Thoát[X]

Bài dự thi_Gửi nước mắt lại anh_24/09/2017

Gửi anh nhé, gửi lại anh giọt nước mắt cuối cùng em vì anh mà khóc.

Ảnh minh họa

Em đã từng đau khổ, vì anh mà đau khổ, em đã yêu, vì anh mà yêu, vậy nên em cũng có thể vì a bỏ rơi em mà đứng dậy dù cho em đã gục ngã bao nhiêu lần.

Dù sao cũng cảm ơn anh, thanh xuân của em, cũng không phải uổng phí vô ích, đã có kỉ niệm tốt như thế, nhưng lại có vết thương theo em suốt đời như thế. Dù sao, khi viết những dòng này thì em vẫn cứ yêu anh, chắc là tình yêu dại khờ và cố chấp…

Liệu anh có buồn khi nói xa em không? Liệu anh có nhớ tới em như em lúc nào cũng da diết nhớ anh không? Anh có còn yêu em không, hay ngay từ khi bắt đầu là em đã tự ảo mộng cuồng si? Anh có biết hàng tỉ, hàng tỉ câu hỏi em muốn anh trả lời không? Sao anh lại cứa ngay một nhát dao vào trái tim đang sục sôi niềm yêu anh vô hạn, chắc người ta nói đúng rồi, lúc ban đầu anh yêu em là thế mà em hờ hững để đến khi anh làm em yêu anh đến vậy, coi anh là cả bầu trời thì anh bỏ em ở lại, với nỗi đau giằng xé thật nhiều. Em đang giống như một người với mớ câu hỏi chưa được giải đáp, hoang mang tìm  anh trả lời.

Hôm nay vừa tròn một tháng ngày mình xa nhau, em vẫn nhắn tin nói nhớ anh, nhưng anh không đáp lại những câu yêu thương như trước, hẳn đã coi nhau như người xa lạ, nước mắt em vẫn rơi mà, chỉ dám một mình lẳng lặng gặm nhấm nỗi tủi hờn.  Em biết nói gì đây khi mọi chuyện xảy ra một cách bất ngờ đến như vậy, chúng ta không hề cãi nhau như mọi khi, mà rất êm đẹp, hay trước bão tố mọi thứ đều êm đẹp như thế! Dẫu em có yếu đuối và khóc hàng nghìn hàng vạn lần đi nữa thì anh đã tự tay vứt bỏ tình cảm chúng ta cũng sẽ không quay về mà yêu thương em như ban đầu, dẫu cho thân em có vô vàn vết thương đau đớn thì anh cũng sẽ không ôm em vào lòng mà xoa dịu như ngày xưa. Em biết, em biết dù em có dùng lời nói , hành động như nào thì cuộc tình này cũng lỡ dở rồi. Nhưng em hận là anh không cho em lí do, em hận là lúc anh nói chia xa vẫn nói yêu em rất nhiều. Vậy em có bị điên không khi mà không đau lòng khi anh trốn tránh em, không muốn trông thấy khuôn mặt của em?

Em đã tự hỏi bản thân của mình rất nhiều lần rằng: em chỉ muốn được yêu thương, em chỉ muốn được quan tâm như những cô gái mười tám đôi mươi khác, em không cần tình yêu cao cả, chỉ cần người chịu dừng chân bên cuộc đời em, vậy là đủ, mà sao đến cuối cùng, bước chân anh vẫn vội vã thế, để em trông theo không níu giữ lại được.

Em lại kể anh nghe, lúc em vô tư hồn nhiên nhất, khi mà một người con trai khác gây cho em sự sợ hãi chán ghét với con trai, khi mà chỉ là cô học sinh thích thầm một người con trai trong lớp, rồi cậu ấy cũng nói thích em, em cứ ngỡ là thật, ba tháng trôi qua em thấy mình ngô nghê bị lừa, hóa ra vì chia tay cô bạn gái mà anh ta thấy em, một đứa có thể trêu chọc cho vui, em lại cứ ảo vọng trong thứ gọi nhầm tưởng là “yêu”, khi biết được mình bị lấy ra làm trò hay cho đám bạn của cậu ta thì em sốc thật sự, đi luôn mối tình ngắn ngủi và trẻ con, nhưng lại là cảm xúc em trân trọng. Từ ấy em đã hứa sẽ coi con trai ai cũng giống nhau, đều lừa gạt tình cảm của người khác mà thôi. Nhưng nếu biết có ngày hôm nay, em sẽ ghét anh từ cái nhìn đầu tiên, để anh không đưa tay ra cho em nắm lấy, hy vọng vào một người con trai cuối cùng đem tới cho em nhiều nước mắt đến như thế này.

Anh còn nhớ hay anh đã quên, Hà nội mỗi khi đêm về thật đẹp, phố xá đông vui nhưng với em không quan trọng, vì trong em chỉ quan tâm người nắm tay đi cạnh em khắp chốn là anh, hai đứa dắt nhau đi qua hết phố cổ lúc đêm về để thấy cái đẹp, cái yên bình khi bóng đêm ngập tràn trên phố, em nũng nịu, đòi cùng anh đi chợ hoa lúc hai giờ sáng, anh cũng đồng ý mà dắt em đi. Trời mùa đông, tay em cứ lạnh cóng, anh thì nắm tay em bỏ vào túi áo mình để sưởi ấm, tay anh ấm lắm, làm trái tim em thổn thức rất nhiều, em đã biết thích một người thật sự là ra sao trong khoảnh khắc ấy. MÌnh cùng nhau trải qua những giây phút thanh xuân tuyệt đẹp, em muốn đi đâu anh cũng dắt em đi, đòi ăn cái gì lúc đêm muộn gọi cho anh kêu ca, anh cũng tất bật phi ngay đến, giờ ngẫm lại em cũng thấy sao mình làm khổ anh vậy. Em xin lỗi, xin lỗi anh vì trong suốt thời gian qua đã không chịu hiểu anh đã phải chịu đựng một người xấu tính như em, suốt ngày nói nhớ, muốn ôm anh thật lâu. Nói làm sao hết những gì đã qua, em biết, anh cũng biết, không cần ai phải nhìn nhận như vậy là đủ rồi đúng không?

Em đã từng đọc ở đâu đó rằng là : “ Khi người đàn ông không còn yêu bạn nữa thì bạn làm cái gì cũng sai, bạn khóc là sai, bạn yếu đuối hay mạnh mẽ cũng đều sai, đến ngay cả việc thở thôi cũng thấy sai rồi”. Anh ơi, hay với anh em đã là như vậy từ lâu, nên mới rời xa em?

Và, em sợ lắm, sợ anh im lặng đi mãi không về. Sợ anh cứ thế bước chân ra khỏi cuộc đời em luôn mà không nói một lời. Anh có biết không,những ngày không anh em như điên loạn trong suy nghĩ, em giằng xé trong nỗi nhớ anh muốn chạy ngay đến mà ôm, mà hôn để thỏa nỗi chua xót.

Em hay bỏ bữa, hay đọc những câu nói trên mạng xã hội, một mình ngắm nhìn màn hình điện thoại có khuôn mặt anh,cắm tai nghe không nhạc và khóc, anh chỉ bảo em rằng  đừng gọi cho anh, quên số điện thoại anh đi và cả anh nữa… Cũng đúng thôi, em hận anh lắm, hận anh đến hận luôn cả bản thân mình, ngây ngốc, ngu si, yêu nhiều đến bi lụy, những ngày tháng sau ai giúp em buộc gọn trái tim mình sau những vết xước ấy, ai đau lòng thay phần của em đây anh?

Giờ em trả anh lại với cuộc sống tự do, anh không phải nặng lòng vì những tháng ngày mệt mỏi khi quen em, sẽ không phải mang những bực dọc, khó chịu vì một người như em, em chắc đã từng là gánh nặng của anh đúng không? Có phải để tới cuối cùng của hạnh phúc, ai cũng phải trải qua vài lần ly biệt, ai cũng từng đi lạc đôi lần?

Trong em lạc lõng lắm, một mớ lộn xộn mà em cứ bới đi bới lại, kết cục vẫn cứ là rối như vậy, em tìm anh, tìm đi tìm lại trong quá khứ, vẫn cứ là anh nhưng không phải anh của ngày yêu em thuở ban đầu. Anh đã từng là người cho em biết thế nào là yêu, là nhớ, là hy vọng, là những lời hứa nghe ngọt ngào cả lòng em, và cả những dòng tin nhắn vô hồn nhưng lại làm em rơi nước mắt. Ngày mới đầu, anh cả em luôn đi đâu cũng có nhau, những lời hỏi han quan tâm cận kề giờ đi đâu hết rồi, ngay cả lí do chia tay anh cũng không cho em biết, mà chỉ để cho em vài dòng tin nhắn chia xa. Em không xứng đáng với tình yêu của anh sao? Em không có tư cách để nghe anh nói chia tay à? Mà tại sao cuối cùng anh vẫn cứ nói yêu em? Có phải anh muốn dày vò em hết cuộc đời này hay không?

Anh à, khi em nói là em thật sự rất buồn là lúc em đã cạn nước mắt và sơ hãi trước cuộc sống. Sau tất cả những tổn thương em đã mang trong lòng thì chắc chắn em sẽ thu mình lại, né tránh những yêu thương bên cạnh, không phải em không muốn yêu một ai hay trái tim em đã trở thành sỏi đá mà là em sợ, sợ lại có người cho em hy vọng rồi bỏ em lại trong cơ đơn như anh đã từng làm. Bât kể ai cũng vậy, ngã một lần là lần sau nhớ mãi, em cũng chỉ là người con gái bình thường, có ngoại lê đâu, em sợ yêu ai đó quá nhiều mà tin tưởng hết lòng cuối cùng lại về tay không, em chưa sẵn sàng quên anh mà tin thêm một người con trai khác. Người ấy có thể xuất sắc và chọn bên em, nhưng vẫn cứ là sợ thêm một lần ngã đau… Loanh quanh luẩn quẩn mãi em vẫn chưa bứt ra được cái gọi là quá khứ!

Hôm nay trời không mưa, em cũng không buồn, anh có nhớ em không?

Hà nội về đêm vẫn đẹp, anh có còn dắt em qua từng con phố nữa không?

Thanh xuân của em có anh, là tốt hay là không tốt, em cũng không phân định được nữa?

Em muốn mãi là cô bé bên anh.

Em yêu anh nhiều như thế, anh có còn yêu em thế không….

Loading...

One Response

  1. Liên 25/09/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau