Anh à, hôm nay mình chia tay…

Lúc anh đến, cô đã đứng chờ sẵn tự bao giờ. Dáng người bé nhỏ tựa vào thành lan can với cái nhìn vô định. Cô gái trước mặt anh bỗng trở nên mơ hồ như ảo ảnh. Đọng một nỗi u buồn.

Anh tự hỏi có nên bước tới nữa không. Hay là chỉ đến đó thôi rồi quay đầu lại. Hay là cứ im lặng rồi biến mất thôi. Hay là anh đừng khiến cô đau lòng thêm nữa. Chạm vào, anh sợ cô lại sẽ vỡ tan.

Mùi hương quen thuộc lẫn vào trong không khí. Cô quay đầu lại nhìn anh. Mặt đối mặt. Thời gian như ngừng lại ở giây phút đó.

Rồi cô mỉm cười, rất nhẹ.

Anh như chết lặng. Một nụ cười dường như chứa cả bầu trời đang vỡ vụn. Bất lực và tuyệt vọng đến tận cùng. Sau tất cả những tổn thương sâu ngoáy anh gây ra cho cô, đáp lại, chỉ là một nụ cười tha thứ.

“Anh khỏe không?”

Giọng nói cô như mũi dao đâm vào tim anh đau nhói. Không phải là những lời chì chiết trách móc xót lòng như điều anh vẫn nghĩ. Không phải là những câu hỏi giày vò cứa nát trái tim nhau. Cớ sao cô lại tĩnh lặng đến thế này?

Mạnh mẽ lên cô gái nhé!

Cô hỏi anh nhiều điều, về gia đình anh, công việc của anh, về những chuyến đi không có cô như lời anh từng hứa. Anh không biết mình đã trả lời như thế nào. Chỉ có nụ cười và nét mặt bình thản của cô khiến trái tim anh như vỡ nát. Cô đã tổn thương đến mức nào để rồi trở nên thản nhiên đến thế?

Sâu trong đôi mắt ráo hoảnh kia, có cái gì đó dường như là cô độc. Dường như là kìm nén, chới với đến vô cùng.

Vì anh.

“Sao em không hỏi gì? Sao em không trách anh?”

Cô lặng im nhìn vào màn đêm vô tận. Bóng tối thẳm sâu như những cảm xúc hoang tàn đang quẫy đạp trong cô. Đau đớn và hoang dại. Trước mặt cô lúc này, là anh, nhưng không còn là anh từng yêu cô tha thiết nữa. Cô biết mình không đủ sức giữ anh lại. Ngoài việc chấp nhận sự thật này, cô còn có thể làm gì hơn?

Hai đứa cứ đứng cạnh nhau, không ai nói với ai điều gì. Chỉ có không gian tĩnh mịch và mùi linh lan trắng thoang thoảng nhẹ nhàng đùa giỡn với những cơn gió vô tình vô tư lự. Bất giác cô quay lại nhìn anh, nét đau lòng hiện lên trong đôi mắt nâu sâu thăm thẳm.

Cô nhón chân hôn nhẹ lên má anh, bằng tất cả những yêu thương và tổn thương cô chưa bao giờ nói cho anh biết. Bằng tất cả đổ vỡ và quặn thắt của những tháng ngày dốc hết tuổi trẻ để yêu anh.

“Anh hết thương em, còn em chưa bao giờ ngừng thương anh cả. Bây giờ, và cả mãi về sau.”

Một giọt nước mắt khẽ khàng lăn xuống, cuốn theo nỗi đau xót và dằn vặt cuối cùng.

“Anh à, hôm nay mình chia tay…”

H.

One Response

  1. Nga Re Nga Re 05/06/2018

GÓP Ý BÀI VIẾT