Thoát[X]

Bài dự thi_Chào cậu, chàng trai của mật mã…_20 – 9 – 2017

– Chào cậu, tớ là con trai nhé!

– Xin chào, mình là gái đây..

Tôi và cậu ấy đã quen nhau như thế.

Vào một ngày cái nắng nóng của thủ đô phả vào từng ngõ ngách của chốn thị thành, khi mà màn đêm đã buông xuống quá nửa, tôi – một cô gái 20 tuổi trằn trọc lăn qua lăn lại không thể ngủ được đã lang thang trên facebook tìm người nói chuyện. Lướt qua lướt lại, danh sách bạn bè dù có đến gần trăm cái chấm xanh đang nhấp nháy, nhưng tôi vẫn không đủ can đảm để nhắn tin tâm sự với ai cả, một phần vì ngại làm phiền, nhưng phần nhiều là do không có ai thực sự thân thiết. Bỗng nhiên, hiện lên trước mắt tôi là trang “SV Chatbot – cộng đồng chat ẩn danh sinh viên Việt Nam”. Quá tò mò, tôi dò dẫm nhấn vào dùng thử. Sau một vài lần sự cố, tôi cũng đã hiểu được cách thức hoạt động của trang như thế nào. Thì ra, tôi sẽ được nói chuyện với một người hoàn toàn xa lạ, không biết một chút thông tin gì về nhau, được tâm sự với nhau thoải mái. Và rồi, chính chatbot đã mang cậu ấy đến với tôi, như một phần kí ức đẹp nhất của thanh xuân khi tôi tròn 20 tuổi.

Ảnh minh họa

Sau phần mở đầu giới thiệu giới tính, chúng tôi biết rằng người kia sẽ không pp (đây là kí hiệu để thoát và trò chuyện với người mới) vì có lẽ khác biệt làm nên sự hấp dẫn. Cậu ấy là một chàng trai rất thú vị, cậu biết cách làm cho người khác tò mò về mình mà không hề nhàm chán. Cậu đưa cho tôi một đoạn mật mã và bảo tôi đoán thử. Chao ôi, với một cô gái chuyên Văn như tôi, chỉ cần nghe đến mật mã và số là thấy hoảng, thì làm sao có thể giải được cơ chứ. Câu chuyện về mật mã cứ xuyên suốt trong mấy ngày trời, và cuối cùng, khi tôi chịu bó tay, cậu nói đáp án chính là… tên tôi đó. Hình như lúc ấy, tim tôi đã đập mạnh hơn một chút, và Hà Nội dường như cũng xao xác đến lạ thường… Nói chuyện lâu hơn, tôi đã khám phá được ở cậu vô số bất ngờ. Trường đại học mà cậu học, xa trường tôi đến hơn 10km, nhưng không hiểu sao, như một chữ duyên đã được sắp đặt từ trước, tôi và cậu ấy lại cùng quê. Không chỉ cùng quê, chúng tôi còn cùng một thành phố, và cấp ba cậu học ngay cạnh trường tôi. Ngày ấy, trường cấp ba của tôi và cậu phải đi vào chung một con đường, và đã có lúc tôi mỉm cười thầm nghĩ, liệu có bao giờ tôi và cậu ấy từng đi qua nhau mà chậm lại nhìn nhau, dù chỉ một chút? Phải chăng, đó là suy nghĩ đầy mơ mộng của một cô gái chưa trải qua mối tình đầu, chỉ mới chớm thinh thích một ai đó mà ảo tưởng về bản thân?

Chúng tôi cứ thế nói chuyện với nhau từ ngày này qua ngày khác, thấm thoát cũng được hai tháng. Bạn có biết được cảm giác thích một người, à không phải gọi là thích nói chuyện với một người mà mình không hề biết mặt, không biết được rằng người ta nói thật hay nói dối nhưng vẫn tin tất cả, cảm giác ấy thú vị như thế nào không? Tim tôi từng rung lên mỗi khi nghe thấy tiếng “ting”từ tin nhắn, hay bồn chồn hoang hoải không biết có chuyện gì mà cậu ấy mấy ngày trời không nhắn cho mình, rồi tưởng tượng ra đủ mọi thứ, và lo lắng. Cảm giác ấy thật tuyệt vời, mà bây giờ tôi dù có mong ước cũng khó có thể thực hiện được…Hà Nội những ngày ấy rất nắng, nhưng có lẽ, một vài tia nắng đã len lỏi vào tim tôi – vì thế  nó ấm áp đến lạ thường.

Một biến cố lớn đã xảy ra, chatbot bị sập. Tôi hốt hoảng, tôi không biết phải làm thế nào để có thể tìm lại chàng trai ấy. Và tôi đã tìm đến confession như một chiếc phao cứu hộ duy nhất. Nhưng thời gian chờ đợi confession được đăng lâu đến đến đáng sợ, tôi buộc phải tìm lối đi khác cho bản thân mình. Nhớ có lần chatbot tổ chức cho xem ảnh đại diện của đối phương, tôi đã vội vàng ấn xem thử ảnh đại diện của cậu. Cậu ấy không lấy ảnh mình, chỉ là một chiếc mặt cười đơn giản nhưng cũng khiến tôi ấn tượng. Người ta bảo “yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng” có lẽ đúng. Thích cậu, nên cái gì của cậu tôi cũng thấy thật tuyệt vời. Chỉ với một chút thông tin bé nhỏ là ảnh đại diện và tên, dựa vào bạn bè, rồi bạn của bạn bè, rồi những người xa lạ, đã có lúc tôi tưởng như bỏ cuộc… nhưng không, nhìn xem, cái ảnh đại diện kia quen quá, cả tên nữa, chính là cậu… Cảm xúc lúc ấy như vỡ òa, mấy ngày trước còn nhạy cảm chút chút rơm rớm, vậy mà bây giờ cười sảng khoái vang nhà. Tôi không chần chừ ấn gửi lời mời kết bạn, và chờ đợi…

Như một lẽ tất nhiên, cậu ấy chấp nhận lời mời kết bạn của tôi, và còn nhắn tin cho tôi nữa. Cậu bảo rằng đã tìm tôi nhưng không thấy, và cậu còn khen tôi giỏi. Tự hào lắm chứ, vui lắm chứ, nhưng có lẽ lí trí lúc ấy chưa thể can thiệp được độ mãnh liệt của con tim. Cậu hẹn tôi gặp mặt, nhưng tôi bảo hãy đợi tôi giảm cân đã nhé, vì lúc này tôi chưa thực sự tự tin. Cậu đã từng hứa, đợi tôi giảm còn 45kg, thì sẽ gặp mặt… vậy mà…tần suất nhắn tin cứ thưa dần, thưa dần. Tôi không thể mãi chủ động được nữa, chúng tôi cứ thế mà xa nhau, như một sự sắp đặt chỉ để lướt qua nhau như trên con đường đến trường. Và sinh nhật tôi, cậu cũng không chúc lấy một lời. Cảm xúc không biết phải diễn tả ra sao nữa, nó dồn nén và tổn thương đến mức có thể khóc bất cứ lúc nào. Tôi biết tôi không xinh, tôi biết rằng khi không còn bí ẩn thì sẽ không còn hấp dẫn, nhưng cách đối xử của cậu ấy với tôi, có quá lạnh lùng không?

Cảm ơn cậu, chàng trai không phải là mối tình đầu nhưng là rung động đầu tiên trong cuộc đời của tôi. Cậu sẽ không bao giờ biết được rằng vẫn có người muốn cậu thực hiện lời hứa đến nhường nào. Cậu cũng không bao giờ biết rằng, có người vẫn âm thầm vào trang cá nhân của cậu và không để lại một dấu vết. Cậu cũng không hề biết, có ai đó vẫn đợi chờ từ cậu một lời hỏi thăm, hay một lời chúc ngủ ngon đơn giản thôi cũng khiến cô ấy ngủ không ngon một chút nào. Cậu còn không ngờ tới, rằng tôi luôn mong cậu tỏ tình với người cậu đơn phương (tôi đoán thế) thành công – như một lời chúc tạm biệt.

Người ta thường nói, nếu không thích thì đừng “thả thính”, nếu không sẽ rất dễ làm người khác tổn thương. “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở” là đúng. Thanh xuân của tôi, nhờ có cậu mà không hề nhạt nhẽo. Chuyện tình chưa kịp bắt đầu đã vội vàng kết thúc, dù buồn thật đấy, nhưng cũng mang một chút ít hạnh phúc chưa được đặt tên. Mạng ảo nhưng tình cảm là thật, và tôi đã rung động một cách dễ dàng như thế đó. Tạm biệt cậu, chàng trai tháng 11 dễ thương…

Ngày mai đây, nắng vẫn cứ chiếu trên con đường đến trường.

Nhưng chúng ta, mãi mãi không còn lướt qua nhau nữa!

 

Loading...

40 Comments

  1. Mie 20/09/2017
  2. Mie 20/09/2017
    • anhngoc 20/09/2017
  3. 20/09/2017
    • anhngoc 20/09/2017
  4. kecodocnhatthegian 20/09/2017
    • anhngoc 20/09/2017
  5. Minh Thanh 20/09/2017
    • anhngoc 20/09/2017
  6. Thuần 20/09/2017
    • anhngoc 20/09/2017
  7. Thuần 20/09/2017
  8. Trần Thị Thu Cúc 21/09/2017
    • anhngoc 22/09/2017
  9. Hemera 21/09/2017
    • anhngoc 22/09/2017
  10. Thu Hằng 21/09/2017
    • anhngoc 22/09/2017
  11. Thủy Nguyệt 22/09/2017
    • anhngoc 22/09/2017
  12. Kim Cuc Nguyen 22/09/2017
    • anhngoc 22/09/2017
  13. Ychangheo 22/09/2017
  14. Ngọc Ánh 22/09/2017
    • anhngoc 23/09/2017
  15. lê thủy 22/09/2017
    • anhngoc 23/09/2017
  16. Thấu Minh Tâm 22/09/2017
    • anhngoc 23/09/2017
  17. Bạn Nam Giấu tên 23/09/2017
    • anhngoc 23/09/2017
  18. Hà luôn xinh 23/09/2017
    • anhngoc 23/09/2017
  19. Muop 23/09/2017
    • anhngoc 24/09/2017
  20. ling ling 23/09/2017
    • anhngoc 24/09/2017
  21. Ozzy Ozzy 26/09/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau