Bài dự thi_ Điếm buồn_ 22/9/2017

Em có đau không?!

Anh có nhớ, anh đã từng hỏi em như thế. Em tự hỏi một con điếm như mình liệu có diễm phúc một lần được nghe câu hỏi đó, liệu có xứng đáng với nó?! Em chưa bao giờ dám nghĩ đến.

Ảnh minh họa

Xa xỉ.

Trước khi anh đến, thời gian đối với em là vô hạn. Sáng cũng như chiều, nắng cũng như mưa, một giờ cũng như cả đêm. Họ đến với em chỉ vì muốn quật em ra, xâm nhập vào em, để thoả cái sự chinh phục, cái bản năng giống đực của họ.

Chỉ có hì hục không tiếng người.
Chỉ có phục tùng không thương xót.
Sau cuộc vui ăn bánh trả tiền, họ trở về với vợ con, với danh vọng. Còn em ở lại với mấy tờ tiền nhớp nháp và điếu thuốc u tàn trong nỗi cô đơn cào xé.

Em còn mong gì hơn. Mà em có dám mong gì đâu. Làm gì có quyền mà mong với chả đợi.

Hỡi một con điếm biết buồn.

Để rồi một ngày anh đến.

Anh có nhớ ngày đầu tiên chúng mình gặp nhau ? Em định mua vài dụng cụ linh tinh làm quà handmade cho mẹ, chẳng hiểu anh từ hành tinh nào rơi xuống, xuất hiện luyên thuyên cho em nên dùng loại kết dính nào.

Đây này, em có thể dùng keo sữa này. Loại này có chứa polyvinyl acetate (lúc anh đọc cái từ này em chẳng hiểu mô tê gì cả, toàn y y át át thôi), không kết tinh, nhiệt độ hóa thủy thấp nên em có thể dùng dán gỗ luôn. Màng keo dán trong, bóng, khô nhanh và tương đối bền với nước. Nó có cực phân tán rất tốt trong nhũ trương môi trường nước nên..

Ơ, anh xin lỗi, ý anh là.. ừm.. tóm lại là nó kết dính rất rất chặt và em có thể dán trên tất tần tật giấy này, gỗ này, cả xốp và tường nữa. Là vậy đó.

Em đã không nhịn được cười.

Lúc biết em chẳng hiểu cái chi, anh còn tự bụm miệng mình nữa, vừa buồn cười vừa đáng yêu.

Cần gì anh phải giải thích cho một con điếm. Lúc ấy em đã nghĩ vậy đó.
Nhưng nhìn dáng vẻ chữa cháy của anh, em lại mới thấy mình được trân trọng từ một người đàn ông.

Dù với anh, em chỉ là một người phụ nữ xa lạ.

Lần đầu ngủ với nhau, anh hừng hực như điên như dại, để rồi xìu quiu e dè chỉ vì một câu rằng em mệt.

Anh bảo anh không muốn làm tình nữa, em không vui anh cũng không vui. Anh tăng nhiệt độ, kéo chăn đắp em vì thấy thân em co quắn lại. Anh chui vào chăn, chúi đầu vào ngực em ôm eo mà ngủ. Từng hơi thở nóng của anh chạm vào da thịt em, nồng nàn.

Anh còn với tay nhặt cái quần chip hồng, nhẹ nhàng luồn vào mặc cho em.

Và hôn lên nó.

Em đã khóc. Khóc những giấc dài vì vài cử chỉ ấy. Em chưa từng được một kẻ đàn ông nào đối xử như thế, được trân trọng như thế.

Dịu dàng.

Những kẻ kia chỉ biết xé nát em, nuốt sống em, không để em một giây để thở. Xong rồi họ còn chẳng nhớ tên em là gì.

Vậy cớ sao anh lại khác họ? Anh muốn gì? Mỗi người đến với em chỉ để làm tình hoặc đều có mục đích cả. Ai cũng đáng sợ.

Em sợ. Thực sự rất sợ.

Thế mà anh chẳng trả lời, chỉ hôn lên tóc em và thì thầm nhỏ nhẹ sau tai em.

Em mệt rồi, ngủ thôi.

Anh bảo em có quyền được sống, được mưu cầu hạnh phúc. Và em phải tin vào điều đó.

Anh à. Thực sự đã có lúc em tin rằng mình có thể hạnh phúc. Em có thể sống một cuộc đời khác. Không phải chịu đựng, không phải hoang tàn.

Anh hỏi vết đỏ tròn trên đùi em từ đâu mà ra, có đau không, bao giờ thì lành.

Là do tàn thuốc của người ta, họ trả tiền họ có thân xác em họ muốn làm gì thì làm. May thay là không đau anh ạ, nhưng lại âm ỉ đi theo em suốt cuộc đời. Làm sao có thể xoá bỏ những vết nhơ ấy trên đùi, và cả trong cuộc đời em nữa.

Vậy nên anh à. Hãy để em sống nốt kiếp này, cuộc đời lắm muộn phiền này. Em sẽ sống được. Sống qua.

Kiếp này, em may mắn được gặp anh. Để em nợ anh một tia hy vọng, một mảnh đời vui, và vài câu yêu thương.

Em hy vọng có kiếp sau, em sẽ trả, nguyện trả cả vốn lẫn lời.

Cho anh.

Anh à,

em không sao.

 

8 Comments

  1. Quý 23/09/2017
    • Hoài. HoaiHoang 23/09/2017
  2. Đan Thanh 23/09/2017
    • Hoài. HoaiHoang 23/09/2017
      • Đan Thanh 23/09/2017
  3. Người đọc 23/09/2017
    • Hoài. HoaiHoang 25/09/2017
  4. Hằng 24/09/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT