Thoát[X]

Anh là tình đầu. Tình đầu là tình để nhớ

Có người từng bảo: Tháng 10 sinh ra những con người mâu thuẫn, họ ấm áp nhưng cũng rất lạnh lùng, họ say sưa nồng nàn nhưng luôn thực tế, họ bồng bột nhưng không thiếu sự kiên định, họ luôn niềm nở nhưng cũng biết quan tâm đến bản thân mình. Em nghĩ vậy, vì anh không quỵ lụy, không yếu đuối, không suy sụp, không chán nản khi chia tay một mối tình, anh bảo đó là một cuộc tình nhạt nhẽo. Anh kiếm tìm những thú vui mới, chốc chốc đã lấy lại nụ cười.

Ảnh minh họa

Vậy đấy, nhưng khi nhìn vào đôi mắt dày đặc mây đen của anh, em nhận ra sự mâu thuẫn, và em biết, anh vẫn quyến luyến nó rất nhiều. Anh luôn nhìn về phía cô gái nọ ra đi, mong mỏi một điều gì đó thật mong manh nhưng cũng luôn rõ ràng. Anh mong một ngày, cũng từ phía cuối chân trời kia, một lần nữa cô ấy lại xuất hiện trước mặt anh, như ngày đầu đã gặp.

Anh luôn tìm đến bờ vai của em khi anh buồn bã thất vọng, anh cũng chỉ dám khóc khi ngả đầu trên vai của người con gái mà anh cho là tri kỷ. Nhưng, hình như từ một lúc nào đó, em đã muốn anh luôn thuộc về mình, say cái cảm giác mái đầu thơm mùi bạc hà tựa vào vai, đắm chìm trong cái vòng tay của anh đầy ấm áp. Anh làm như vậy, cầu mong nơi em một sự cảm thông, một lời chia sẻ, một hơi ấm cuối đông. Còn em, lại muốn có, muốn lấy đi, không chỉ là tình bạn đẹp đẽ ấy, mà còn cả con người lúc cười lúc khóc, cả trái tim ấm áp nhưng luôn tổn thương, và cả tâm hồn luôn chân thật. Em không biết đó có phải là yêu, hay đơn thuần chỉ là cảm giác muốn bảo vệ, muốn chở che, cho một người con trai mạnh mẽ nhưng luôn yếu mềm.

Cái tình cảm ấy luôn che đậy, giấu ở nơi sâu thẳm trong lòng, chỉ vì em không đủ dũng khí. Nói ra, một là thành người yêu, hai là thành người dưng, vậy thì em xin chọn đứng ở giữa, làm một người bạn, một bờ vai, vừa cho đi, vừa nhận lại. Nhưng dường như, không tháo bỏ được hết các mâu thuẫn, ông trời không bao giờ cho mọi chuyện bình yên. Ngày hôm đó, em nhớ nó vẫn luôn rất đẹp, cho đến khi thấy anh nằm trong bệnh viện, tràn ngập màu tang tóc. Em thấy anh chạy theo một cô gái, rất giống với người con gái anh đã từng yêu, sẵn sàng lao qua hàng xe đang chạy ngược. Tiếng phanh rít lại những âm thanh sởn tóc gáy, khoảnh khắc da thịt chạm vào kim loại, và khi anh nằm trong một vũng máu, đỏ, em chẳng thể làm gì. Không phải do lí trí bị lu mờ, em đơn giản là ích kỉ  thôi. Nhìn anh chạy theo cô gái nọ, em một bước muốn đi luôn, vừa đau, vừa giận. Đau, vì hoá ra anh vẫn quan tâm cô gái mà anh cho là nhạt nhẽo ấy quá nhiều. Giận, vì anh đã nhẫn tâm bỏ đi, ngay cái thời khắc em muốn thổ lộ.

Ngồi trong phòng bệnh, nhìn xuống cơ thể đầy băng trắng và ánh mắt chưa một lần động đậy, em thấy hối hận vô cùng. Chỉ vì một chút ích kỉ, một chút giận hờn, em sẵn sàng thả tay anh ra, để anh lao theo cái hạnh phúc đầy đau đớn. Em không yêu anh, hay em đang tự ảo tưởng về bản thân mình?

Cầm lấy đôi tay anh lạnh ngắt, em nhớ đến cậu trai ấm áp luôn cười, luôn vui vẻ, nhưng sẵn lòng gục đầu vào vai em khóc suốt một đêm, để sáng hôm sau có thể tiếp tục trở lại con người vô ưu vô lo, tiếp tục làm một thiên thần ấm áp.

– Em yêu anh. Có thể đây là câu nói cuối cùng em gửi đến anh, và mong anh đừng tha thứ, đừng bao giờ tha thứ cho một con người ích kỉ mà anh luôn cho là bạn. Em chưa hề tốt, cô bạn gái kia rời xa anh, một phần do em ủng hộ. Anh đau khổ, anh buồn bã, em sẵn sàng hùa theo nói những điều tệ bạc về người kia, dù biết cô ấy không hề như vậy.

Chào anh lần cuối, mối tình đầu của em. Ít nhất, trước khi ra đi, em có thể bộc bạch hết tâm sự, ra đi, nhưng vẫn giữ lại một tình cảm. Ra đi, mà không để lại nuối tiếc. Có tiếc, chỉ tiếc đúng một điều. Anh là tình đầu, tình đầu chỉ là tình để nhớ.

—***—

4 năm sau, em quay trở lại, vẫn vào một ngày chớm thu, có gió heo may, có mùi hoa sữa. Nhưng không còn cậu trai tháng 10 luôn đi bên cạnh em, luôn ấm áp dịu dàng và luôn cười như vậy. Em nhớ anh, nhiều lắm. Suốt mấy năm lang thang nơi đất khách quê người, em lao vào học tập, làm việc, để quên đi hình bóng của chàng trai năm nào. Nhưng, càng làm càng nhớ, càng tập trung càng bị phân tán, tất cả mọi thứ đều bị mùi tóc, và nụ cười của anh làm cho lu mờ.

Em cũng đã cố tự thay đổi bản thân, thay đổi toàn bộ. Mái tóc ngắn đen tuyền năm xưa giờ đã thành màu hạt dẻ, dài đến nửa lưng. Những chiếc áo phông, quần lửng đổi thành những bộ váy dài đến đầu gối, kết hợp với giày cao gót, thay thế cho những đôi dép lê quen thuộc. Em tự biến mình thành một con người khác, một con người mà anh chưa từng quen, ngay cả em nhiều lúc nhìn mình, cũng chẳng còn biết có phải chính bản thân không nữa.

Nhưng, em nghĩ mình đã làm đúng. Em muốn xoá tan đi những kỉ niệm ấy cùng với anh, và bắt đầu một cuộc sống mới. Cả một thanh xuân em dành bờ vai mình cho anh, giờ cũng đã đến lúc, em trao lại nó cho chính mình. Cô gái mạnh mẽ năm xưa luôn đến bên anh dỗ dành, âu yếm, tâm sự, sẻ chia, hãy coi như cô ta, đã chết, ngay cái ngày anh thả tay em ra mà chạy theo một bóng hình xa lạ.

Biết vậy, nhưng cũng đau lắm đấy. Đôi vai em dù vững chãi, bản thân cũng chẳng thể tựa vào. Đôi tay em dù ấm áp, cũng chẳng thể ôm trọn con tim… Nỗi đau dày vò con tim em, như tên địa chủ tham lam hút sạch đi sinh khí, bắt gặp hình ảnh của anh dưới tán hoa sữa nồng nàn, cái gì đó quặn lại, vừa nhớ, vừa đau. Em nhận ra, em đã yêu anh nhiều hơn em tưởng. Cái nỗi đau yêu xa, không làm mất đi chút tình, chỉ làm nó càng ngày lún sâu, và bùng lên khi bắt gặp bóng hình mình luôn mong nhớ.

Em đã không một lần tưởng tượng, cái ngày em gặp lại anh, sẽ như vậy. Anh như một con người khác, cao lớn hơn, đẹp hơn, không còn là cậu bé bồng bột năm nào nữa. Em nhận ra anh, chính vì cái mùi bạc hà trên mái tóc vẫn luôn nồng nàn đến vậy, và cái điệu bộ xoa hai tay vào tai khi chạm phải một luồng gió se se. Em bước một bước, rồi lại lùi đến hai, vừa muốn ngắm anh rõ hơn, vừa muốn bỏ chạy. Em đã mất một thanh xuân,  mất một tuổi trẻ, không thể mất tiếp nửa cuộc đời còn lại cho cái đơn phương vốn không có kết quả này.

Suốt những năm ấy, em dường như đã quá quen với hơi ấm của cơ thể, của bàn tay anh. Đó là những lúc anh gục đầu vào vai em, hai tay vịn vào như trẻ con tìm mẹ, và em dang tay ôm cả cái thân thể nhỏ bé kia vào lòng. Nhưng hôm nay, em không còn cơ hội đó nữa. Vòng tay to lớn của anh đã siết chặt lấy cơ thể em, mang nó lọt thỏm vào lòng. Anh khéo léo xoay người qua, nhẹ nhàng ngả đầu em lên bờ vai anh vững chãi. Thì thầm, em tưởng như gió heo may, nhẹ nhàng, mà hư ảo:

– Đừng bỏ anh đi nữa. Xin em ! Em mất một thanh xuân, anh sẽ là thanh xuân đẹp hơn thế. Em mất một tuổi trẻ, anh sẽ là tuổi trẻ cuồng nhiệt. Em mất một bờ vai, hãy để anh làm bờ vai cho em, như em đã từng.

Anh nói như đạn bay, cứ như thể em sẽ vùng ra mà chạy mất. Em đủ khả năng để làm vậy, nhưng chính cái cơ thể này lại không muốn thế. Mùi bạc hà dìu dịu quện trong cái nồng nàn của hoa sữa làm mũi em thấy cay, và con tim như hẫng lại một nhịp.

– Hãy cho bản thân anh, và chính em, một cơ hội. Chúng ta là tình đầu, nhưng không chỉ để nhớ.

Sau đó, em không biết rằng, mình đã khóc bao nhiêu, đánh anh bao nhiêu và ấm ức bao nhiêu. Tất cả dồn nén bật tung lên trong một chiều chớm thu cuối hạ, nhẹ nhàng, nhưng cũng luôn rõ rệt như thế. Chàng trai ấy đánh tan đi cái rét của tháng 10, đem cái ấm nồng vào từng nụ cười, từng cái ôm, và bờ vai vững chãi.  Ở đây, có mùi hoa sữa nồng nàn, có làn gió thu se se, có em, có anh, và có chúng ta. Chúng ta, là tình đầu, và tình đầu, là tình mãi mãi.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau