Thoát[X]

Bài dự thi_99 Cuộc Cách mạng_24/09/2017

Ngày 7 tháng 9 năm 2012

Tuần thứ 4 của lớp 10…

Ảnh minh họa

Ngẩng đầu khỏi cuốn nhật ký, An nhìn tấm lịch treo tường. Cô bé mới ngày nào còn vắt chân lên cả cổ chuẩn bị cho kì thi tuyển sinh đầy cam go, giờ đây đã khoác trên mình bộ đồng phục mới toanh của ngôi trường cấp ba. Dòng cuốn xoáy vội vã của thời gian đôi lúc khiến em phải kinh ngạc.

An cắn bút nghĩ về buổi sáng hôm nay, rồi lén nở một nụ cười ngu ngốc.

“Sắp tới, trường chúng ta tổ chức văn nghệ dành cho học sinh khối 10. Cả lớp muốn biểu diễn gì cho tiết mục văn nghệ?” – tiếng cô chủ nhiệm vang cả lớp học.

“Hát đi cô!,” “Múa đi cô!,” “Cho bạn Tùng lên breakdance nè cô!”. Một cuộc tranh cãi kịch liệt diễn ra. Sự hào hứng quá độ ấy khá ấn tượng cho một tá học sinh chỉ mới gặp mặt nhau trong ba tuần ngắn ngủi.

“Vậy cả lớp hát nhé.” – cô giáo đưa ra quyết định – “Chúng ta cần một bạn cầm mic hát chính. Lớp mình bạn nào hát hay nhất?”

Chắc chắn không phải mình. An thầm nghĩ khi nhìn các bạn chỉ trỏ vào nhau, giục nhau cơ hội được tỏa sáng trên sân khấu.

“Hay An lên hát nhé? Nhìn con như muốn được hát lắm phải không?” – giọng cô giáo làm An giật cả mình.

“Dạ không đâu cô ơi.” – An cười ái ngại. Cô bé cảm thấy như mình đang chìm sâu vào ghế ngồi. Tự làm bẽ mặt mình trước toàn trường sẽ là điều cuối cùng trong đời mà em muốn làm.

Cuối cùng, một vài bạn đã mạnh dạn xung phong, và tất nhiên, phải “trình diễn” khả năng hát của mình trước cả lớp cho phần bầu chọn.

…Có một bạn nữ hát bài của Mulan. Giọng bạn ấy làm tóc mình dựng cả lên. Nghe y chang trên tivi vậy. Sao giọng bạn ấy lại trong và cao đến thế nhỉ?Rồi lại còn bạn nào lên hát nhạc phim Pokemon nữa chứ. Mình cười đến đau cả bụng. Đó phải là thứ hài hước nhất mà mình từng nghe trong suốt cuộc đời này đấy.

À, còn một cậu bạn hát nhạc rock. Tên cậu ấy là gì nhỉ, hình như Hưng thì phải? Cậu ấy trông khá là dễ thương.

“Hôm nay tớ xin hát bài tớ yêu thích nhất – 99 Revolutions của Green Day.”

Vừa dứt lời, cậu bạn tên Hưng đã rướn cao cổ hát lớn. Chân cậu giậm từng nhịp trên nền nhà, ánh mắt tập trung cao độ, toàn thân cậu ấy đung đưa theo một giai điệu tưởng tượng, giống như có cả một ban nhạc với đầy đủ dàn trống, bass, guitar điện đang đệm cho cậu hát. Cậu toát cả mồ hôi khi cố gắng với giọng tới những nốt trên cao. An cảm tưởng như cậu ấy đã dành cả đời mình chuẩn bị cho tiết mục hôm nay vậy.

Ảnh minh họa

Ngày 14 tháng 9 năm 2012

Hôm nay cô giáo chính thức đổi chỗ. Cô bạn ngồi cạnh mình im lặng quá, làm mình cũng phát sợ. Điều may mắn là mình được ngồi trên cậu bạn Hưng. Mình thì chưa dám nói chuyện gì nhiều, nhưng trông cậu ấy có vẻ rất cởi mở và sôi nổi. Cậu ấy nhận là fan cuồng của Green Day, cho dù Green Day có là gì đi chăng nữa.

An cảm thấy mặt mình đang đỏ ửng như trái cà chua chín. Đóng cuốn nhật ký lại, cô bé lắc lắc đầu như cố xua đi những cảm giác em đang có, rồi nhắm mắt hòa mình vào giấc ngủ.

Ngày 23 tháng 9 năm 2012

…Hưng kể cho mình nghe ‘giả thuyết’ ngớ ngẩn của cậu ấy rằng tất cả mọi thứ đang diễn ra trên thế giới hoàn toàn hư cấu; chúng chỉ là một giấc mơ của một em bé chưa được chào đời. Đến một lúc nào đó, mình – hoặc cậu ấy, hoặc có thể bất kì ai – rồi sẽ tỉnh dậy khỏi giấc mơ phức tạp này, và nhận ra mình đang nằm cuộn tròn trong một cái hang động tối om và nhầy nhụa. Thật là điên rồ! Mình đã bảo cậu ấy sẽ rất hợp với ngành khoa học viễn tưởng, còn cậu ấy chỉ biết tít mắt mà cười. Cậu ấy cười trông đáng yêu lắm. Quá đáng yêu…

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi. Mỗi buổi sáng thức dậy không còn quá khó khăn đối với An nữa. Cô bé luôn mở mắt chào đón ánh nắng bình minh với một nụ cười rạng rỡ. Em đến trường với sự rạo rực và hân hoan. Em biết rằng mỗi khi em bước vào, tại chính lớp học ấy, tại chính chỗ ngồi ấy, sẽ luôn bắt gặp một cậu bạn đưa mắt lơ đãng nhòm ra ô cửa lớp, rồi chào em bằng một nụ cười tít mắt đáng yêu, như đã chờ đón em ở đấy từ lâu lắm rồi. Mọi thứ dường như xảy ra quá vội vã, đến nỗi An luôn băn khoăn liệu đây là thật hay chỉ là một giấc mơ điên rồ. Nhưng có một điều mà An chắc chắn: đây là một cảm giác mà 15 năm cuộc đời em chưa hề trải qua, và cảm giác ấy thật tuyệt.

Ngày 21 tháng 9 năm 2013

Bạn gái mới của cậu ấy là Ngọc. Thật hài hước khi mà Ngọc ngồi ngay trước mặt mình. Giờ ra chơi nào Hưng cũng từ cuối lớp mò lên tuốt bàn đầu, rồi cho Ngọc xem nhũng quyển sách ngu ngốc của cậu ấy. Hai người cứ cười đùa âu yếm nhau làm mình đến phát ốm. Giám thị hành lang ở đâu chẳng biết nữa!

An bỗng thấy lạ lẫm với những dòng chính tay mình đang viết. Liệu đây có phải cảm xúc thật sự của em, hay chỉ là những lời biện hộ tuyệt vời cho một nỗi buồn nặng trĩu đang xâm chiếm lấy cả tâm hồn? Chưa bao giờ An thấy ghen tị, dằn vặt, và đau đớn thế. Cứ như có một người vừa bóp mạnh lấy trái tim em, rồi đẩy em xuống vực sâu tăm tối nhất của thế giới.

Ngày 22 tháng 11 năm 2013

…Người ta thì bẽn lẽn tặng quà Giáng sinh cho nhau, lũ bạn thì reo hò điên dại, còn mình thì cứ ngồi đó mà nhìn…

Họ nói cấp ba là quãng thời gian đẹp nhất đời người. Phải, một quãng thời gian tuyệt đẹp. Mỗi sáng An lê chân vào lớp học, thầm mong tất cả sẽ nhanh chóng trở thành kí ức, một kí ức mà em sẽ khóa lại ở một góc khuất nào đó nơi tiềm thức và không bao giờ tìm về. Rồi đến một giờ ra chơi nọ, một cảm giác trống rỗng bỗng bao trùm lấy An. Ngẩng mặt lên khỏi quyển vở, em bắt gặp lưng áo của Hưng, và em ngạc nhiên tại sao mình lại thích cậu ấy đến vậy. Em ngạc nhiên tại sao mình lại thậm chí thích cậu ấy.

Hai người dường như khá hợp nhau. Sau một thời gian “hẹn hò”, Hưng được ứng tuyển và trở thành Ban Chủ nhiệm CLB Son-La (CLB văn nghệ của trường), còn Ngọc là học sinh tiêu biểu của học kỳ I.

Được rồi, năm nay là năm cuối, mình phải cố gắng hết sức. Mình phải thi đậu đại học! An vừa tự nhủ vừa chăm chú nhìn thầy giáo viết lên bảng những chữ đầu tiên của năm học. Sẽ không điều gì có thể khiến cô bé lơ là học tập.

“Này, cậu có nghĩ Hưng với Ngọc có chuyện gì đó không?” – An hỏi một bạn nữ trong lớp, sau khi thấy cặp đôi không hề thân thiết với nhau cả tuần nay.

“Tụi nó chia tay rồi.”

“Hồi nào?”

“Hồi cuối hè. Cả lớp đều biết mà, bộ cậu không biết gì hết hả?”

Ờm, thường tớ không bắt kịp xu thế lắm. An vẫn không khỏi ngạc nhiên. Tại sao lại như thế được thế nhỉ? Hai người cứ bám chặt lấy nhau thế kia mà? Nhưng dù sao đi nữa, cô bé cũng chẳng muốn quan tâm việc họ có chia tay hay không. Em sẽ không cho phép bất cứ điều gì khiến mình lơ là học tập.

Chuỗi ngày sau đó là một chuỗi ngày không kém phần bình lặng. Mỗi tiết học là mỗi lúc An gồng mình với một quyết tâm cao độ. Vào giờ nghỉ, cô bé thích đi lang thang một mình dưới sân trường. Em thích cảm giác được từng tia nắng ấm vuốt ve trên đôi má, được lắng nghe những tán cây khẽ rung rinh, được ngắm nhìn các cô cậu học sinh vây kín căng tin mua bữa sáng. Em đang cố tận hưởng từng giây phút của năm cuối cấp, theo cách riêng của chính mình.

“Cậu đang làm gì ở đây vậy?”

Đang lạc trong những dòng suy nghĩ, An giật mình ngước nhìn lên.

“Sao ngày nào cậu cũng đi dưới sân một mình vậy? …Tớ ngồi đây nhé?”

Hưng ngập ngừng ngồi xuống trên ghế đá, một bên tai là chiếc tai nghe. An đưa mắt lén nhìn cậu ấy, rồi nhìn xuống chiếc MP3 Hưng đang giữ chặt trong tay. Lại là Green Day nữa à. Cô bé mỉm cười, nghĩ đến những lần cả lớp “chỉ trích” thậm tệ gu âm nhạc của cậu ấy. “Hãy ngưng cái nhạc của mày lại đi Hưng!,” “Trời ơi nghe nhức đầu quá!” là những phản ứng Hưng thường nhận được khi cậu quyết định bật nhạc của mình cho cả lớp cùng nghe.

“Nó được gọi là punk.” – Hưng bất chợt cầm hai tai nghe gắn vào tai An – “Dòng nhạc tớ thích nhất.”

An im lặng lắng nghe. Em nghe thấy những tiếng trống hăng hái, tiếng guitar điện chói lòa, một giọng hát cuồng nhiệt, và thi thoảng những điệp khúc bùng nổ cao trào. Em cảm thấy trái tim như đang đập mạnh mẽ theo nhịp điệu bài hát.

“Mày làm cái gì vậy Hưng?” – Một nhóm bạn nam từ căng tin bước ra và bắt gặp hai người trên chiếc ghế đá – “Đừng có truyền bá cái âm nhạc của mày cho An chứ!”

An chỉ biết nhìn Hưng mà cười. Tội nghiệp cậu ấy. Cứ mỗi lần liên hoan văn nghệ, Hưng lại hăng hái ôm đàn guitar rồi đứng trước lớp dõng dạc: “Hôm nay tớ xin hát bài tớ yêu thích nhất – 99… .” Thế là cả lớp thi nhau đứa thì ôm mặt, đứa thì giơ tay xin hàng, đứa thì cười sặc sụa. Nhưng dù cho ý kiến các bạn ra sao, An biết rằng mình đã phải lòng “cái âm nhạc” này rồi.

Buổi tối ấy và những buổi tối tiếp theo, cô bé đắm chìm vào thứ nhạc gọi là ‘punk’. An lục tung trên mạng những bài hát của Green Day, hay bất kì ban nhạc punk nào em có thể tìm đến, rồi tải về chiếc điện thoại nhỏ. Em dành hàng giờ đọc và tra cứu lời bài hát. Những bài hát punk không giống những bài hát thị trường. Chúng ẩn chứa nhiều ý nghĩa sâu sắc về con người, về thời cuộc, và mỗi người sẽ có một cách giải nghĩa khác nhau dựa trên cảm xúc, quan điểm riêng của mình.

Lên lớp, An hào hứng kể cho Hưng nghe em yêu thích punk như thế nào. Cô bé cho cậu xem những bài hát đã tải về trên điện thoại. Nhưng đương nhiên em đã không kể cho cậu nghe việc hằng đêm em đã nhảy ầm ầm trên giường với cây đàn guitar tưởng tượng trong tay và “hét” nhạc Green Day với âm lượng tối đa như thế nào.

“Tại sao là 99 nhỉ?” – An đến cạnh bàn Hưng vào một buổi sáng.

“Hả?” – Cậu ngạc nhiên nhìn lên cô bé.

“99 Cuộc cách mạng ấy, tại sao lại 99 mà không phải 22 chẳng hạn? Cậu có hiểu ý nó muốn nói gì không?”

“Tớ chịu thôi, có lẽ là một ý nghĩa sâu xa nào đó.”

“Cái gì, cậu không biết bài hát nói gì à? Thế sao cậu lại yêu nó đến vậy?”

“Đó chính là lí do đấy. Tớ thường rất yêu thích những gì khó hiểu.” – Hưng nhìn sâu vào đôi mắt của An. Trong khoảnh khắc ấy, em chợt nhớ lại cái cảm giác em đã bỏ quên trước đây. Trái tim em nghẹn lại. Em chợt nhận ra tại sao em lại từng thích cậu ấy đến vậy.

Đêm ấy, An tìm đến cuốn nhật ký đã bị quẳng đi ở một góc tủ gần một năm về trước.

Ngày 10 tháng 12 năm 2014

Tại sao cậu lại làm vậy với tớ, Hưng à…

Những ngày tháng tiếp theo đối với An như những đoạn phim hay nhất trong cả một bộ phim dài. Nhiều lúc thầy cô không kiểm soát, Hưng lại đổi chỗ lên ngồi gần cô bé để “giải bài tập cùng nhau”. Thế là suốt cả tiết học, cả hai đứa chỉ biết kể chuyện tầm phào rồi cười rúc rích. Những giờ ra chơi, hai đứa ngồi trên chiếc ghế đá dưới sân, cùng thầm thì hát những bài nhạc yêu thích nhất. Cô bé đã quá yêu cái cảm giác này; em không muốn phải đè nén nó một lần nữa. Càng đắm chìm với punk, em càng đắm say với tình cảm của mình dành cho cậu ấy.

Trường tổ chức hội chợ xuân vào tháng ba hằng năm. Năm nào sân trường cũng đông đến nghẹt thở, nhất là khu vực xung quanh sân khấu – nơi diễn ra những tiết mục văn nghệ hoành tráng nhất. Năm nay tiết mục của CLB Son-La sẽ được đảm nhận bởi Ban Chủ nhiệm.

Hưng tự tin bước lên sân khấu, nhìn khán giả một lượt thì bắt gặp ánh mắt của An. Khuôn mặt cậu giãn ra, để lộ một nụ cười quen thuộc. Hưng bắt đầu với một bài hát Việt, và bài hát tiếp theo dĩ nhiên là…

“Tiếp theo tớ xin hát bài 99 Revolutions.”

Ngay cả khi đứng cạnh bìa sân khấu, An có thể cảm nhận những khuôn mặt đau đớn của hơn 30 đứa bạn trong lớp. Riêng em, em cảm thấy vui sướng hơn bao giờ. Khi tiếng nhạc vừa cất lên, cô bé đã thấy toàn thân như nóng bừng, đôi chân như muốn nhảy khỏi mặt đất, cổ họng như muốn gào lên thật to.

Chợt An thấy Hưng đang cố kéo tay mình lên sân khấu.

“Cậu làm gì vậy?”

“Lên hát cùng với tớ!”

“Cái gì, không đời nào! Tớ không hát đâu!”

“Cậu hát được mà, tin tớ đi.”

Để làm mọi thứ tồi tệ hơn, Hưng nói với An hoàn toàn qua micro. Cậu chạy xuống sân khấu rồi dùng sức mạnh cố kéo cô bé lên. Đám đông reo hò thêm dữ dội. Em nhận lấy chiếc micro rồi đứng cứng đơ ra. Chỉ trong tích tắc, mồ hôi em ướt đẫm cả lưng áo. Nhạc sắp chuyển đến điệp khúc, em nhìn qua Hưng với khuôn mặt sắp phát khóc, và cậu ấy nhìn lại em với một nụ cười.

Hãy hứa với tớ cậu luôn ở đây nhé.

Cô bé đưa micro lên môi. Tiếng reo hò ngày một lớn. Trong một khoảnh khắc, em cảm tưởng như nơi đây chính là phòng ngủ nhỏ bé của mình. Và tất cả những gì đang diễn ra – âm nhạc, sân khấu, ánh sáng, khán giả – chính là những điều em luôn ao ước với những màn biểu diễn tưởng tượng hằng đêm.

Ngày 9 tháng 3 năm 2015

Tớ cảm ơn cậu.

Cái ngày đó cuối cùng cũng đến. Cái ngày mà lũ bạn trong lớp khóc lóc rồi lại ôm ấp nhau. An đi quanh lớp cả buổi sáng, và người cuối cùng em tìm đến là Hưng. Cậu ấy đang ngồi trầm tư thì vội đứng bật dậy.

“Tạm biệt cậu…”

Hưng nhìn sâu vào đôi mắt An. Trái tim em chưa bao giờ đập mạnh mẽ như lúc này. Em nhón chân lên và hôn một cái lên má của cậu.

“Tạm biệt Hưng.”

Không để cậu kịp phản ứng, An quay lại chào thầy và các bạn rồi vớ lấy cặp, chạy vụt ra cửa. Nụ hôn ấy,  sẽ không ai có thể biết được ngoại trừ An và Hưng. Cô bé sải bước vội vã trên con đường về  nhà, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt nơi bờ mi.

Họ nói cấp ba là quãng thời gian đẹp nhất đời người. Có những thứ chúng ta mãi mãi trân trọng, nhưng lại mãi mãi không thuộc về chúng ta. Tuy vậy, kí ức về một thời cấp ba thăng trầm, về một cậu bạn cùng lớp tên Hưng, sẽ được An mãi khắc nhớ trong tim mình.

Ngày…tháng…năm…

Gửi Hưng,

Tớ vẫn chưa bao giờ ngừng nhớ cậu.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau