Thoát[X]

Bài dự thi_Hoài niệm về mưa_01/10/2017

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, cho dù bị cấm nhưng vẫn muốn quay lại để được ướt dưới mưa thêm một lần nữa.”

        Sài gòn, một buổi chiều mưa lạnh của tiết trời tháng 10, “mưa lạnh lẽo thấm đẫm mặt đất, khiến cho mọi vật ảm đạm như trong một bức tranh phong cảnh Hà Lan”. Cơn mưa chiều nay ập đến thật bất ngờ , mưa ướt cả mặt đường , mưa làm ngập con phố, mưa gột tan bao bụi bẩn, ồn ào của phố phường , mưa làm con người diệu đi của một ngày học tập và làm việc mệt nhoài.  Tôi lặng lẽ bước đi trên con đường  mưa quen thuộc gắn liền với nó xuyên suốt trong những năm tháng đơn độc của một thời sinh viên đã qua  .Từng bước , từng bước một nặng trĩu như thể một sự vật vô hình nào đó đang đè nén lấy thân xác tôi. Mọi người xung tôi, họ vội vã hối hả  để kịp tránh khỏi cơn mưa rào ướt át. Họ đi nhanh như thể chẳng ai thấy được cái đẹp của mưa. Mưa len qua từng kẽ lá,trên từng bước sự vật. Họ cũng  không nghe được tiếng rơi lả lách tý tách  từng nhịp, từng nhịp nhè nhẹ  qua các con đường, mặt phố  .

Ảnh minh họa

         Như gợi nhớ ra điều gì đó quen thuộc , tôi  tấp vào  một quán cà phê bé nhỏ mà miền kí ức trước kia đang dần hiện hữu. Mặc dù, được che bởi chiếc ô nhưng người tôi cũng đã ướt sũng một phần. Tôi bước vào quán , tiếng nhạc diệu êm sâu lắng trôi theo từng nhịp cuộc sống được phát ra: SomeWhere – bản nhạc hòa tấu không lời của July. Giai điệu nhẹ nhàng, êm ái hơi hướng đơn độc ấy khiến tôi thất thần trong giây lát, nó làm tôi choáng váng hơn bao giờ hết, giai điệu của sự chia ly.
Tôi đứng đó , ngước nhìn khung cảnh sự vật , cố gắng để quên đi sự dằn vặt trong tâm hồn đang dần gọi mở.Là khung cảnh xưa , vẫn là cách bài trí đó cùng sự sắp xếp  hài hòa của những đồ vật  mang tính “hoài cổ” một đặc điểm riêng của phong cách Vintage. Chúng thường là những chân đèn bằng đồng, đèn chùm, đồng hồ, tranh treo, lọ hoa, gối tựa… tất cả đều toát lên vẻ xưa cũ nhưng vẫn mang tính thẩm mỹ cao. là sự kết hợp giữa các yếu tố cổ điển thập niên cũ với phong cách hiện đại hay second-hand. Chỉ khác, khác rằng con người đã thay đổi. Tôi như chợt sống lại với thực tại bởi một giọng nói đã vang lên trong khi tôi còn đang thất thần. Một cô gái với thân hình nhỏ nhắn , một nụ cười rạng rỡ – nhân viên phục vụ  , cô đã hỏi tôi cần gì.
     “Chào anh,” cô hỏi ” anh cần dùng gì ạ?”
Thấy tôi  im lặng, cô đưa cho tôi cuốn menu và giới thiêu sơ qua về một số loại cafe đặc trưng của quán,  ngừng một lát cô lại nói tiếp.
      “Dường như anh đi một mình”
      ” à..ừm.. đúng rồi thưa cô”
      ” Vậy em sẽ chọn cho anh bàn đơn số 7 tầng 3 nhé ! chỗ đó anh có thể vừa ngồi nhâm nhi cafe của quán vừa ngắm cảnh mưa chiều của phố hoặc có thể đọc sách cũng được. Còn…. bây giờ , anh đã chọn được loại cafe nào chưa?” cô nói tiếp ” chắc anh sẽ rất thích với một tách mocha -một sản phẩm đồ uống độc đáo được kết hợp từ cafe và socola tạo nên một hương vị hấp dẫn và vô cùng thú vị hay một ly cappuccino kiểu Ý kết hợp”
      ” À không, cảm ơn cô…nhưng tôi không thích sữa bọt của mocha và cappuccino hay vị của nó, tôi sẽ lấy phần americano  , tôi thích vị đắng đó.Lấy cho tôi loại nhỏ nhé”
      ” Rồi ạ , rất hân hạnh được phục vụ “

        Tôi đi lên lên tầng 3 của quán , hôm nay quán vắng khách , điều này làm cho tôi dễ chịu hơn. Tôi là kiểu người không thích náo nhiệt , ồn ào như bao con người khác . Tôi vô định trong cái thế giới đầy rẫy những cạm bẫy và dục vọng , thời buổi mà tất cả đang điêng cuồng lo lắng bất an vì tiền bạc, vật chất,..Trong sự náo nhiệt và những rảo bước rối ren ấy , tôi chọn cách sống bình dị , khoáng đạt ,tự do, tự tại. Nhưng có đôi khi , trái tim tôi chất chứa quá nhiều nỗi phiền muộn đến nỗi…. không biết cái tôi chân thực để rồi ôm mãi nỗi niềm hằn sâu trong tìm thức. Nó in hằn trong tâm can như thể đã tạo ra những vết thương khó lành. Và rồi giờ đây , một lần nữa nó lại đến mang theo bao miền chất chứa mỗi khi trời trở mưa. “Rất khó bình tâm, ngọn lửa không tên bất cứ khi nào cũng ập đến” , vì vậy , tôi tìm đến nơi này để thoát khỏi lo lắng và u buồn , hi vọng rằng có thể xua đi những buồn phiền trong tâm hồn.

        Tách cà phê nóng hổi ,một hương thơm diệu nhẹ ,tôi nhâm nhi từng ngụm nhỏ nhìn mưa rơi từng hạt qua ô cửa kính. Dưới kia ,dòng người vội vã đang hòa lẫn trong làn mưa rơi rả rích, một chú xe ôm đang nép mình trên chiếc xe wave cũ  dưới một hiên nhà nhỏ, vài em nhỏ đang nô đùa nghịch ngợm dưới mưa trong giờ tan trường, cô bán Hũ tiếu đang làm phần ăn cho một vài khách lạ, xe cộ giờ này cũng đông hẳn lên . Rồi tôi nhìn qua phía bên kia đường một cặp tình nhân đang trao nhau những cử chỉ nồng ấm bên chiếc ô nhỏ , họ chở che , nắm tay, cười đùa với nhau khiến ai đi ngang cũng cảm thấy ganh tỵ. Và rồi , từ những hình ảnh chân thực đó đã gợi nhớ cho tôi về một thời đã qua…. ký ức còn đang hiện rõ y như rằng nó vừa xảy ra mới ngày hôm qua đây thôi. Tôi nhấp thêm một ngụm nữa , nhìn về hướng xa xăm , vô định. Những dòng hồi tưởng bắt đầu dần hiện về trong tâm trí tôi….

     “Con người vì một vài sự việc nào đó mà nảy sinh cảm giác tội lỗi và day dứt là chuyện thường tình.Nhưng nếu sự tự dằn vặt này vượt quá giới hạn khiến bản thân hoàn toàn đắm chìm trong đó , từ bỏ dũng khí sống thì việc tự dằn vặt này sẽ biến thành tự ngược đãi và giày vò về mặt tinh thần”


 

Ảnh minh họa

          Thời gian đã thấm thoát thoi đưa, nhưng tôi vẫn có thể nhớ lại từng chi tiết của ngày hôm đó trên con đường phố nhộn nhịp. Được gột rửa bởi những ngày mưa nhẹ nhàng của mùa hạ , những hàng rong  ngoài vỉa hè , cùng những tòa nhà dãy phố như hiện rõ cả lên. Chiếc xe băng băng qua từng ngõ ngách của từng con hẻm , làn gió nhẹ thoáng qua đung đưa những hàng cây xanh ven đường.Bất chấp trời mưa, chàng trai chở cô gái dạo quanh trên các hàng phố nhỏ , mưa trôi từng hạt ,táp vào mặt của kẻ đơn độc đang khao khát được yêu.  Tôi- chàng trai đơn độc đó đã đưa nàng chiếc kính , vì bị cận nước mưa làm nó mờ đi. Nàng cầm nó trên tay và mân mê nó một hồi. Phía sau xe , nàng vi vu những bản nhạc quen thuộc – một giọng hát trong trẻo thanh thoát làm tim tôi tan chảy. Trong suốt quãng đường được chở  nàng, chúng tôi không nói gì nhiều , nên tôi có thể nhớ rõ từng lời nói của cô tới tận bây giờ …” tớ rất thích mưa! hôm nay rất vui, đã lâu rồi tớ không được đi chơi dưới trời mưa như thế này, cảm giác thật dễ chịu làm sao.. “
             Mọi người chúng ta ai cũng khó tránh khỏi việc phaỉ nhận thức được bản thân cần phải nhớ những gì cần nhớ, quên những gì cần quên. Khi không còn ở trong thực tại thì lại chẳng để ý gì đến nó. Không bao giờ tôi nghĩ đến nó như một cái gì đó để lại lâu dài, và chắc chắn là không thể tưởng tượng được rằng tôi vẫn còn nhớ đến từng chi tiết mà đáng ra tôi phải quên. Tôi chẳng để ý gì đến xung quanh, mà cũng chẳng biết nàng có để ý hay không? hôm đó , tôi chỉ quan tâm đến suy nghĩ của nàng, không biết liệu cái cảm giác này có phải thứ tình cảm mà mỗi người chúng ta đều phải trải qua một lần.Tôi đang YÊU ? chẳng  thể là vậy được… trước đó sự ích kỷ và tập niệm còn đang bao trùm lấy tôi. Tôi chỉ càng bóp méo tâm tính, sự giả dối và vụ lợi của tôi đã làm cho nàng tổn thương khá nhiều. Ấy vậy mà giờ đây cái đầu tiên trở lại với tôi lại là cảnh trí của  những ngày tháng hôm đó. Cái ngày mà lần đầu tay trong tay rảo bước trên từng tán cây hàng lá. Là ngày mà mưa bắt đầu rơi, là ngày mà sự khởi đầu cho một thế giới mới.

         Tôi cố chắp nối ký ức theo một trật tự logic để lột tả một cách chân thực về hình ảnh nàng mây nên thơ nhất .Tôi không thể hình dung ra rõ được khuôn mặt nàng lúc này, mọi người  vẫn thường nói “khi yêu sẽ có một ngày bạn quên đi khuôn mặt của người mình yêu và khó có thể nhớ lại được”.Thật sự đôi lúc tôi cũng đã từng quên hẳn đi gương mặt của nàng , rồi cũng có lúc nó hiện lên một cách chân thân đến vô thường. Nàng ngây dại, thẫn thờ nhìn cảnh vật xung quanh với ánh mắt long lanh, vô định. Sự ngây ngô đó đã giết chết bao trái tim của biết bao chàng trai từng yêu nàng mà không thể chiếm lĩnh được. Một làn gió thoảng qua đong đưa làn tóc mây bồng bềnh mang theo mùi hương nhè nhẹ trên cơ thể nàng ,thật quyến rũ . Ánh mắt nàng long lanh như ánh mắt của một cô mèo con xinh xắn dễ thương khi nàng nhìn tôi và cần một câu trả lời nào đó. đôi môi nhỏ xinh với một gương mặt thanh tú tôn lên vẻ đẹp của nàng. Phông màu trắng là màu yêu thích và bất cứ đâu nàng cũng diện một màu trắng tinh khiết. nàng thường kể cho tôi nghe mọi thứ về những ngày hôm trước đã trải qua. Giọng nói nhỏ , vi vu chỉ vừa đủ nghe ở một khoảng cách gần, đầu hơi nghiêng, miệng cười rồi bắt đầu nhìn sâu trong mắt  tôi như thể siêu thức. Điều đó quá khó để tôi rời mắt được , một cảm giác bối rối, các hoạt động nội tại bên trong cơ thể cũng làm việc hết công suất để bơm máu vào tim , tim đập nhanh hơn và mây à! tôi cảm thấy bối rối thật sự.

Mộng mị đang dần dẫn lối tôi vào sâu vũng bùn lầy ,tăm tối. Con người sẽ khó có thể vượt qua nó nếu như đã xa  lầy trong cái dục vọng và ích kỉ. Sự mù quáng đã che lấp đi ánh sáng của hi vọng trong tôi , cứ thế tôi hoài niệm về một quá khứ đầy tội lỗi và lừa mị của mình . Tôi vạch ra một lý tưởng hóa, một kế hoạch hoàn hảo để rồi giờ đây người xa vào cái bẫy chông gai ấy lại chính là tôi đây. Tôi nhớ về một cô gái hiền  lành , nhỏ nhắn , đáng yêu . Người con gái với trái tim nồng hậu  và một tâm hồn  trong sáng đã đi vào cuộc sống của chàng trai từng bước ,từng bước một.Cô  cố gắng giải thoát cho chàng trai khỏi những xiềng xích cuộc đời. Hi sinh khoảng thời gian quý giá  của mình cô đã dành hết tình thương để chia sẻ mọi buồn vui cho chàng trai nghe. Trớ trêu thay, chàng trai đó là tôi đây với đầu óc u tối và ngu muội đã chẳng nhận ra được điều đó sớm hơn. Sự uy hiếp của tâm trạng ,sự dằn vặt bản thân quá mức chẳng khác nào châm ngòi quả bom không hẹn giờ, có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Đó cũng là sự trừng phạt thích đáng cho kẻ chỉ mang trong mình tập niệm của sự ích kỷ và dung tục làm triệt thoái đi tâm hồn trong sáng ấy của tôi.Tôi luôn tìm mọi cách để tạo ra một cơn mưa trong vô vị , vạch ra những mục tiêu ngắn và dài hạn chỉ để khai thác từ “mây” một lượng nước mưa nào đó để rồi……….đánh mất nó. Tôi nhớ về những  ngày đầu  của hai đứa, về những buổi hẹn hò dưới mưa, về những bài ca mang chút hơi hướng cổ  điển, lãng mạng. Tôi sợ phải nói ra ý niệm chân thật, và cũng thật sự rất sợ, sợ rằng mình sẽ không đủ mạnh mẽ nhất để đứng trước mặt nàng và nói rằng “cũng giống như mưa , tôi yêu ai đó rất nhiều” Và đúng thật là tôi không mạnh mẽ đến việc phải nói rõ ra điều đó.

Khi năm tháng cứ qua đi , quãng thời gian ấy cứ kéo dài mãi ra. Sự ràng buộc trong cõi mộng đã không còn tồn tại chỉ còn lại chút hi hữu vô định , một tia sáng nhói nhem , một ngôi sao đang chết dần , chết mòn .Ánh sáng mập mờ đó đang chờ tới ngày chớm tắt, từng hồi ,từng nhịp ..sớm thôi.

          “dù sao, đi đường sau mưa cũng đã thiệt… đúng chuẩn hóng gió … trong lành ko bụi
(mà thiệt có trong lành không bụi không thì hỏng chắc)” cô nói
          ….mọi chuyện bắt đầu từ đây…
Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau