Thoát[X]

Bài dự thi_Khi em 17_21/09/2017

Đến một lúc nào đó, cậu sẽ chứng kiến hoặc biết rằng bản thân mình đang dần thay đổi. Và ai rồi cũng sẽ phải lớn lên. Nhưng trưởng thành không có nghĩa là đánh mất đi tuổi thơ, mà nhắc ta rằng cần trân trọng từng ký ức…

Ảnh minh họa

Chắc có lẽ cũng đã một tuần rồi, khi cậu bắt đầu nôn nao về một chuyện gì đó.
Rồi ngày hôm nay cuối cùng cũng đến, ngày cậu chính thức bước đến mười bảy tuổi xuân!
Người ta chỉ thường nói nhiều khi đến độ mười tám, mà ít ai biết rằng khoảng thời gian trước nó mới thật đẹp vô cùng.
Mười bảy tuổi đầu.
Cậu được hát những câu từ vu vơ mà chẳng cần biết hay hay dở. Cậu được làm mọi điều mình thích rồi mặc kệ mọi thứ xung quanh.
Mười bảy tuổi đầu.
Cậu vô tư thừa nhận sự yêu thương, chăm sóc của cha mẹ như một điều mặc định. Cậu thất thường trong tâm lý, cậu khó chịu một cách vu vơ,…
Mười bảy tuổi đầu.
Cậu đã biết thích một người bạn nào đó. Cậu cũng đã nếm trải nhiều xúc cảm hay dư vị của tình yêu. Cậu chưa muốn lớn nhưng cũng chẳng muốn nhỏ lại tí nào. Và cũng vì đôi phần nghịch ngợm, cậu thích khám phá đủ mọi thứ xung quanh.
Mười bảy tuổi đầu.
Cậu chỉ đơn giản là ăn và học, rồi lại vui đùa suốt cả ngày. Khi rảnh thì phụ mẹ cha vài việc con con nào đấy. Cũng có lắm lúc cậu nghĩ thật nhiều, về cuộc đời, về tương lai phía trước. Nhưng những suy nghĩ ấy chẳng được lâu, nó mau chóng lạc về những niềm vui khác khi mà đứa bạn của cậu đến trước cửa phòng gọi cậu.
Nhưng cậu à, rồi sẽ chẳng có gì là mãi mãi.
Chỉ tròn một năm nữa, cậu đã phải chấp nhận cuộc sống quá đỗi khác đi.
Không còn được làm những gì mà mình thích mà chưa từng nghĩ đến hai từ “hậu quả”.
Không còn được bao bọc bởi mẹ cha.
Không còn nhiều cảm xúc như khi yêu lần đầu nữa. Và có thể cậu sẽ sợ những cảm giác ấy, những thứ tình cảm khiến cậu yếu mềm.
Cậu sẽ muốn biết nhiều thứ hơn, nhưng rồi lại sợ… Còn bao nhiêu điều khác cứ dồn dập lấy. Guồng quay cuộc sống sẽ cuốn cậu vào. Cậu ước mong được một khoảng thời gian được phụ mẹ cha, một khoảng khắc được nhìn sâu hơn vào mắt mẹ…
Vậy nên, cậu hãy quý lấy phút giây này. Phút giây mà với tớ, có lẽ nó là sự quan trọng, đổi thay bậc nhất.
Đây cũng sẽ là lúc cậu phóng tầm nhìn ra xa và đến gần với thế giới rộng lớn ngoài kia hơn, với sự giám sát của người thân.
Đây cũng sẽ là lúc cậu hướng ánh nhìn về định hướng tương lai của thầy cô, cha mẹ bằng tất cả sự hiếu kì.
Đây cũng sẽ là lúc cậu có nhiều nghĩ suy khó hiểu nhất.
Tuổi mười bảy thật đẹp, vì nó tồn tại giữa hai ranh giới “mới lớn” và “trưởng thành”.
Vậy thì, chẳng còn có lý do gì để hoãn lại niềm vui cho hôm nay, ngày mà tớ phải cảm ơn trời vì nhờ có nó mà tớ được gặp cậu. Ngày mà bao nhiêu ước mong, hy vọng của cha mẹ cậu được trở dậy với hình hài. Ngày mà tất cả mọi người đều cười, chỉ một mình cậu khóc.
Ngay lúc này đây, bên cậu là biết bao bạn bè thân thuộc. Những ngọn nến, những món quà cùng biết bao lời chúc. Hẳn là cậu vui hơn bao giờ hết! Và tớ cũng thật vui, khi thấy mắt cậu cười.
Chẳng có điều gì mong ước hơn khi thấy cậu sẽ hoài hạnh phúc. Rồi mai đây cậu sẽ lớn, vì cậu vừa tròn thêm một tuổi. Một tuổi của sự trưởng thành, chứ không phải một tuổi rời xa những khoảng khắc đáng trân trọng, đáng nhớ đến cả đời…
Tuổi mười bảy, vậy cậu ước mơ gì cho nó?

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau