Thoát[X]

Bài dự thi_ABO_17/09/2017

ABO

Mọi người luôn nói tuổi thanh xuân giống như  một cơn mưa rào, nhưng em hy vọng mình là một tia nắng trong cuộc đời anh. Giống như anh đã từng là mặt trời ấm áp và cả bầu trời đối với em.

Ảnh minh họa

***

Anh hơn em một tuổi và hình như đứng từ nhà anh có thể nhìn thấy nhà em. Nghia là chúng ta ở rất gần nhau, mà cũng có thể là như thế nên cách chúng ta đối diện với mọi thứ cũng gần giống nhau, lạnh lùng và đau đớn.

Em không biết mình yêu anh từ khi nào, chỉ biết rằng những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ em đã dành cho anh. Tất cả chỉ diễn ra trong âm thầm, nhưng em tin anh biết. Bởi chàng trai Kim Ngưu và cô gái Song Tử sẽ luôn có cách để đi cạnh nhau nhưng không bao giờ cùng chung trên con đường. Em và anh không phải là hai đường thẳng song song vì em tin nhất định chúng sẽ gặp nhau ở vô cực.

Học chung trường cấp 2, cấp 3, hình như cả cấp 1 nữa, em cũng không rõ nữa. Bắt đầu từ một sự ganh ghét, mọi người nói anh học giỏi lắm. Mà nhìn cái mặt thấy khó ưa ghê gớm. Hồi ấy anh cùng lắm chỉ là một cái tên lướt qua cuộc sống của em. Lúc ấy em bận rộn lắm. Em có những môn học, những tiết kiểm tra, những cuộc thi, những người bạn. Anh chỉ như một cơn gió mồ côi, đến rồi vội vã ra đi. Em nói rồi em bận lắm, không có thời gian dành cho anh đâu.

Cho tới tận những năm cấp 3. 2 năm liền, em đi sau anh. Anh đi trước cùng người bạn của mình. Em đi sau anh cùng với cô bạn của em. Em biết lúc đó mình chưa yêu anh. Em nói mà, em ngốc lắm, không biết gọi tên những cảm xúc đâu. Cứ tự nhủ với chính mình rằng chỉ có một con đường duy nhất để đi từ nhà chúng ta tới trường nên chuyện em đi sau anh là điều đương nhiên và em  luôn hưởng thụ cái điều ấy.Em cá là cái đứa bạn đi cùng em suốt chừng ấy năm  cũng không biết đến điều này. Em giống như một đứa ăn trộm, lén lút đánh cắp của thời gian những giây phút ấy, giữ nó cho riêng mình để giờ đây em khóa lại và ném nó xuống biển sâu. Anh cũng không biết điều này phải không anh?

Anh là chàng kĩ sư xây dựng, em là đứa con gái kinh tế. Những con số là niềm đam mê của cả 2 đứa. Có đôi lúc em đã hỏi sao anh không chọn công an hay bộ đội, anh chỉ nói có lẽ đó là duyên. Một số chuyện cần chữ duyên. Giống như em luôn mơ ước trở thành một cô giáo với phấn trắng bảng đen. Có lẽ cái duyên chưa đủ.

Anh thích bóng đá và em mê những cuốn sách. Anh đã từng rất nhiều lần bị ngã, bị đau khi say mê với trái bóng tròn ấy. Em cũng có đôi lần vẩn vơ với bao suy nghĩ hay tự ám mình với những con chữ trong cuốn sách vừa đọc xong. Thật tuyệt là khi ấy chúng ta vẫn bên nhau, kể cho nhau nghe những điều ấy, vụn vặt mà thân quen.

Anh nhóm máu AB và em nhóm máu O. Anh ích kỉ – anh tự nhận mình như thế. Còn em mong mình được ích kỉ một lần, dám gạt hết những thứ chắn ngang tình yêu của chúng ta để bước lại và giữ lấy tay anh. Em đã nhiều lần tưởng tượng khi anh và em bên nhau. Anh sẽ mải mê với bản vẽ 2D, 3D trên máy tính, còn em lặng lẽ pha cho anh ly trà thơm ngọt, lặng lẽ ngồi tựa vào tấm lưng vững chắc và theo đuổi những con chữ. Chỉ cần như thế thôi, không cần hoa, cần nến, không cần đồi chè hay những bông hồng lãng mạn. Chỉ thế thôi là đủ!

Chàng trai tháng 5, cô gái tháng 6. Chúng ta là những món quà của tạo hóa. Hoặc giả chúng ta là những đứa con của nắng. Mùa hạ mà, nắng chói kiêu sa mà cũng có thể chuyển mưa dữ dội. Vần vũ của thời gian làm chúng ta lớn lên. Em không thích mưa. Vì với em mưa gợi những kỉ niệm xưa cũ không vui. Cũng như em, anh ghét mưa. Vì mưa anh không thể ra ngoài chơi đá bóng. Và bây giờ thêm một lí do cho em ghét mưa. Mỗi khi mưa về anh sẽ vẫn đứng nơi công trường ấy, với sắt thép, bê tông, với những bản vẽ, những công trình đang dang dở.

Anh ít nói, anh khô khan nhưng chính anh đã đưa em ra khỏi cái vỏ ốc của mình. Không phải bằng cách cầm búa đập vỡ cái vỏ ốc ấy  để em đi ra. Gống như cái cách mà người ta hay nói về những con gà con tự mổ vỏ để chào đón cuộc đời.. Anh đẩy em về phía trước, rồi rút mất chiếc cầu ở phía sau để em luôn phải đi tiếp, tự tin, nhiệt thành và kiêu hãnh. Anh từng nói trong anh có một con quỷ. Em cười thật lớn và nói rằng em sẽ đánh thức nó dậy và cho nó một liều thuốc ngủ nặng hơn. Anh chỉ cười hiển, nhìn em thật lâu và nói rằng đừng đánh thức, hãy để nó ngủ yên. Em chợt nhớ một câu thoại trong cuốn truyện tranh Doraemon yêu thích: ‘ Ai nhận sự giúp đỡ của quỷ sẽ bị quỷ cướp mất linh hồn”. Phải thế không anh?

Em kể anh nghe những câu chuyện trong cuộc sống của em. Em gặp ai và nói gì với họ, Đôi khi là những thứ ngốc nghếch nhưng anh vẫn kiên nhẫn lắng nghe. Mỉm cười và nhấn điện thoại chỉ để nói ngủ đi cô bé, muộn quá rồi đấy. Anh luôn như thế, kiệm lời và lạnh lùng. Có khi nào tảng băng cũng tan chảy trước anh vì nó chẳng thể lạnh bằng.

Chúng ta, em và anh, cần một tình yêu dịu dàng, bình dị.Chúng ta không phải hoàng tử, cũng không phải công chúa hay cô bé Lọ lem, em là em và anh là anh. Em yêu anh khi nảo em không rõ, những năm tháng qua nhanh cũng chẳng đợi em đếm. Em biết anh khi còn là cô bé thắt bím hai bên. Mỗi một quãng đường ta từng qua, cũng nhau hay chỉ một mình, chúng ta cũng vẫn luôn ở đó. Ai rồi cũng lớn và tình yêu cũng vậy! Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em viết cho anh. Như một hoài niệm, như sự nhớ nhung và lời cảm ơn. Một vài năm khi đã đi làm, công việc và những mối quan hệ cuốn em đi, đẩy em ngã và cho em những lăng kính mới để nhìn những việc diễn ra quanh mình. Tình yêu không có nghĩa nhất định phải đi cũng nhau. Tình yêu không có nghĩa là phải nói ra “Anh yêu em” “Em yêu anh”. Tình yêu cũng không cao thượng và cũng chẳng đủ để ai đó tự huyễn hoặc chính mình. Yêu là biết mình từng không chai sạn, rằng mình đã biết cho đi mà không cần toan tính, rằng mình đã từng được sống trong tình yêu . Đó mới thực sự là điều quan trọng. Cảm ơn đã đến bên em khi em còn trẻ dại, và kiên nhẫn đợi em trưởng thành. Và buông tay ….

***

Đã hơn môt lần anh rủ em tới chỗ anh chơi khi chúng ta nói chuyện và cũng bằng ấy lần em không dám trả lời vấn đề ấy. Vì em biết giữa chúng ta luôn có một khoảng cách và những bức tường. Ngoài việc học có thể ngang ngửa anh, còn lại em đều kém anh. Không phải một mà là vô số bậc. Và cho đến bây giờ khoảng cách ấy ngày một xa. Cũng đôi lần em ước nó giống như một cái đây thun, kéo ra thì đài, co vào thì ngắn. Nhưng không anh ạ.Nó giống một thanh thép, muốn thành hình thi phải đi qua lửa và chẳng ai muốn mình bị phỏng tay.

Cho em được thành thật trước anh. Chưa khi nào dám nói rằng em yêu anh, vi em sợ tất cả giống như bong bóng xà phòng. Và rằng anh sẽ biến mất khỏi cuộc đời em. Như bây giờ em biến mất khỏi cuộc đời anh. Em tránh mặt anh mọi lúc có thể, tránh tuyệt đối. Anh nhớ không em đã từng nói có thể mình sẽ không con gặp lại nhau nữa, anh đã nói em ngốc, không bao giờ có chuyện đó. Nhưng anh thấy đấy, thời gian trôi qua, chúng ta đều đã lớn, đều phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình và cho cả những lỗi lầm của thế hệ trước. Chúng ta đã xa nhau theo cái cách chẳng giống ai. Đau đớn nhưng không tuyệt vọng vì cả anh và em đều là những đứa trẻ ngang bướng. Có thể ai đó sẽ nói núi cao thì cũng sẽ vượt quá nếu tình yêu đủ lớn. Còn em lựa chọn buông bỏ. An yên. Em hy vọng thời thanh xuân quay lại và nếu thực sự nó quay lại em cũng vẫn chỉ dành để hướng về phía anh. Em thực mong tại một giây phút nào đó khi em yếu lòng, em sẽ thấy hối hận vì yêu anh, nhưng tuyệt nhiên không có. Vì tình yêu ấy là duy nhất.

Đến bây giờ khi ngồi viết những dòng này em vẫn đang cô đơn vì em chọn cho mình sự cô đơn. Em bằng lòng vì em biết em cần trả nợ cho những người xung quanh. Anh đang hạnh phúc, em biết mà. Rồi một ngày nào đó, em sẽ trở về theo cách em đã từng xuất hiện trong cuộc sống của anh, thật gần mà thật xa.

***

Những kỉ niệm của chúng ta nhỏ bé, như hạt cát. Những tháng ngày anh làm luận văn tốt nghiệp vẫn để nick sáng chỉ vì anh biết khi ấy là lúc em hoang mang nhất. Em vừa tốt nghiệp và tất cả đang ở điểm khởi dầu sau khi đã mất mát đi vài thứ quý giá. Một bức ảnh trên facebook vô tình lượm lặt được, những con số biết nói. Những cái icon chẳng hiểu đang biểu lộ cảm xúc gì. Tin nhắn lúc khuya nhắc em dừng thức khuya. Chúc em mai thi tốt hay nhắc nhở mặc ấm khi trời lạnh. Vài lời càm ràm khi em ốm, khi em la đầu vào cố kem lạnh buốt giữa ngày đông. Giản dị thế thôi mà mong manh nhường ấy.

Chàng trai của Nắng, em yêu anh! Một cây hoa đá, kẹo socola và đồng hồ cát. Giờ đây em  đã có tất cả, chỉ là em sẽ gửi nó cho riêng em. Nó là của anh, đơn giản là những thứ em đã hứa sẽ tặng anh. Nhưng thôi đã buông bỏ thì không chấp niệm. Em làm được, em vẫn luôn như thế. Cầm lên được thì sẽ bỏ xuống được. Dù có bị gai xương rồng làm cho chảy máu vẫn chẳng ngần ngại chạm vào nó lần thứ hai. Vì đôi khi nỗi đau về thể xác có thể xoa dịu con tim đang rỉ máu.

Cả anh và em đều muốn quay về quê khi tốt nghiệp dại học nhưng rồi chúng ta lại đang ở nơi rất xa  Em ở một nơi chỉ có hai mùa mưa nắng khi cả bố và mẹ đều bỏ em đi . Anh ở nơi xung quanh là đất đỏ badan, là nắng, là gió. Phải chăng là số phận?

 “Sau này em yêu ai cũng được. Nhưng nhất định em phải là một cô bé độc lập và kiên cường như bây giờ. Có thể người đó sẽ khó chấp nhận con người ấy của em khi yêu. Nhưng nếu người đó yêu em thật lòng em sẽ thấy mình luôn dược tôn trọng và kiêu hãnh. Tạm biệt em. Anh sẽ quên em vào ngày mai, nhưng anh biết ngày mai ấy không bao giờ đến…”Em tưởng rằng mình đã khóc khi đọc những dòng ấy khi vô tình đọc được nó trên timeline của anh bằng facebook của đứa bạn cùng phòng. Nhưng cũng chỉ thế thôi anh, chúng ta đã thực sự xa nhau.

Chúng mình đã rất lâu không nói chuyện. Đã rất lâu không gặp nhau. Cũng đã rất lâu em không thổn thức khi nhớ về anh. Rất lâu, rất lâu. Bình thản  cất giấu những điều quan trọng nhất. Em sẽ đi dến những miền đất mới, những nơi không anh hoặc giả anh đã từng đặt chân qua. Em sẽ quay về khi tim em đủ bình yên.

Tạm biệt mối tình đầu của em. Cảm ơn tình yêu của anh. Và cảm ơn tuổi thanh xuân của em!

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau