Thoát[X]

Mẹ anh – Người đàn bà khiến em từ bỏ tình yêu đầu đời

Ngày mình quen biết nhau cũng đúng vào lúc màu hoa phượng đỏ rực cả bầu trời phải không anh?

Em còn nhớ như in cái ngày anh nhặt bông hoa phượng cài lên mái tóc dài thướt tha của em. Mình quen nhau cũng phải đến cả chục mùa phượng rồi. Cùng nhau sát cánh từ lúc tấm bé cho đến cái ngưỡng cửa giảng đường đại học. Chúng ta y như cặp thanh mai trúc mã vậy…

Ảnh minh họa

Có phải vì phượng đỏ đã se duyên cho chúng ta  nữa không?

Mình vừa mới yêu mà ngỡ như yêu từ chục năm trước, cái ngày gặp gỡ lần đầu, 2 đứa còn tắm mưa chạy nhông nhông ngoài đường nữa…

Tưởng tình yêu chúng ta sẽ đẹp như phượng vậy… nhưng.. đến một ngày

Mẹ anh phát hiện chúng ta yêu nhau, rồi tìm mọi cách ngăn cản. Em không nói 1 lời nào mà khăng khăng đòi chia tay. Quay lưng bước đi mặc cho 1 người đàn ông đang quỳ gối cầu xin, nước mắt tuôn rơi.

Em cố mạnh mẽ khi đối mặt với anh, và em đã quyết định bay vào Sài Gòn sinh sống. Hôm đó lớp chúng mình chụp ảnh kỉ yếu. Dưới gốc sân trường, có hoa phượng, có anh, có em nhưng chúng ta chẳng còn là của nhau nữa rồi.

Ngày mình chia xa cũng đúng vào lúc hoa phượng rơi rụng đầy sân trường phải không anh?

4 năm vật vã thanh xuân của em cũng trôi qua nhanh. Em quay trở về miền quê cũ, nơi em đã bỏ rơi mối tình đầu của mình, bỏ rơi anh người con trai em yêu

Anh vẫn như xưa, vẫn cao cao, gầy gầy, nho nhã như một chàng thư sinh. Nhưng sánh bước cùng anh đã có bóng hình của một cô tiểu thư quyền quý cao sang

Chúng ta gặp nhau, bao nhiêu kỉ niệm ùa về. Anh lặng nhìn em một lúc lâu thật lâu rồi quay gót đi, em chỉ biết dõi mắt nhìn theo. Cái cây hoa phượng ngày xưa anh hay hái cài lên đầu cho em, rồi ép cánh hoa vào trang sách giờ đã bị người ta chặt rồi. Thay vào đó là cái cổng làng to đùng mọc ra, thế chỗ phượng thắm, thế luôn cả tình yêu chúng ta

Rồi một ngày nọ, trời mưa to ơi là to, em thấy anh chậm rãi trên đường lẻ loi. Chợt thắt lòng, không kìm được nỗi lòng, chạy òa  ra ôm nhào lấy anh, 2 ta lại được tắm mưa cùng nhau rồi!

Và anh đã khóc… em đã khóc.. nước mắt hòa chung nước mưa hòa cùng nỗi đau của một tình yêu dở dang

Định nhiều lần rủ anh đi ngắm hoa phượng trường xưa nhưng mà em lại sợ mẹ anh, sợ bà ấy bắt gặp, sợ bà ấy cầu xin em hãy rời xa anh như ngày nào

Ngày mình gặp lại nhau cũng chính là mùa phượng nhuốm đỏ cả một khoảng trời kỉ niệm phải không anh?

Em chợt nhận ra, đau đớn nhất không phải là lúc chia tay mà là khi thấy người mình yêu đang đứng ngay trước mắt mà chẳng thể nắm tay bước chung con đường

Ngày em vào lại Sài Gòn, anh vẫn đi tiễn. Anh đã biết vì sao em lại bỏ anh lúc yêu thương nhất. Giữa chữ hiếu và chữ tình em đã giúp anh chọn chữ hiếu vì vậy hãy làm một người con ngoan nhé anh!

Em đã đánh mất tình bạn thân và tình yêu đầu đời như vậy đấy. Em thật ngốc khi từ bỏ anh một cách dễ dàng. Có phải yêu một người chính là giúp người đó chọn lựa phải không anh?

Nghĩ lại những lời mẹ anh thì thầm ngày xưa: Cháu nên chỉ dừng lại là bạn của con trai cô, cô không muốn 2 đứa tiến xa hơn. Con trai cô đã có hôn ước với ông anh họ rồi, cô không muốn thất hứa. Gia đình cô cũng nghèo lắm, chỉ có anh họ của cô mới có thể giúp cô trả món nợ mà trước lúc chết chú để lại. Cháu hãy tha thứ cho cô nhé!

Mẹ anh – Người đàn bà tội nghiệp đã quỳ gối cầu xin em như vậy đấy!

Niềm Vui

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau