Thoát[X]

Bài dự thi_Cô đàn bà_23/09/2017

20-09-2017, Sài Gòn hôm nay trời lại mưa.

Ảnh minh họa

Nhìn anh mặc áo mưa mà vẫn ướt đẫm, quay đầu xe chạy vội mà em thương anh vô cùng. Hôm nay mưa lớn quá, anh chở em về nhà, ngôi nhà ta đã ở cùng nhau gần 2 năm qua, nơi nuôi nấng người đàn bà trong em lớn lên đến bây giờ.

Phải rồi, em đã là đàn bà, người đàn bà duy nhất của anh, và năm nay em 22 tuổi.

Ngày đầu mình hẹn nhau, em là cô sinh viên năm nhất ngây ngô, Sài Gòn cũng vừa vào mùa mưa, ngồi sau xe em ngao ngán thời tiết trêu ngươi, anh lại bâng quơ bảo “nếu có lạnh thì ôm anh đi”, em vừa bối rối vừa buồn cười. Hôm đó hai ta đều ướt lạnh, em lại thấy cảm xúc rộn ràng nảy nở trong lòng mình. Để rồi chuỗi ngày hẹn hò 30 cây số cứ diễn ra mà lý trí của em không thể cản ngăn nổi, em và anh, rồi đã thành đôi.

23-03-2015 hai ta về chung một nhà, năm ấy em 19 tuổi.

19 tuổi, em trao cho anh ranh giới của một cô gái, bắt đầu đưa anh vào một nửa cuộc sống của mình, đeo lên cho anh chức vị của người mang nhẫn cưới. Em háo hức biết bao về những ngày sắp tới, niềm vui ngập tràn mỗi tế bào, đến nỗi em tưởng chừng hơi thở của mình cũng lấp lánh như cầu vồng.

Em yêu anh, yêu anh bằng con mắt đánh giá ưu khuyết điểm, yêu anh vì sự nhẫn nại luôn âm thầm bên em, và cả vì lòng tin vào ngày mai hạnh phúc. Thật sự, em yêu anh ngày một nhiều hơn.

Tháng 11-2015, anh bước lên bục giảng đường nhận tấm bắng tốt nghiệp, chàng kỹ sư của em đã ra trường.

Em còn nhớ như in ngày hôm ấy, cả bầu trời sáng trong chỉ thưa thớt vài vệt mây mỏng, toàn bộ khuôn viên trường đều sạch sẽ, mỗi hàng cây đều được tỉa tót gọn gàng. Em theo anh vào hội trường, ngồi trên hàng ghế chăm chú theo dõi bóng anh từ lúc xếp hàng đến từng bước chân anh đi, tay chân luống cuống vừa lo giữ balo vừa chụp hình quay phim.

Em chưa bao giờ nói cho anh biết rằng, khoảnh khắc khi cầm tấm giấy mời đại diện người nhà đến dự lễ tốt nghiệp của anh, em đã khắc ghi trong lòng hình ảnh người con trai 23 tuổi mặc sơ mi trắng vẻ mặt vừa ngại ngùng vừa nhẹ nhõm hướng về phía em mỉm cười. Giờ phút đó, em nghe lòng mình thúc giục trưởng thành, để có thể nhanh chóng trở thành bến bờ của đời anh.

Khoảng thời gian sau đó thật khó khăn anh nhỉ, khi những hồi âm sau phỏng vấn mãi không mang kết quả tốt, sự tự tin trong lòng cứ vơi đi và anh trở nên trầm lặng hơn. Em an ủi, cố tìm chuyện vui để anh lạc quan, phân công cho anh việc nhà, lại còn nhõng nhẽo bắt anh đèo em đi học. Tất cả, tất cả điều đó em nghĩ sẽ giúp anh phân tâm và bớt suy nghĩ, bởi vì anh chưa từng biết rằng, mỗi ngày trở về nhìn anh buồn bã em nghe lòng mình thắt lại như chính em tổn thương. Chàng trai của em đã bắt đầu gánh chịu áp lực của một người đàn ông, vì lẽ thường, hay vì em – người đàn bà của anh?

Rồi thì anh chàng kỹ sư của em cũng có được công việc tốt, em vui mừng như thể mình vớ được món hời, thậm chí mỗi ngày đều xoắn xuýt hỏi han chi ly, dặn hết cái này đến cái khác, ủi từng cái áo, giặt từng đôi tất, giặt sạch balo, gấp gọn áo mưa đặt vào cốp xe…Em chỉ sợ rằng khi môi trường mới làm anh bỡ ngỡ, làm anh chùn chân, thì những chăm sóc nho nhỏ đó sẽ phần nào xóa bỏ những cảm xúc tiêu cực ấy.

Em thực sự đã rất lo lắng cho anh.

Nhưng xin lỗi nhé anh, em không ngờ sự chú ý cao độ của em khiến anh cảm thấy không thoải mái, cảm thấy gánh nặng nhiều hơn. Em vô ý làm anh càng thêm im lặng, để những tiếng thở dài của anh chìm mất trong từng câu hỏi không có điểm dừng. Em đã không để ý thấy anh ngủ ít hơn, dậy sớm hơn, ít nói và suy nghĩ rất nhiều. Cho đến lúc anh mệt mỏi thốt lên những lời than thở, em giật mình xấu hổ biết bao. Lúc ấy, em quyết định sẽ trở thành một người đàn bà thật sự, để có thể chăm sóc anh đúng cách, làm anh vui vẻ hạnh phúc mỗi ngày, vì rằng anh là người đàn ông của em, và vì rằng em yêu anh thật nhiều.

Sinh nhật 20 tuổi, em chỉ muốn được ở cạnh anh mãi mãi

Thế là chúng ta đã sống chung với nhau một khoảng thời gian, anh từng bước dần đứng vững với công việc của mình, em cũng quen thuộc với việc sắp xếp thời gian cân đối học tập và việc nhà. Mỗi ngày đón anh về là bữa cơm ba món đơn giản, lúc mặn lúc nhạt, khi nhão khi khô, nhưng anh tuyệt nhiên chưa bao giờ chê bai. Đó là những bữa cơm gia đình hạnh phúc, điều mà lâu lắm em đã không được cảm nhận, và em thực sự cảm thấy từng giờ trong bếp đang làm tình yêu của chúng ta ấm lên từng ngày.

Anh có nhớ mình thường ôm nhau rì rầm nói chuyện sau bữa cơm, dù rằng bài vở của em có nhiều, hay anh còn công việc chưa xong, chúng ta vẫn không hề đề cập đến, chỉ kể nhau nghe những chuyện vụn vặt, em ôm anh và ỷ ôi như con mèo lười.

Anh có nhớ những món ăn vặt mình từng ăn, chở nhau đi mua nguyên liệu và cùng chế biến, anh lúc nào cũng chỉ cắn vài miếng, và dù rằng mãi than rằng ăn đêm sẽ béo lên, thì em vẫn vui vẻ ngon lành mà chén sạch mọi thứ.

Anh có nhớ những bộ film mình cùng xem chung, đặt laptop lên cái bàn nhỏ, bên cạnh là đĩa trái cây mát lạnh, mình lót gối ôm nhau cùng xem cùng cười, hầu hết đều được một nửa là em đã buồn ngủ, rất nhiều bộ film mình đã bỏ dở giữa chừng.

Rồi những ngày mình dẫn nhau đi công viên, khi anh còn ngại ngần không nắm tay em chốn đông người, em vừa thắc mắc vừa tủi thân, để khi anh thở dài bất đắc dĩ rồi chìa tay ra là em lập tức vui vẻ, quên hết tủi hờn vừa nãy. Chúng ta đã cùng nhau đi qua thật nhiều kỷ niệm tuyệt vời, cùng nhau ăn, cùng nhau ngủ, cùng nhau trang trí cho ngôi nhà nhỏ.

Những ngày được chăm sóc cho anh thật vui vẻ, nhìn anh mặc quần áo em giặt, mang giày em lau, anh về ăn cơm em nấu, nằm trong chăn đệm em phơi, lòng em đầy ắp cái gọi là cảm giác gia đình, đủ đầy và mãn nguyện. Mỗi ngày khi ra khỏi nhà anh sẽ gọi em dậy, một cái ôm, một cái hôn và em dụi đầu nũng nịu muốn anh ở lại, anh đã luôn dặn “ngoan ở nhà anh thương nè”.

Em vẫn luôn ngoan, nhưng anh ơi…

Ai đã khiến những hồi ức tốt đẹp kia trở thành kỷ niệm anh nhỉ?

Thời gian thật sự khắc nghiệt khi mải miết trôi qua từng giây.

Anh về nhà đã không còn cười vui, mặt ủ mày chau, em hoang mang gặng hỏi, đáp lại em chỉ là im lặng và hai chữ “anh mệt”. Là em làm anh mệt mỏi, hay vì cuộc sống em đem lại cho anh đầy mệt mỏi?

À và em phát hiện ra, người đàn ông của em đã 25 tuổi, anh ấy luôn lo lắng cho tương lai, và điều đó làm anh ấy mệt. Anh gầy hơn, quầng thâm dưới mắt rõ hơn, tăng ca liên tục và dường như anh cũng không còn nhìn lại mỗi khi em dõi mắt theo nữa.

Em hiểu rằng người đàn ông cần một khoảng thời gian trong đời dành cho sự nghiệp, em tự nhủ mình lui ra sau, cho anh một khoảng trời vùng vẫy. Vì thế em bớt dần ỷ lại, học cách tự lập, tự lo cho bản thân và cố gắng làm một người đàn bà tốt, không vướng chân người đàn ông em yêu. Nhưng điều gì, đã tước đoạt sự quan tâm đơn giản đáng ra em nên được hưởng? Hay chỉ vì em đã là đàn bà anh nhỉ?

Em về với anh, đã chẳng còn là cô gái xuân xanh được nhiều người theo đuổi. Em bỏ đi tụ tập bạn bè vì em muốn ăn cơm cùng anh. Em bỏ đi café trà sữa vì em muốn được ôm anh trò chuyện. Em canh lịch anh đi làm từng ngày vì chờ đợi một lời mời đi công viên từ anh. Em đi học và em về nhà sớm chỉ vì muốn anh không phải đối mặt với cánh cửa nhà khép kín, khi anh vừa gõ, em sẽ tươi cười đón anh bằng tất cả niềm vui sướng của mình.

Em đã nói với anh rất nhiều lần rằng em yêu anh, và em luôn hỏi “bao giờ mình cưới?”, thật tiếc khi anh chỉ cười im lặng.

Chúng ta từng cùng nhau ngồi trên chiếc xe máy cũ kỹ màu đỏ, từng cùng nhau đi đến công viên, đi khắp nơi, và cùng trở về. Chúng ta từng hứa sẽ thương nhau mãi mãi.

Thật tuyệt vời nếu chúng ta vĩnh viễn là của nhau, dắt tay nhau đổi từ ngôi nhà nhỏ sang ngôi nhà lớn, từ xe cũ thành xe mới, từ bố mẹ anh thành bố mẹ chúng ta, từ con cún của em đến chú chó của hai ta…nhưng rồi, mình đã thay đổi. Anh thăng tiến trong khi bài vở của em chất chồng.

Mình không còn ôm nhau trò chuyện sau bữa ăn vì công việc quá nhiều. Anh không còn rủ em hẹn hò vì ngày nào ta cũng gặp nhau. Em không còn chăm vào bếp vì anh không thích tốn thời gian dọn dẹp. Mình không còn cùng nhau làm món ăn vặt, anh không còn hỏi em hôm nay thế nào, em cũng chẳng thể giữ mãi nụ cười mỗi lúc anh gõ cửa nhà. Chúng ta chưa từng xa nhau, nhưng sao khoảng cách vài bước chân trong ngôi nhà, khi anh ngồi bên ấy – em ngồi bên này, lại khiến em tủi thân đến đỏ mắt?

Anh bắt đầu ghen tuông tra hỏi vì bên em xuất hiện những bóng dáng đàn ông săn đuổi, em lại không còn kiên nhẫn trả lời từng thắc mắc của anh. Anh bắt đầu bóng gió về sự đổ vỡ, em lại trầm mặc suy nghĩ về tương lai. Anh trách móc em thay đổi, em thất vọng anh vô tâm. Chúng ta chưa từng cãi vả to tiếng, nhưng sao mỗi đêm nằm bên nhau anh lại quay lưng với em?

Ai rồi cũng thay đổi, chỉ là ta lựa chọn cách xa rời nhau.

Em chưa bao giờ hỏi công việc anh kiếm được bao nhiêu, vì em không muốn tạo áp lực tài chính. Em chưa bao giờ hỏi sao anh đi nhậu về khuya, chỉ dặn dò giữ sức khỏe, em không muốn anh sứt mẻ tình cảm với mọi người. Em chưa từng hỏi cô gái ấy là ai, vì anh cũng cần khoảng không gian riêng và em chưa bao giờ ngừng tin tưởng. Em cũng không tiếc lời xin lỗi trong chuyện hai đứa, vì hơn ai hết em muốn mình hạnh phúc cạnh nhau. Từ trong vòng tay mỗi đêm, em cầu nguyện đừng bão giông nào cản lối.

Em đã từng vui vẻ giặt từng đôi vớ bẩn, anh lại chưa từng buông lời cảm ơn. Em đã từng hân hoan làm món ăn mới, anh lại chưa từng tình nguyện dành ít phút chậm trễ chờ cơm sôi. Em đã cặm cụi lau chùi từng góc toilet, anh lại chưa từng thắc mắc vì sao sàn nhà chưa bao giờ ố bẩn…Và anh đã bao giờ chủ động quay lại khi nước mắt em sụt sùi ướt gối chưa?

Từ khi nào sự thông cảm của ta dành cho nhau lại hao mòn như vậy?

Em tự hỏi, anh nghĩ chuyện tình giữa hai người được duy trì từ cái gì? Cơm áo gạo tiền? Hay đơn giản nhất là tin nhau thôi là đủ?

Em không trả lời được, năm nay em chỉ 22 tuổi thôi.

Một đoạn đời, gặp được người có tình như thế, đã là hạnh phúc.

Đêm nay anh ôm em thật chặt, thì thầm rằng “anh xin lỗi, đừng rời bỏ anh, không có em anh chẳng có ai cả”.

Em bật khóc, mình ôm nhau khóc rồi ngủ vùi trong vòng tay nhau. Không hề lao vào những ham muốn thể xác giống những ngày qua, hai ta như sống lại những ngày hẹn hò đầu tiên, khi chiếc xe đỏ cũ kỹ chở hai người ướt mưa qua những con đường ngập nước, mình hò hẹn và ước mơ.

Nhưng, có những người mình rất yêu, cũng đành cắn răng bỏ lại bên đường đời.

Em chỉ là cô gái muốn học đòi làm đàn bà, chỉ là con mèo vụng về học cách bắt cá, như đứa con nít xí xọn mang đôi giày cao gót của mẹ. Em yêu anh, vì yêu anh mà em muốn làm người đàn bà của anh. Nhưng không biết từ khi nào, em bắt đầu một mình nghe nhạc không lời nhiều như thế, như thể từng nốt nhạc có thể đổ đầy vào khoảng trống rỗng trong tim em – nơi mà nỗi buồn cứ quấn quýt như những dây trường sinh xanh tốt.

Và nếu làm đàn bà phải cô đơn như thế, thì anh ơi em rất nhớ khoảng trời tuổi xuân ngắn ngủi…

Em, đã không còn muốn làm đàn bà nữa anh à…

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau