THẾ ANH CHẤP NHẬN LOẠI GÁI KHÔNG CHỒNG MÀ CÓ CON NHƯ TÔI KHÔNG?????

 

Sau thất bại của cuộc tình 3 năm, 3 năm đằng đẵng yêu nhau thế mà Đức người yêu Lam lại có thể nói lời chia tay với cô chỉ vì…

Đức: Chúng ta chia tay đi

Lam: Em đã làm gì sai chứ , tại…tại…sao vậy a

Đức:Anh thật sự xin lỗi, những anh cần tương lai, a không thể cứ mãi là thằng  nhân viên quèn được, nếu yêu Vân (con gái chủ tịch) anh sẽ có tất cả, anh…anh …anh xin lỗi em, anh không tốt,em xứng đáng được người khác tốt hơn anh

Câu nói của Đức làm Lam thật sự sốc cô không  thể tin được vào điều mình đang nghe lại chính từ người ma cô yêu thương nhất , những giọt nước mắt ngày càng rơi nhiều hơn, cô nấc nghẹn trong tiếng khóc

Lam: nhưng …nhưng…(hức..hức.) con của chúng ta, anh đã hứa sẽ đám cưới với em mà, em xin anh, em đã có con với anh rồi mà , a đừng bỏ em mà anh(hức…hức…)

Đức: Cái gì, tôi đã nói cô bỏ đứa bé  đó  rồi mà, cô thật phiền phức, yêu cô tôi có được gì?????  ngoài sự nghèo túng, tôi nói rồi cô bỏ đứa bé đi tôi sẽ đưa tiền cho cô, tôi mệt mõi rồi, nếu cô được một phần như Vân tôi đã không phải thế này

Cảm giác lúc này đối với Lam như có ai đó đang bóp nát trái tim cô , tất cả tất cả biến mất rồi, nhìn bóng Đức xa dần sau con hẻm lúc này dường như không thể chống chịu với nỗi đau ấy, cô gục mình xuống bên góc đường , đôi mắt ấy dường như đã nhòa lệ, mọi thứ biến mất rồi tất cả, tất cả, tình yêu của cô, cha của con cô đã biến mất rồi, tiếng khóc rưng rức vang một góc phố giữ con đường vắng người, bỗng như sực nhớ điều gì cô véo mạnh vào má mình, đau… đau quá, tất cả là sự thật, tất cả biến mất rồi, tất cả lời nói của Đức đang văng vẵng trong cô, mặc kệ những người đang dòm ngó, cô vẫn ngồi đó, khuôn mặt trắng bật không sức sống và trong đôi mắt ấy chỉ nhìn thấy được thù hận, mọi thứ biến mất rồi, tất cả đã biến mất rồi…

, nếu đây chỉ là giấc mơ có lẽ……

Phần2

Nam: Anh có thể lo lắng cho em không Lam

Lam:Lo lắng,??? haha, anh  nghĩ anh lo cho tôi được gì, anh có nhà k, à biệt thự chứ,haha.., anh có xe hơi không hay có là giám đốc không…(Hoa cười một nụ cười có vẽ khinh bỉ, cô sẽ không tin, không bao giờ tin .Bất kì ai cũng không có quyền làm tổn thương cô một lần nào nữa)

Nam:Anh ..Anh… anh có thể đáp ứng tất cả , anh yêu em Lam à

Lam : Thế anh có chấp nhận loại gái đã có một đứa con trai 3 tuổi như tôi không ?????(Lam lại cười nhưng lần này nụ cười ấy in hằng sự mệt mõi)

Nam:(khuôn mặt anh có chút biến dạng, không phải vì anh không chấp nhận đứa con Hoa mà là chính anh thấy thương cho cô gái đấy, a thấy rõ sau nụ cười đó là một cô gái rất yếu đuối và đáng thương,điều đó càng làm anh yêu cô)

Lam :Thế nào (“cô cười tiếng cười cô lanh lảnh vang xa”): Anh sợ rồi chứ gì vậy thì đi đi..

Nam ( anh ôm trầm lấy cô, cái ôm như  đang muốn xóa nhòa nỗi đau trong cô , có cái gì đó là rất mãnh liệt , anh yêu cô và muốn che trở cho cô, cho cả đứa con bé bỏng của cô nữa)

–Anh yêu em Hoa à

( Cô đang trong vòng tay anh mất 3s ngỡ ngàng cô vội vùng mình ra khỏi tay Nam, nhưng vòng tay ấy quá ấm, chặt quá khiến cô nữa muốn dựa vào đôi vai ấy nữa muốn thoát ra vì cô sợ cô rất sợ,sợ sẽ lại đau một lân nữa)

– Anh cũng biết em có con nhỏ, anh biết tất cả về em, anh đã nhìn thấy em trong buổi chiều hôm ấy, từ hôm ấy a đã yêu em, 4 năm, trong suốt 4 năm nay anh đã tìm đủ mọi cách để bên em, Lam à em cho anh một cơ hội nhé, anh yêu em Lam à, anh sẽ là một người chồng tốt,con em cũng cần có cha, anh tin anh sẽ làm một người cha tốt(từng câu từng chữ của Nam khiến con tim tưởng chừng như băng giá của Lam bỗng chốc đập mạnh, cô không còn vùng ra khỏi tay Nam nữa  thay vì nó đó là tiếng khóc nhẹ,tiếng khóc đau nhói mà từ lâu cô đã cất giấu nó tận đáy tim, một lần nữa , trái tim ấy lại ấm lên)

Lam và Nam làm cùng công ty. Cô gặp Nam khi đi chung thang máy và bất ngờ thang máy bỗng dưng hư mất gần 2 tiếng thang máy ấy mới được sửa,.Tuy lần đầu gặp gỡ, nhưng 2 tiếng trong thang máy cũng đủ làm 2 con người xa lạ trở thành bạn nói chuyện, qua cuộc nói chuyện, Lam được biết Nam là nhân viên kinh doanh,anh ta là người khá hòa đồng, lại vui tính, cũng nhờ từ sự cố thang máy họ bắt đầu nói chuyện với nhau, nhưng Hoa vẫn có vẽ xa cách với Nam, cô luôn giữ khoảng cách với anh, dù cũng có cảm tình đặc biệt với Nam)

-Em làm vợ anh nhé Hoa

(Câu nói của Nam làm xóa tan đi mọi suy nghĩ trong Lam, có chút gì đó là ngỡ ngàng, yêu hay không yêu liệu có nên bước tới một con đường khác hay không , nhưng cái ôm ấm áp cùng lời nói chân tình của anh đã làm trái tim cô một lần nữa ấm nóng chở lại)

 

 

 

 

GÓP Ý BÀI VIẾT