Thoát[X]

Anh trai, mối tình đơn phương đầu tiên.

  • Anh !!!-
  • Ơi, anh đây.

Nghe câu nói ấy của anh lòng tôi ấm áp đến lạ, dù cho anh không phải là của tôi, không yêu tôi. Đó là mối tình đầu của tôi, một một tình đơn phương.

Ảnh minh họa

Bắt đầu

Không biết liệu có sớm quá không nhưng mối tình ấy bắt đầu vào cuối năm lớp 7 , tức là khi tôi 12 tuổi, anh học trên tôi 2 lớp. Lúc ấy tôi có lẽ chưa hiểu rõ yêu là gì, chỉ là thích một chút, muốn được nhìn thấy anh một chút, muốn ở bên anh một chút. Trớ trêu thay chỉ một đến hai tuần sau khi tôi để ý đến anh thì bạn tôi nói rằng anh và nó đang yêu nhau. Tôi không đau khổ đến mức dằn vặt, khóc lóc nhưng buồn bã là điều không tránh khỏi. Sau đó hàng ngày nhìn thấy họ ở bên nhau, anh đón nó đi học, gặp tôi và cười, nụ cười vừa làm tôi rung rinh lại vừa xát muối vào tim tôi, anh cười thực sự rất đẹp.

Giúp đỡ

Sau đó anh và bạn tôi chia tay bởi mẹ nó phát hiện và không cho hai người yêu nhau. Tôi đã cố gắng nói chuyện với cả hai, giúp họ có thể vượt qua và tiếp tục ở bên nhau. Bạn thắc mắc vì sao tôi lại giúp họ ư, đáng lẽ tôi nên vui mừng mới đúng chứ? Không phải tôi thực sự tốt đến thế, tôi không nên can thiệp vào chuyện của người khác, chỉ là tôi sợ nhìn thấy anh đau khổ, sợ khi họ chia tay, tôi sẽ chẳng có cơ hội nhìn thấy anh nhiều như trước. Họ quay lại với nhau được một thời gian ngắn nhưng rồi cũng chính thức chia tay. Trái với suy nghĩ của tôi, anh sau khi chia tay bạn tôi còn thân thiết với tôi hơn trước, không phải anh thích hay là để ý tôi gì đâu, chỉ là anh biết ơn tôi vì đã giúp đỡ hai người trong thời gian đó. Để có thể gần gũi với anh hơn, tôi muốn “kết nghĩa anh em” với anh và anh đã đồng ý. Anh và tôi từ đó hay nhắn tin nói chuyện với nhau, gặp nhau có thể cười và chào hỏi. Nhưng mỗi người đều có cuộc sống riêng nên những cuộc nói chuyện ấy cứ ngày một thưa thớt dần.

Tỏ tình

Chừng một năm sau, không nhớ vì lí do gì tôi và anh bỗng dưng nói chuyện lại với nhau, tôi thì cứ nghĩ với vẻ ngoài bình thường của mình anh sẽ chẳng quan tâm được lâu và sẽ chỉ nói vài câu xã giao với tôi. Thế nhưng anh vẫn là anh của lúc trước, nói những lời ấm áp với tôi, quan tâm tôi đúng như một người anh trai, khuyên tôi nên cố gắng học tốt dù anh học không được giỏi lắm. Chúng tôi nói chuyện đến 2 giờ sáng, tôi vui đến mức không ngủ được. Một thời gian sau, gần cuối năm lớp 9, bạn thân khuyên tôi tỏ tình với anh, tôi sắp ra trường, nơi khởi nguồn cho mối tình đầu ấy, có lẽ tôi thực sự nên làm gì đó chứ nhỉ? Trước đây không phải chưa từng nghĩ đến việc tỏ tình, chỉ là tôi luôn tự ti về bản thân, nhưng lúc này có lẽ tôi nên dũng cảm hơn rồi.

  • Anh !!!
  • Ơi anh đây.
  • Đã bao giờ anh nghĩ em thích anh chưa ?
  • Chưa, sao em hỏi lạ thế ?
  • Em thích anh, thật đấy !

Anh không tin và còn cho rằng tôi đang đùa nhưng tôi nói một cách nghiêm túc rằng tôi không thích đem chuyện tình cảm ra đùa, lúc ấy anh đã tin. Anh đã từ chối tình cảm của tôi, nhưng bằng cách nhẹ nhàng nhất, anh khuyên tôi nên tập trung cho việc thi cấp 3, một việc quan trọng hơn là yêu đương. Tôi đồng ý, và mối tình đầu của tôi đã đặt dấu chấm hết từ ấy. Tôi không buồn lắm bởi tình cảm của tôi đã bớt cháy bỏng hơn 2 năm trước, giờ nó chỉ là chút gì đó nhẹ nhàng lắng sâu trong trái tim tôi. Giờ anh đã sang một đất nước khác để học và làm việc, còn tôi đang học tại ngôi trường cấp 3 tôi mong muốn. Chỉ là có một lần nhìn thấy một người giống anh, tim tôi đã đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài, thứ cảm xúc ấy đã gợi nhớ một thời yêu hết mình, đã cho tôi biết tôi yêu anh sâu đậm biết bao.

Kết thúc

Đó là mối tình đầu với sự ngây ngô dại khờ của đứa trẻ đang tập làm người lớn. Thứ tình cảm nhẹ nhàng trong sáng và đẹp đẽ ấy hóa ra lại khắc sâu thật sâu trong tâm trí tôi. Thật may mắn vì tôi đã có thể nói ra tình cảm của mình. Mong rằng các bạn, nếu ai đang có mối tình đơn phương cho riêng mình, hãy dũng cảm nói với người ấy tình cảm của bạn. Ai cũng đều xứng đáng có được tình yêu, mong rằng các bạn sẽ luôn được vui vẻ và hạnh phúc.

Bút danh : Hy Nguyen

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau