Thoát[X]

Anh

  Thế rồi, những năm sau này, khi tôi có dịp về bước trên đoạn đường đầy hoa giấy nở trước những thềm nhà, và vẫn có điều gì đó làm tôi nhớ lại nụ cười trong veo cùng ánh nắng của anh… Tôi biết, đó là khi tôi nhớ về anh, nhớ về những ngày qua, những ngày đã rất cũ.

Anh, người đã đi cùng tôi trên một đoạn đường rất ngắn. Nhưng đoạn đường đó có mùa thu đầy hoa nắng, có chiếc lá vàng rơi, có mắt nâu tôi trông đợi. Đoạn đường đó, có cái nắm tay còn bối rối, có mặt đỏ thẹn thùng của những ngay đầu mới yêu. Đoạn đường đó, có bước chân rối rít chạy đi tìm nhau trong đôi chiều, và khi gặp nhau thì mừng như trẻ lạc tìm được lối về nhà. Đoạn đường đó, có gió thổi ngược hướng dòng người đi, có bàn tay anh thô ráp gỡ từng lọn tóc mây rối tơi bời…

Anh, người đã đi dưới mưa và đưa tay che mái tóc cho tôi thôi ước những giọt buồn. Cũng có lẽ vì vậy mà Trời cứ thương chúng tôi chăng? Cứ để mưa tuôn hoài không dứt, để cho hai đôi vai run kề sát nhau, chạy va vấp trên đường quen. Giờ thì hỏi, có lạnh không đôi vai gầy năm ấy? Câu trả lời là không đâu, bởi vì trái tim chúng tôi đã từng cùng hướng về một phía. Nghĩa là đã từng có ngọn lửa tin yêu giữ ấm cho nhau trong những ngày giông tố thì làm gì để lạnh?! Dù cho hiện tại bây giờ, hai chúng tôi không còn kề vai bước chung đôi như năm nào nữa, nhưng tôi vẫn tin sẽ có đôi lúc khi nghe tên nhau, chúng tôi vẫn định hình người đó từng là ai, và đã từng tồn tại như thế nào trong mỗi chúng tôi. Nghĩa là người này đã từng là cả thế giới của người kia. Và… anh đã từng là thế giới của tôi.

Anh, người mà đến giờ tôi vẫn hay nghĩ đến và gọi thầm là “chàng trai rãnh rỗi nhất”. Vì anh chẳng có việc gì làm ngoài “ghen” với những điều tôi gọi là quá phi lý. Và giỏi nhất là dỗ dành mỗi khi tôi hờn giận. Để bây giờ, nhìn lại phút giây đấy, thấy mình có nhiều lắm những nông nỗi và trẻ con. Đôi lúc anh chỉ nói có mỗi một câu nói đùa mà tôi dỗi anh hết nửa ngày trời. Đôi lúc, quay đi rồi đi luôn, anh tất bật đi tìm giữa trời chiều tắt nắng. Lúc giận hờn lại đem bão tố góp vào bao nông nỗi để anh phải bận lòng lo toan. Và sợ mất mát.

Anh, năm đó đã không cho tôi nỗi một ước mơ nào về tương lai sau này của hai đứa. Cũng chẳng cho tôi nỗi một lời hứa hẹn nào cả. Mà anh chỉ nói với tôi đôi lần: em là đặc biệt nhất. Đôi khi, niềm vui không quá xa xôi như ta nghĩ, mà chỉ cần một câu nói thân thương của một người ta yêu thương, là đủ.

Anh, vẫn cứ như là bầu trời rộng cho cánh chim lạc bay đi tìm tổ ấm. Là bầu trời mà không có lốc tố nào che phủ được màu thiên thanh. Và cũng là cả một bầu trời bình an cho tôi. Khi có bão giông, hay những ồn ào giữa xóm chợ, thì tôi về tựa đầu vào vai anh rồi khóc ròng rã. Thế nào thì anh cũng sẽ vỗ về tôi với tất cả những ấm an. Dù cho những chuyện tôi hay buồn và khóc cũng có khi là những chuyện tầm phào, thì anh cũng vỗ cho nín hẳn rồi sau đó quay lại trêu tôi, để tôi hờn. Đó là bầu trời giữ màu nắng ban mai cho tôi năm ấy. Thật ấm áp, thật đong đầy tin yêu và thật bình yên… Mà bây giờ, tôi vẫn không phủ định rằng cảm giác bình yên đấy vẫn còn đôi lần hiển hiện về một cách trọn vẹn trong tôi.

Anh, đêm… anh hay ngồi ở một góc. Có khi anh loay hoay gấp hình gì đó cho tôi, chẳng hạn như con hạt giấy, hoặc trái tim. Hoặc có khi anh chỉ ngồi đấy, im lìm như ánh sáng đèn huỳnh quang. Tôi không biết anh đã nghĩ gì lúc đó, tôi chỉ biết lúc đó tôi thấy thương anh. Anh dịu hiền. Anh suy tư. Anh mộc mạc. Anh, mắt anh chăm chú nhìn một chiều, một hướng duy nhất, nhưng xa xôi. Tôi, mắt tôi cũng say nhìn một chiều, một hướng duy nhất, đó là anh. Nhưng có khi, anh chọc phá tôi giận đến đỏ mặt. Điển hình là anh lén lấy trộm quyển truyện của tôi đem vào võng nằm đọc, rồi bỏ quên trong đó để chuột tha đi mất. Tôi giận anh suốt mấy ngày liền. Giờ nhớ lại khuôn mặt anh lúc ấy, lúc bị tôi la ầm lên, lúc bị tôi giận. Trông anh buồn hồn nhiên và đáng yêu đến lạ. Đã một thời, yêu thương biểu hiện trên mỗi ánh nhìn, trong mỗi vòng tay nắm chặt.

Nhưng thật sự thì có cuộc tình nào mà chỉ mãi ấm êm không bão nổi, có con người nào mà không lầm lỗi đôi lần? Có cuộc tình nào mà không vướng víu những rào cản, không trải qua mối liên kết người này- người nọ- người kia, dù là hiểu lầm? Thì cuộc tình của chúng tôi cũng thế, cũng “đầy đủ này-nọ-kia” để tạo nên đủ vị cuộc tình. Để cho cô gái đem nỗi buồn dệt lên trên mi mắt. Để cho chàng trai kết mưa xây bão tố ở trong lòng. Để đôi người xa lạ mà lại nhớ về nhau trong những đêm không ngủ được, vì còn chờ tin nhắn đến của một người kia. Và tôi năm ấy, anh năm ấy-chúng tôi năm ấy vẫn chưa đủ rộng lượng để mà thứ tha cho nhau những lỗi lầm. Mà phải dằn vặt nhau đôi ngày lơ đãng bước chân đi, dằn vặt nhau trong những đêm mộng mị. Thế mà, vẫn không ai đủ nhẫn tâm mà bước qua nhau, dù cho lúc đó trước chúng tôi là cơn lốc xoáy, xoáy như muốn thủng mảnh đất nơi chúng tôi đứng, xoáy như muốn cuốn đi mọi thứ kể cả sự kiên tâm. Nhưng lại may mắn thay, khi đến lúc gần như tới ranh giới “chia xa” thì chúng tôi nhận ra rằng những tin yêu vẫn còn trong nhau rất nhiều. Rồi chỉ cần là một lời xin lỗi thì dường như chưa có gì xảy ra. Rồi thì là một cái nắm tay cũng đủ để an ủi nhau khi yếu lòng nhất.

Đã từng yêu thương thế đấy. Mà rồi, chúng tôi vẫn xa nhau.

Có đôi lúc, tôi đã nghĩ, tình đầu có đủ những thiết tha, ngọt ngào như quả táo anh gọt cho tôi khi thèm ăn. Rồi tình đầu, là những cảm xúc, những cung bậc của trái tim, là những rung động đầu đời, hoặc là niềm hạnh phúc, và có thể là một niềm đau mà dù cho có đi qua bao nhiêu năm về sau nữa, thì trong những cơn say chếch choáng vẫn sẽ nhớ về đấy thôi. Và đôi khi, là con người ta sẽ cảm thấy tiếc nuối cho mối tình thơ trẻ nhưng đầy những dư vị tin yêu. Hoặc, có khi sẽ khóc, hoặc chạnh lòng khi kỷ niệm chợt ùa về bởi một mùi hương quen thuộc cũng nên. Hoặc có khi sẽ thổn thức khi nhìn đường phố quen, khi nhìn lại tấm hình đã cũ. Mà người trong hình vẫn giữ được nụ cười đó, mà mối tình của đôi người trong hình vẫn đẹp như màu nắng biển đó. Dù hôm nay, màu nắng đã cũ như màu tấm hình chung đôi. Dù hôm nay, gió vẫn thổi ở biển xa ngút ngàn mà không mang về cho chúng tôi hương biển và lời sóng hát của năm nào. Thì tôi vẫn nói rằng mối tình của chúng tôi này, đã rất đẹp, vẫn rất đẹp.

Và anh… cũng rất đẹp, trong kí ức của tôi.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau