còn nhận nhầm người đó là anh. Chắc cũng dần tôi không chỉ thích anh nữa mà đã đem lòng yêu thương anh rồi. Có những lần thức học bài mà ngủ quên luôn trên bàn học em cũng được gặp anh. Cứ thế, tôi vẫn cứ mơ mơ hồ hồ đợi chờ một thứ gì đó mà bản thân tôi cũng không hiểu nỗi chính mình.

Tôi biết rằng tình cảm tôi dành cho anh ngày một lớn và tên của anh cũng dã dần quen thuộc trong những cuộc trò chuyện của tôi và vài đứa bạn thân. Ai cũng bảo tôi hãy can đảm một lần để bày tỏ có gì sau này mình không cần phải hối tiếc. Nhưng tôi nghĩ với những điều mà tôi làm trước giờ anh chắc cũng đủ để biết rằng tôi rất yêu anh, thế nên tôi cũng không muốn nói để khiến anh bận tâm và tôi cũng sợ khi nói ra điều đó lại chính là rào cản cho mối quan hệ chưa rõ này. Và cứ thế tôi lại dõi theo anh, chỉ cần như vậy thôi là đủ…

Giờ tôi và anh đều đã trở thành sinh viên rồi và cũng chẳng có những lần đi học để xe gần nhau. Và tôi cũng không còn duy nhất lần nào cố chạy thật nhanh để lên lầu để nhờ bạn gọi tên anh để rồi đột nhiên thấy anh mĩm cười nữa, rồi cũng không có lí do gì để làm phiền anh xong rồi nói những thứ tào lao cho tới khi nhìn đồng hồ đã 2 giờ sáng. Có thể mọi thứ trôi qua đã dần như là kỉ niệm để mỗi khi bất chợt nghĩ lại thì con tim lại đau. Gặp được anh là chữ ” duyên ” ở đời, xa anh chắc cũng là một chữ ” duyên ” đã hết. Những mộng mơ hay những cuồng si của tuổi trẻ tôi sẽ cố gắng gác lại một bên gửi gắm chúng vào kí ức của thời trung học. Dấu ấn tuổi trẻ cũng đành coi là hoài niệm thôi, vô tình hay là hữu ý thì tình cảm của tôi ở cái tuổi ngô nghê đã dành trọn cho anh. Và rồi chúng ta ai cũng sẽ thay đổi, nhưng cuốn sổ mà tôi đã lưu lại những kỉ niệm, hình ảnh của anh có lẽ tôi không dám một lần nào dở lại xem dù chỉ một trang. Sợ vì thấy cái gì đó thì sẽ nhớ anh khôn xiết… Và người ta nói khi trở thành sinh viên đại học, nhất định phải được học bổng một lần, thi lại một môn và yêu say đắm một người… Tôi không biết tình cảm tôi dành cho anh đã đủ say đắm chưa nhưng chính anh là người khắc sâu nhất trong kí ức thanh xuân của tôi.

Tình đơn phương ? Tại sao ? Nghe thì đơn giản mà lại khiến con người ta phải nhớ mãi, rồi tự cảm nhận một mình, hết nhớ lại mong. Tôi giờ đây cũng đang rất nhớ anh, biết là những thứ mãi mãi chẳng thể là của mình mà sao vẫn ước một lần được nắm lấy. Những tháng này quen biết anh, thương rồi yêu thầm anh tôi có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được. Mặc cho thời gian trôi, kể cả sau này khi tôi có trọn vẹn một mối tình đó không phải là anh, thì tôi cũng sẽ nhớ vì đó chính là tuổi trẻ và ở đó có một chàng trai tôi đơn phương dấu diếm mà điểm nhiên ai cũng đoán được tên, vì ở đó có một chàng trai tôi dành hết thời gian thời trung học để đắm chìm, dõi theo. Để giờ đây nhắc lại và mĩm cười ” À thì ra mình cũng đã yêu, cũng đã đắm chìm, dõi theo một đứa con trai cuồng nhiệt đến thế !

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau