Thoát[X]

Bài dự thi_Nếu không thể lựa chọn một cái tên thật hay… Hãy chọn lựa một cái tên thật ý nghĩa!_25/09/2017

-Tên cậu là gì?

Mọi câu chuyện đều bắt đầu bằng một cái tên và mỗi cái tên đều gắn chặt với mỗi cuộc đời. Chúng ta không thể lựa chọn cách mình đến với cuộc sống này, nhưng sống như thế nào với nó thì hoàn toàn có thể. Chúng ta cần vội vàng, phải vội vàng ghi lại dấu ấn ý nghĩa cho một thời tuổi trẻ. Tại sao ư? Bởi tuổi thanh xuân sẽ trôi vèo như một cơn gió…

Ảnh minh họa

– Xin lỗi, cậu tên gì vậy?

– Minh Lạc!

– Cậu có hay đến đây chơi thể thao không?

– Uk!

– Cậu chơi môn gì thế?

– Bơi lội!

– Cậu…

– Xin lỗi nhưng bây giờ tôi bận!

Cậu ấy đặc biệt như cách cậu ấy trò chuyện vậy, lạnh lùng và cô độc. Nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy con người ấy đáng tin đến lạ lùng. Hay chỉ vì cậu ấy là người con trai đầu tiên tôi gặp khi vào trung tâm thể thao này?

Mà khoan đã… cậu ấy đang đi đâu vào giờ này nhỉ… đã hơn 7h tối… trung tâm không còn nhiều người ở lại luyện tập nữa.

– Đợi tớ với, cậu… à Minh Lạc ơi!!

Tôi mải gọi theo cậu mà quên mất mình cũng đã chạy đến tận khu tập bơi chuyên nghiệp.

Ào… ào… phù… phù… phù… Có người dưới nước. Là ai khác ngoài tôi và Minh Lạc? Tò mò tôi tiến lại gần thành bể, không có tiếng động nữa, hay chỉ là ảo giác của tôi vì suy nghĩ quá nhiều về cậu ấy. Tôi nên quay về nhà ngay, trước khi Daddy đưa “bồ câu đưa tin” đến hộ tống tôi về. Haizz Trần Kỳ – “bồ câu đưa tin” của Daddy tôi, chuyên theo dõi, bảo vệ và đặc biệt là thông báo cực nhanh hoạt động hàng ngày của tôi ở trường với Daddy. Bạn cùng lớp với tôi nên hầu như ngày nào tôi cũng gặp mặt cậu ấy, nói rõ ra là buộc phải gặp. Daddy lo cho cô công chúa nhỏ là tôi từ khi phát hiện nhiều “cái đuôi” bắt đầu tiếp cận con gái mình. Phải rồi, tôi là hoa khôi của khoa mà… nhưng thực sự tôi chưa nghĩ nhiều về chuyện đó. Còn Daddy tôi thì ngược lại, xem đó là chuyện đặc biệt nghiêm trọng, sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống bình yên màu hồng của tôi. Và Trần Kỳ xuất hiện như một vị cứu tinh của Daddy, không hiểu sao Daddy lại tin tưởng cậu ấy quá mức. Và đấy là lý do tôi luôn có cái bóng 1 mét 8 bên cạnh.

Rất khó khăn tôi mới thuyết phục được Daddy cho tôi theo học khóa rèn luyện kỹ năng dịp Hè này… và tất nhiên cũng nói luôn chuyện tôi không muốn học chung với Trần Kỳ!

– Con bé 19 tuổi rồi, học đại học rồi còn gì. Anh cứ ủ con bé kỹ quá thì sau này không bằng bạn bè được đâu!

Chỉ cần một lời của Mommy thì y như rằng đó là quyết định cuối cùng. Ôi tôi yêu Mommy làm sao. Cuối cùng tôi cũng được chọn cuộc sống của riêng mình, điều kiện duy nhất là “Trần Kỳ sẽ đón con mỗi ngày sau giờ tập nếu con về quá 8h tối nhé!”. Vâng, tôi ổn… chỉ cần thoát khỏi tầm nhìn của Trần Kỳ dù chỉ một phút thôi thì tôi ổn… tôi hứa sẽ về ngay sau giờ tập lúc 7h tối. Tất nhiên là để tránh mặt Trần Kỳ.

Hôm nay, từ lúc nhìn thấy Minh Lạc, tới giờ này tôi vẫn còn một mình ở trung tâm. Chết rồi!! Đang mải nghĩ ngợi lung tung thì “Uỳnh”… “Á” – tôi ngả người ra sau khi toàn thân bị cho ướt sủng, từ dưới làn nước xanh pha chút tối do bể bơi đã được tắt bớt đèn chính sau giờ tập, chỉ có ánh sáng vàng mờ mờ ở tít cửa thoát hiểm hắt ra… một dáng người xuất hiện.

– Lại là cậu?

– À! Chào Minh… Lạc! Tớ… thật ra thì… tớ… đã theo…

– Này này… – giọng nói từ xa không ai khác ngoài Trần Kỳ.

Ôi tôi biết ngay mà. Đến giờ rồi… coi như hôm nay không may vậy.

– Tớ về trước nhé. Anh 2 tớ đến rồi. Cậu mau thay quần áo ướt mà về đi đó, tối rồi dễ cảm lạnh lắm. Bye. Hẹn mai nhé! *Cười tươi*

– Tớ học lớp Ballet ở tầng 2 ấy.

– Mà này… Tên cậu là gì?

Tôi kéo vội Trần Kỳ chạy như bay để che giấu điều dối trá tôi vừa thốt lên mà chẳng thèm nghe thêm gì từ Minh Lạc. Hình như cậu ấy có nói điều gì đó với tôi. Kệ đi! Mai tôi sẽ hỏi lại cậu ấy.

– Sao cậu gọi tớ là anh 2?

– Tớ thích thế!

– Tớ là bạn trai cậu mà nhỉ!

– Cậu điên à. Tớ còn F.A đấy. Nói như thể cậu là người yêu tớ… Lỡ người ta hiểu nhầm thì…

– Ai hiểu nhầm chứ? Hay là cái cậu trai khi nãy… Ừm tớ nhìn thoáng thì hình như đã gặp cậu ta ở đâu rồi này… Ừm

– Thật á!! Cậu ta ở đâu?

– Có phải cái cậu cao ráo, làn da rám nắng săn chắc, khuôn mặt lãng tử lạnh lùng không?

Đúng là Minh Lạc cao hơn Trần Kỳ một chút, tôi đoán hai người cũng tầm tầm ngang nhau thôi.

– Này có nghe bạn trai nói gì không đấy?

– Cậu bị điên thật rồi!

Vừa tới trước cổng nhà, tôi đi thẳng vào mà quên ngoáy lại chào Trần Kỳ một tiếng. Chắc ngày mai tôi lại được nghe lời giảng về sự tôn trọng người khác của Daddy rồi đây! Thôi tùy vậy, giờ tâm trí tôi đâu còn nghĩ đến chuyện đó nữa… mà là về Minh Lạc…

Sáng nay lên lớp Ballet có tin cực vui, nếu được chọn vào đội tuyển thi đấu giải quốc gia kỳ này, chúng tôi… à do tất cả môn học của trung tâm đều sẽ chọn 2 học viên ưu tú nhất tham gia nên nếu may mắn tôi sẽ gặp Minh Lạc trong cuộc thi. Tối đó cậu ấy tập muộn chắc chắn để ứng tuyển cho đợt thi này. Tôi phải cố gắng tập luyện nhiều hơn ngay từ hôm nay. Và tôi lại tiếp tục nhờ sự trợ giúp từ Mommy cho sự đồng ý của Daddy để tôi được về muộn. Đổi lại tôi cũng phải hy sinh một chút, chấp nhận gọi điện cho Trần Kỳ đón về mỗi tối… Chắc kiếp trước tôi nợ cậu ấy cả vũ trụ cơ đấy!

Từ lúc được thông báo, tôi ở lại trung tâm đều đặn tới tận 9h tối mỗi ngày, kể cả cuối tuần. May mắn cho tôi là ngày nào cũng có Minh Lạc ở lại chung. Tôi vui vì điều đó. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện nhiều hơn. Cậu ấy còn chủ động mua đồ ăn vặt cho hai đứa đỡ đói đêm khuya nữa. Vài lần, tôi có ngỏ lời muốn trổ tài Ballet cho cậu ấy xem ở bể bơi, nhưng cậu ấy nhất quyết không cho. Sau tôi mới hiểu cậu ấy lo tôi sẽ bị thương nếu múa ở chỗ trơn ướt như thế. Thế là cậu ấy gợi ý sẽ lên phòng tập của tôi xem sau khi luyện vài vòng ở bể. Cậu ấy giữ lời hứa rất tốt. Rồi chúng tôi dần liên lạc qua facebook với nhau cả khi về nhà. Nick của tôi là Princess. Cậu ấy nói tôi trẻ con trong khi nick của cậu ấy ghi rõ tên như vậy. Tôi hình như chưa nói tên mình cho cậu ấy nghe, mà cậu ấy cũng chẳng hỏi, không quan trọng, miễn là hai đứa hợp nhau và bên nhau thấy vui là được.

Rồi 1 tháng trước ngày thi tuyển chọn chính thức tôi thấy nick của Minh Lạc được đổi thành Prince. Cách xưng hô cũng khác đi: Cậu – Tớ … Anh – Em. Tôi cười mà nói cậu ấy bị lây từ tôi rồi. Nhưng cậu ấy chỉ im lặng…

Còn 2 tuần nữa…

Tôi không gặp Minh Lạc ở trung tâm. Đã hơn 8h tối, đáng lẽ anh ấy đang đứng ngắm nhìn điệu Ballet chuyên nghiệp của tôi như ngày thường… Có chuyện gì vậy nhỉ? Tôi đợi đến 9h, về thôi vậy! Ngày mai sẽ phạt anh ấy bù cho hôm nay, phải cùng đi xem phim, ghé phố Tây ăn hải sản uống bia, rồi tiếp tục ăn vặt, rồi ngồi ngắm ánh đèn đường vàng nữa blabla…

Chuông thoại của Trần Kỳ cũng im bặt… thế giới đang bỏ rơi tôi ư? Thiệt là sốt ruột quá. Đang định nhấn gọi lần thứ 5 cho Trần Kỳ thì chuông thoại tôi reo. Là Trần Kỳ! Cậu chết chắc rồi nhé!

– Này có biết tớ gọi cháy máy luôn rồi không. Có biết tớ đang đợi cậu sắp hóa đá rồi này. Không đón tớ thì phải nhắn tớ chứ, tớ tự về được!

– Tớ… xin… xin… lỗi…ii… cậu!

– Sao giọng cậu lạ vậy? Có chuyện gì à? Sao vậy Trần Kỳ?

– Tớ đang ở bệnh viện… tớ… ở… ở.. với..

– Cậu bị làm sao? Làm sao nào? Ở với ai?

– Minh Lạc!

Tim tôi chốc thắt lại, rất nhanh tôi có linh cảm không lành. Tại sao trùng hợp lại là Minh Lạc… vào hôm nay!

Tôi phóng xe đến bệnh viện theo lời Trần Kỳ, gió tạt vào mặt, cay xè quyện với nước mắt rơi từ lúc nào. Tới trước phòng bệnh, nhìn qua tấm kính ngăn cách tôi thấy mình như không thể đứng vững nữa, tôi ước mình không tồn tại lúc này, tôi ước người trước mặt tôi không phải là anh ấy. Minh Lạc trông mệt mỏi, có vài vết bầm trên mặt còn rất mới, mắt khép hờ, bất động. Tôi không được phép vào thăm anh lúc này.

– Sao lại có chuyện này?

– Tớ xin lỗi cậu, xin lỗi, tớ tức giận nên đã hẹn Minh lạc, à…

– Cậu đánh anh ấy ư?

– Ừ… tớ xin…

– Tại sao cậu lại ngu ngốc thế… Tớ còn lo lắng khi nghe cậu nói cậu ở bệnh viện cơ mà… sao tớ lại ngu ngốc thế… Tại saooo…

Nước mắt tuôn nhiều hơn, tôi khuỵu xuống sàn gạch lạnh ngắt mà trước mắt hình ảnh Trần Kỳ nhòe đi thật đáng sợ, tôi vùng ra khỏi cánh tay cậu ấy đang vội đỡ lấy tôi. Rồi tôi nghe tiếng Daddy và Mommy đang chạy về phía tôi.

– Con gái cưng, con không sao chứ? Ôi

Tôi dựa vào ngực Daddy khóc lớn hơn. Chợt…

– Con yêu rồi Daddy ạ… Con yêu anh ấy… Yêu Minh Lạc rồi Daddy ạ.

Tôi nghe thấy tiếng thút thít của Mommy, tiếng thở dài của Daddy, nhưng bàn tay rắn chắc của Daddy chỉ vuốt nhẹ má tôi, rồi ôm chặt tôi hơn nữa…

– Cha biết rồi mà!

Là Trần Kỳ đã nói với Daddy. Tôi đoan chắc.

– Còn một điều nữa, Trần Kỳ đã không nói cho con biết!

– Điều gì thế ạ?

– Thật ra…

Tôi nhớ ra cách đây 3 ngày Minh Lạc đến trung tâm nhưng không xuống bể bơi. Anh ấy nói chỉ đến xem tôi tập vì hôm đó anh đang bệnh. Anh che mặt cố tránh ánh nhìn của tôi, nhưng cử chỉ nhẹ nhàng của anh làm tôi không thể trách anh hay nghi ngờ gì về anh.

– Hôm đó tớ có hẹn Minh Lạc nói chuyện. Tớ biết anh ấy yêu cậu, tớ không kiềm chế được nên có… đánh anh ấy… tớ xin lỗi.

– Nhưng tớ không biết anh ấy đang bị bệnh. Bác sĩ nói anh ấy không được vận động nhiều… sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Lần tớ nói với cậu đã gặp anh ấy ở đâu đó rồi, giờ tớ nhớ ra là đã gặp tại bệnh viện lần tớ đi thử máu ấy.

– Anh ấy chỉ bị cảm nhẹ thôi mà – Tôi gào lên.

– Vậy cậu chưa biết gì à?

Tôi buông xuôi trong vòng tay Daddy, cơ thể dường như không còn là của tôi nữa rồi. Tôi hay tin anh không phải bị cảm nhẹ, rất nghiêm trọng, anh mắc bệnh ung thư xương. Vậy ra bấy lâu anh cố thu mình lại dưới vỏ bọc lạnh lùng để che giấu nỗi đau. Anh quan tâm đến mọi người sẽ lo cho anh. Anh sợ yêu một cô gái. Anh đã cố tránh xa tôi. Sợ sẽ một ngày khiến tôi bị tổn thương. Là do tôi cố chấp theo anh!

Anh biết về bệnh của mình… Anh quyết tâm vào đội tuyển quốc gia… vì anh muốn cống hiến đến phút cuối cùng.

Hôm nay là ngày thứ 3 anh nằm viện, tôi được phép đến thăm và chăm sóc cho anh.

– Em phải cố vào đội tuyển lần này nhé!

– Còn anh? Ai chăm sóc anh bây giờ, em không thi nữa, chỉ cần ở bên anh thôi!

– Em phải cố gắng thi, vì anh!

– Nhưng…

– Anh không thể lựa chọn cách anh đến với cuộc sống này, nhưng anh có thể chọn lựa cách sống ý nghĩa thay vào đó. Em cũng vậy. Giúp anh!

– Chỉ còn 1 tuần nữa em không thể bỏ mặc anh, em không thể tập trung được. Nếu em đi rồi không gặp anh nữa thì sao…

– Anh hứa sẽ đợi em về… đợi đến lúc em mang giải thưởng về cho anh.

Anh cười hiền một nụ cười buồn. Tôi ngầm giao ước với anh qua ánh mắt. Vì một cuộc sống ý nghĩa mà anh muốn sống, vì một cuộc sống ý nghĩa anh muốn truyền lại cho tôi, rồi tôi sẽ truyền lại cho mọi người… chắc chắn là vậy!

Ngày tôi bước lên sàn trình diễn vở Ballet tôi tự hào nhất, tôi nhất định sẽ múa thật đẹp dành cho anh. Tôi sẽ vào đội tuyển và mang giải thưởng về tặng anh…

Đầu mùa thu, tôi được báo tin vào đội tuyển, tôi vừa mừng vừa thật sự lo. Thế là tôi phải xa anh 3 tháng, không gặp, không liên lạc, không bên cạnh anh… liệu tôi có chịu đựng tiếp được không? Nhưng vì lời hứa với anh, lời hứa cho một cuộc sống ý nghĩa thay cho anh. Tôi sẽ làm được. Tôi mong thời gian sẽ trôi thật nhanh đến ngày gặp lại anh. Mong anh khỏe hơn.

Ngày cuối tôi được vào thăm anh để bước vào khóa huấn luyện chuyên sâu, lần đầu anh nói:

– Princess là của Prince thôi nhé!

– Sao anh không nói yêu em?

– À em tên là gì nhỉ?

Giờ tôi mới phát hiện từ lúc quen nhau tới giờ tôi chưa nói tên thật cho anh biết. Thật là ngốc quá…

3 tháng sau…

Tôi sắp chính thức bước lên sàn đấu để tìm lấy ý nghĩa sống. Tôi tự tin gấp đôi, chí ít vì luôn nghĩ anh bên cạnh. Càng nghĩ tôi càng có niềm tin mạnh mẽ hơn nhiều. Cố lên tôi ơi!

Ở phòng bệnh, một người lạ đang nằm trên giường nơi anh từng nằm…

– Tên em là Thiên An! Nhưng em thích một cái tên nhẹ nhàng lãng mạn hơn thôi!

Anh đã nói với tôi rằng: “Nếu không thể lựa chọn một cái tên thật hay. Hãy chọn lựa một cái tên thật ý nghĩa. Em nhé!”

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau