Thoát[X]

Bài dự thi_Gửi mối tình đầu_30/9/2017

Lúc này đây anh cầm lá thư của em trên tay thì chắc rằng  hai ta đã trở thành cụ ông, cụ bà. Từng sợi tóc xanh ngày nào đã bạc màu và có khi răng cũng thiếu vắng nhiều. Mọi hờn ghen chắc cũng không xảy ra bởi lá thư này em viết cách đây gần 60 năm sau ngày mình chia tay. Coi như Một món quà cuối đời  của mình tặng anh, em sẽ thấy lòng mình được nhẹ nhàng hơn!

Ảnh minh họa

Nhớ lắm cái mối tình đầu ấy, tay trong tay anh dắt em đi khắp các con phố thoang thoảng mùi hoa sữa; nào là tìm quán kem, quán ốc, rồi quán cóc…. . Những khi em mỏi chân anh thường cõng em và mặc cho những ánh mắt nhìn đăm chiêu của người qua đường. Em thấy mình như một đứa trẻ được anh che chở, chiều chuộng, chăm sóc từng li từng tí. Nhất là khi em bị ốm, khuôn mặt của anh đượm buồn vì lo lắng, pha cho em từng ly nước cam và cứ chốc chốc lại áp tay sờ lên trán để kiểm tra nhiệt độ tăng hay đã giảm. Khi đó em thấy lòng mình thật ấp áp và có động lực để vượt qua cơn sốt khủng khiếp ấy.

Vào những đêm trăng mùa hạ, ánh trăng tròn cứ vô tư, mải miết chạy nhảy nô đùa cùng con sóng mà không nghe thấy anh hát. Có lẽ anh hát tặng riêng em, những ca từ ngọt ngào, nhẹ nhàng len lỏi vào từng ngăn của con tim để rồi nó in mãi cho tới ngày hôm nay. Quên sao được cái ghế đá ở gốc cây hoa bằng lăng gần khu thư viện của trường, hai đứa ngồi đếm sao trời lung linh, cùng hẹn ước ngọt ngào cho tương lai của hai ta. Anh ước gì sau này em sinh thật nhiều con gái để anh được làm vua kén rể. Còn em ước mình sinh ra các chàng hoàng tử để em được cùng con đi kén các nàng dâu xinh đẹp. Thế rồi hai đứa quyết định rằng mình sẽ sinh cả con trai và con gái để kết thúc hai quan điểm trái chiều.

Nhớ những cơn mưa chiều dày hạt, tay nắm lấy bàn tay và anh đã nhường chiếc mũ trên đầu mình cho em để khỏi bị cảm lại..  Mình đi từ giảng đường về kí túc xá, chỉ nhìn nhau thôi mà em thấy mùa đông này như đỡ lạnh và cóng tay hơn những năm trước đó. Ôi! Làm sao em có thể quên được mọi thứ từ trong sâu thẳm trái tim mình vì khi đó kỉ niệm nó cứ nối tiếp nhau ùa về như những cơn gió của mùa giông bão.

Khi mùa thi đến anh giảng cho em mọi bài toán khó, kèm cặp cho em học từng giờ giống như một người thầy hơn là người yêu. Hai đứa yêu nhau mà kết quả học tập của em không hề sa sút mà ngược lại em còn được học bổng loại A. Những khi hai đứa nhận học bổng lại rủ mấy đứa bạn thân đi ăn, uống cà phê.

Thời gian của 4 năm  Đại học cũng tạm khép lại, em vội vàng bước lên xe hoa theo chồng. Người em lấy làm chồng không phải là anh mà là sếp nơi em thực tập. Anh ấy hơn em 20 tuổi, có địa vị và giàu có.

Ngày em nói lời chia tay với anh tim em đau tái tê nhưng em vẫn cố bước đi mà không hề quan tâm đến anh, đến lời hẹn ước. Bỏ mặc những lời líu kéo và giọt nước mắt của người con trai yêu mình nhiều nhất.

Anh biết không? Khi đó em đã có sự so sánh, cân đo và tính toán lợi danh. Chao ôi! Lòng tự hỏi lòng rằng làm sao em có thể sống được cái cuộc sống nghèo đói nếu như hai đứa không xin được việc làm..Khi đó mình sẽ phải về quê làm đồng ruộng lam lũ, sống ở cái nơi đêm không ánh đèn điện, không tiếng còi xe …..thật nhàm chán. Em tưởng tưởng ra mọi thứ cứ nối tiếp  nhau giăng đầy trước mắt mình. Sau đó em đã quyết định lấy người ấy như anh đã thấy.

Nhưng cuộc sống không êm đềm như em từng nghĩ. Sống trong ngôi nhà nguy nga, nhung lụa  mà em cứ thấy mình lạc lõng, cô đơn và không hạnh phúc. Em và anh ấy có sự chênh nhau về tuổi tác quá lớn. Tâm hồn lại không có sự đồng điệu. Hai người gần nhau nhưng trái tim không cùng nhịp đập và toàn là cảm giác xa lạ. Anh ấy chỉ mải mê công việc không hề biết em cần gì, muốn gì….Lúc đó em cảm giác như mình đang lạc vào bóng tối và ước đó chỉ là một giấc mơ thôi. Em đã bật khóc vì khi ấy em thấy rất nhớ anh, khi xa anh em mới hiểu được tình yêu anh dành cho em nó quý giá cần phải nâng niu, trân trọng đến nhường nào.

Đã có lúc em định buông xuôi rời xa mọi thứ để chạy về bên anh nhưng nhìn xuống cái bụng đã lùm lùm. Dòng nước mắt lại lăn dài trên gò má, rồi nó khẽ chạm vào bờ môi cho ta cái vị mặn chát của cuộc đời . Con em chẳng có tội tình gì, em không muốn khi sinh  ra bé không có cha. Tất cả là do em quyết định và lựa chọn. Em sẽ cố gắng sống vì con và quen dần với cuộc sống mới mà mình chọn lựa.

Lúc em nhận ra sai lầm thì em đã rời xa anh mãi mãi, mọi thứ không thể quay trở lại. Đầu óc em quay cuồng, quá khứ và hiện tại cứ đảo lộn để rồi thấy tim mình đau nhói đập loạn nhịp.

Người ta vẫn thường nói nếu có kiếp sau được quay trở lại thì chắc rằng em sẽ để con tim mình quyết định chuyện hôn nhân, không để sự tính toán mù quáng kia lấn át. Nếu được như vậy thì có lẽ trái tim em không bị đóng băng, sống thật với chính mình. Bởi duyên phận hoàn toàn có thể do mình tạo ra khi chưa quá vội vàng!

Em viết lá thư này thay lời xin lỗi anh, mong anh hiểu và đừng trách  em nhé – mối tình đầu.

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau