Thoát[X]

128 căn

( blog tam su )Thật ra có thích thì mới có ghét được chứ, đâu phải tự dưng mà ghét được….
Tặng cho những chàng trai “mọt sách”

Hiện tại….Tôi ghét hắn!
Tôi ghét cái tên đeo kính cận cao lêu nghêu lúc nào trong mắt cũng chỉ có một mục đích: “Làm sao để kết quả học tập cao, cao và cao hơn nữa”.
Tôi ghét cả cách hắn luôn tỏ ra là học sinh gương mẫu đúng mực và hạn chế một cách tối đa nói chuyện riêng trong lớp.

Kết quả hình ảnh cho tình yêu học trò hoạt hình

Cuối cùng, tôi ghét cái thái độ dửng dưng của hắn khi tôi nói thẳng vào mặt hắn rằng: “Tớ thích cậu” Rồi hắn nhíu mày, nhún vai, chẳng cần suy nghĩ: “Để tớ đỗ Đại học rồi xem xét sau.”
Ghét!
1 tiếng. 25 phút. 35 giây trước. Tôi còn thích hắn đến phát điên lên được cơ đấy!
Nhỏ Mai Anh sau một hồi kiên nhẫn im lặng nghe tôi kể lể này nọ, nó dang tay vỗ lấy vỗ để vào vai tôi, ra điều an ủi.
– Thôi, mày à.
Tôi đặt phịch cái ba-lô xuống chiếc ghế cạnh Mai Anh, càu nhàu.
– Nhưng tao vẫn điên lắm.
– Điên thì mới yêu người điên.
– Cái gi?
Mai Anh cố cười ngoan, rồi với cái giọng lanh lảnh của mình, nó kể lể.
– Này nhé. Thế này có điên không. Cái tên Ju đó công nhận học hành thì cũng đỉnh thật. Nhưng tin tao đi, tên ấy chẳng biết “yêu đương” là cái gì đâu.
Tôi lườm nó nghi ngờ.
– Sao mày biết?
– Thì đấy mày xem. Mày vừa thất bại trong việc ” tỏ tình” với gã Ju đó sáng nay còn gì. Hố hố.
Bây giờ thì tôi ghét cả cái tiếng cười của nhỏ Mai Anh!
***
Tối, ôm một chồng bài tập đặt lên bàn, trong đầu tôi vẫn mơ hồ suy nghĩ về những lời nói chẳng biết là đùa hay thật của Mai Anh.
Có thật là Ju không biết “Yêu đương” là cái gì không? Ầy. Dễ mà. Thì cứ thinh thích nhau là được. Đại loại là thích nhìn thấy nhau, thích nói chuyện với nhau và thích làm những điều mà cả hai cùng thích. Thế thôi!
Nhưng cái gã Ju đó… Hắn chỉ “yêu” sách vở thôi! Kì thực thì chẳng ai hiểu hắn, và cũng chẳng ai có thể hiểu nổi. Hắn kì bí như cái tên của hắn – Ju.
Con gái rất lạ. Những chàng trai tỏ rõ là thích mình, để ý đến mình thì chẳng bao giờ cảm thấy rung rinh hay đại loại là cảm động. Trong khi đó, lại dễ siêu lòng với những tên có vẻ bề ngoài hơi lạnh lùng, hay những tên tỏ ra hoặc cố tỏ ra chẳng quan tâm tới sự xuất hiện của con gái.
Tôi là một ví dụ.
Nhỏ Mai Anh luôn nhìn tôi bằng ánh mắt kì quái như thể tôi là một sinh vật lạ khi tôi thẳng thừng từ chối lá thư của Huy để chốt hạ câu cuối: “Tớ thích người khác rồi.” Và cho đến khi gặng hỏi mãi tôi mới chịu nói “người khác” là ai, nhỏ Mai Anh như muốn gào vào mặt tôi 4 chữ kinh thiên động địa: “Tại sao lại là Ju?”
Tôi cũng chẳng biết tại sao. Chỉ biết rằng, tôi thích cái vẻ thờ ơ với mọi chuyện xung quanh của Ju, thích nhìn Ju đọc sách và thích cái cách mà cậu ấy sắp xếp mọi thứ liên quan đến sách vở.
Ban đầu thì tôi cũng nghĩ rằng, có chăng chỉ là cảm giác tôi muốn Ju chú tâm đến mình. Sau lại nghĩ có lẽ mình thích Ju thật. Rồi hiện tại thì thấy có vẻ như mình đang ghét Ju!

Ju xuất hiện ở lớp tôi vào học kì 2 lớp 11. Sau đó, một cách nhanh chóng, Ju leo lên vị trí số 1 trong lớp về kết quả học tập. Hồi đấy, tôi ghét Ju lắm. Nhìn thấy Ju là cứ tránh như gặp ma. Vì lẽ, có sự xuất hiện của Ju, tôi từ hạng 1 tụt xuống hạng 2 về kết quả học tập. Cũng ra sức học để lấy lại phong độ một thời, nhưng cũng chẳng có chút hi vọng mong manh nào. Bài tôi 8 điểm thì Ju 9. Tôi 9 thì Ju 9,5. Tôi 9,5 thì Ju 10 tròn!
Lớp 12, tôi cũng tự an ủi bản thân ở vị trí thứ hai cũng được. Nhất lâu rồi giờ cho người mới nhất thì có sao. Sau rồi thấy cũng nể nể Ju. Sau nữa thì thấy Ju cũng khá được. Sau nữa nữa thì ngầm để ý. Sau cuối thì nói thẳng tình cảm ra. Cái kết thì quay lại cảm xúc ban đầu. Ghét Ju!
Kể ra hôm đó thì tôi cũng ngu khi thẳng thừng từ chối Huy để ôm tia hi vọng mong manh ở Ju. Huy là một chàng trai khá vui tính và năng nổ. Tuy nhiên, tôi biết, để nói ra 3 từ ” Tớ thích cậu” trong bưu thiếp Huy gửi tôi tuần trước thì cậu ấy đã phải chuẩn bị tinh thần trong một thời gian khá lâu.
Tôi thừa nhận là mình chỉ chăm chăm sao có kết quả học tập tốt, nhưng tôi không phải mẫu chỉ biết sách vở. Tôi học nhưng vẫn chơi. Học nhưng vẫn có đủ thời gian để biết ai đang ngầm quan tâm tới mình. Và tôi thừa biết, Huy có ngầm theo dõi tôi từ năm lớp 10. Chỉ là tôi vờ như không biết điều ấy.
Để rồi hôm đi cùng nhỏ Mai Anh, tôi nhận được tấm bưu thiếp của Huy, tôi không ngỡ ngàng là mấy, chỉ thản nhiên trả lời “Tớ thích Ju.”
Huy cười, ngập ngừng nói: “Vậy bao giờ hết thích Ju, có thể thích tớ, được không?”
Tôi không trả lời câu hỏi của Huy khi ấy, vì trong đầu lúc nào cũng nghĩ tới viễn cảnh sẽ mở lời nói tình cảm của mình với Ju như thế nào. Để rồi cũng ba từ ” Tớ thích cậu”, nhưng lần này, tôi là người “bị” từ chối chứ không phải là người “được” từ chối!
Chí ít ra thì cuối cùng tôi còn nói với Huy rằng,” Để tớ suy nghĩ đã”. Còn cái tên Ju này, hắn nói trong thời gian “Để tớ thi xong Đại học đã”.
Điều duy nhất mà tôi nghĩ lúc ấy với tâm trạng của một đứa con gái tồi tệ vừa bị thất tình: “Thi xong Đại học ư? Lâu thấy bà!”
Đương nhiên, tôi chỉ nghĩ và lườm trộm.
***
Mẫu “Thanh niên nghiêm túc trong học tập” bao giờ cũng thấy xuất hiện cái tên Ju. Thế nhưng, lần này, cả lớp tôi dường như được một phen ” sững sờ” khi đích thân bác bảo vệ “hộ tống” một học sinh có dáng người cao cao, đeo kính cận vào lớp học, sau đó giao cho cô giáo chủ nhiệm.
– Đây là học sinh trèo tường giỏi nhất mà tôi từng gặp đấy!
Cô giáo chủ nhiệm lớp tôi cũng ngạc nhiên không kém gì 50 đứa học sinh trong lớp. Cô hỏi lại lần nữa.
– Có đúng là học sinh này không bác?
Và khi nhận được cái gật đầu chắc nịch của bác bảo vệ. Cả cô giáo lẫn học sinh trong lớp, không ai bảo ai, đều làm miệng chữ “Hả” cứng ngắc.
Tôi thì bỗng dưng thấy buồn cười. Sau rồi càng nghĩ càng buồn cười, ra là thiên tài thì cũng có lúc “sa cơ lỡ bước”.
Tìm hiểu ra tôi mới biết, xe đạp của Ju sáng nay bị hỏng, thế là hắn gửi xe đạp ở chỗ gửi xe rồi chạy bộ tới trường. Không may cho hắn là quá giờ, bác bảo vệ lại khá nghiêm, nên là hắn nảy ý trèo tường. Nhưng ai đời, người ta trèo tường thì phải quăng cặp với quăng dép vào trước, sau rồi trèo. Hắn thì không như vậy. Hắn lao thân vào trước, sau rồi sực nhớ ra còn cặp và dép ở ngoài, hắn lại trèo ra lần nữa để lấy cặp. Khi đang cố trèo vào lần 3, hắn có cơ may được gặp bác bảo vệ.
Thì ra sau những lời giải nhanh và chính xác trên bài kiểm tra, hắn lại khá ngờ nghệch và ngô ngố như thế!
Và thế là hắn bị phạt. Nhặt lá sau giờ học. 1 tuần. Chính thức là hắn buồn! Cô giáo buồn! Tôi thì vui như vừa trúng sổ xố!
Chẳng là tôi có tham gia câu lạc bộ ghi-ta ở trường, cuối giờ học nào cũng ở lại độ 1 tiếng để luyện ghi-ta, trong khi đó, phạm vi hắn nhặt lá lại đúng trước khu sinh hoạt câu lạc bộ.
Sau rồi tôi cũng ngẩn người. Không biết là vì sao mình lại hân hoan cười hỉ hả khi biết điều ấy. Rõ ràng là tôi ghét hắn cơ mà!!!
Rõ là cái thứ tình cảm chẳng thế gọi tên. Tình cảm chẳng gọi tên ấy dù đúng dù sai, đứa nào nhớ dai rõ là khổ nhất!!!

Trống tan giờ, tôi phi ngay xuống câu lạc bộ ghi-ta, bỏ mặc nhỏ Mai Anh vẫn la oai oái trên lớp: “Đúng là cái đứa dại trai!”
Rõ là phong cách của một học sinh gương mẫu, tên Ju ấy, đã và đang chăm chỉ nhặt lá. Tôi ngẩn người, trong lòng cũng dấy lên những cảm xúc kì quái.
Thật ra thì hắn cũng có cái tố chất của những tên con trai mà tôi đánh chữ
” Được”. Hắn không mang cái sĩ diện hão mà bao tên con trai khác vẫn thể hiện. Hắn vi phạm, và hắn sẵn sàng chịu kỉ luật, không một lời thanh minh. Hắn nghiêm túc nhặt lá bỏ và thùng rác mà không hề có chút dè dặt hay ngại ngùng.
Ví như bao tên con trai mà tôi thấy, hoặc cố tỏ ra “Công tử” , hoặc cố tỏ ra cái việc nhặt lá sau trường như là một việc gì đó xấu hổ và “mất điểm” lắm. Thật ra, con trai vẫn luôn nhầm tưởng rằng, có chút gì đó hào nhoáng và bóng bẩy là “ghi điểm” trong mắt con gái. Nhưng, họ đâu hay, chính kiểu giản dị mà chân thành, mới là điều mà con gái ngưỡng mộ nhất!
“Bộp” – Một cái vỗ vào vai từ phía sau.
Tôi giật bắn người. Không cần quay lại, cũng đoán ngay ra là Huy. Kiểu xuất hiện bất thính lình thế này bao giờ cũng là cậu ấy.
Chẳng sai. Vừa quay người lại, tôi đã gặp ngay nụ cười của Huy.
– Này Ki. Sao không vào lớp. Đứng ngoài làm gì vậy?
Tôi cũng nở nụ cười tươi rói đáp lại.
– À. Hóng gió tí ấy mà.
– Vào lớp thôi! – Huy giục.
– Huy vào trước đi. – Tôi chối.
– Vào cùng vậy.
– Sao….?
– Hôm nay có bài kiểm tra đàn ngoại khóa đấy.
Chính thức là tôi thấy lời Mai Anh nói đúng. ” Đúng là cái đứa dại trai” Rõ là chỉ vì ngây người nhìn cái tên Ju kia, mà giờ, ngay bài kiểm tra đàn ngoại khóa tôi cũng không nhớ!
Bài kiểm tra đàn ngoại khóa là hình thức kiểm tra hàng tháng, nhằm chọn những học sinh tiêu biểu để tham gia các lớp dạy đàn cho học sinh khóa dưới.
Vì chúng tôi là học sinh cuối cấp, nên đây là bài kiểm tra cuối cùng và cũng là đợt dạy đàn cuối cùng cho học sinh lớp 10. Kì 2, chúng tôi nghỉ vì còn nhiều kế hoạch học tập và ôn thi.
Kết quả lần này, tất cả thành viên 12D1 đều qua thành công. Khỏi phải nói, tôi mừng cỡ nào.
Thật ra thì cả lớp tôi, chỉ có tôi và Huy tham gia câu lạc bộ ghi-ta này, từ lớp 10. Và mặc dù trước đó, khi tấm bưu thiếp Huy có gửi cho tôi, tôi đã thẳng thừng từ chối. Nhưng vài ngày sau, chúng tôi vẫn “bình thường” như mọi ngày.
Tôi có để ý thấy vài cô bạn trong lớp, khi nhận được tấm bưu thiếp hay lá thư của một ai đó “không phải là người mà mình để ý” sau khi từ chối thẳng thừng, thường thì có hai biểu hiện thế này. Một là ngầm coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra, nhưng khi cả hai giáp mặt nhau thường thì khá ngượng ngùng và không còn tự nhiên như trước. Hai là, tình cảm quay ngoắt 180 độ. Trước đó còn coi là bạn, sau rồi cảm thấy “ghen ghét” rồi không nói chuyện với “người – đưa thư – ấy” nữa.
Tôi thì không như vậy. Tôi và Huy vẫn giữ cho mình tình bạn như trước. Chẳng coi như mọi chuyện chưa-từng-xảy-ra, cũng chẳng vờ vịt nghĩ rằng mọi chuyện đã-qua. Tôi hiểu, chỉ cần bước qua cái gọi là ” nhất thời” sẽ giữ gìn được cái gọi là “mãi mãi”. Nhất thời, chúng tôi chỉ vì chuyện tấm bưu thiếp mà đánh mất tình bạn, nhưng bước qua nó rồi, chúng tôi sẽ vẫn là những người bạn, dù Huy có đang thích tôi.
Nhưng cũng có thể tôi là đứa “chai mặt”. !!!
Bằng chứng là để chúc mừng cho kì thi ghi-ta vừa nãy, tôi và Huy cùng xuống căn-tin trường ăn mừng. Trong khi nét mặt tôi hồ hởi thì Huy khá là rụt rè. Để kéo không khí lên cao, tôi hứng chí gọi to.
– Cô ơi, có C2 không ạ?
– Có cháu ơi.
– Có lạnh không cô?
– Có. Chaú lấy mấy chai?
– Vậy cô có Trà Xanh không?
– Có. Trà Xanh không độ. Có lạnh.
– Vậy cho cháu 2 lon Bò Húc!
Huy nhìn tôi không chớp mắt, còn tôi cười hì hì giải thích.
– Tớ nghĩ đi nghĩ lại thì, nên uống Bò Húc vẫn hơn. Chiều còn dạy mấy em lớp dưới chơi đàn.
Và sau khi cô chủ quán căn-tin quen thuộc lừ đừ mang 2 lon Bò Húc ra, và tiện thể, khuyến mại luôn cho tôi hai cái lừ mắt sắc bén, tôi chính thức rơi vào trạng thái “câm như hến”.
Huy đẩy về phía tôi 1 lon, sau rồi hỏi.
– Vậy chiều mấy giờ Ki lên trường.
– 5 giờ chiều – Tôi đáp.
Huy gật, rồi lại ngập ngừng.
– Cần Huy tới nhà đón không?
– Tớ đi Bus.
Sau câu trả lời của tôi, Huy có đắn đo, cậu ấy định mở lời nói câu gì đó, nhưng rồi thì cũng giơ một cánh tay lên, vẫy.
– A. Ju. Vào đây.
Tôi suýt sặc Bò Húc. Ngoái đầu lại, là Ju thật. Tôi chắc mẩm, bây giờ hắn mới xong công việc mà mình chịu phạt vì cái lỗi ngớ ngẩn trèo tường. Hắn chậm rãi bước tới.
Đặt chiếc cặp xuống ghế, Ju nhìn tôi và Huy, cười hỏi.
– Hai cậu làm bài kiểm tra đàn tốt chứ?
Huy gọi thêm một ly nước, xua xua tay.
– Bọn tớ học đàn từ lớp 10, nên cũng thi tốt. Nhưng Ki thì đứng nhất lớp ghi-ta đấy.
Ju nhướn mày, sau cùng liếc mắt sang nhìn tôi. Sau cặp kính dày cộm của hắn, tôi chỉ thấy được ba chữ “Thế cơ á” to đùng, nhưng rồi hắn cũng phán.
– Tớ cũng thích chơi đàn.
Tôi vẫn ngậm ống hút, ra sức hút nước trong lon Bò Húc, gật đầu ủng hộ. Phía bên kia, Huy gợi ý.
– Vậy sao cậu không đăng kí vào lớp ghi-ta.
– Để bao giờ thi xong Đại Học đã. – Hắn cười.
Tôi thề là tôi ghét 2 từ “Đại học” thế không biết. Người ta bạo dạn tỏ tình thì cũng kêu “Để bao giờ thi xong Đại Học đã”, bây giờ muốn chơi đàn cũng “Để bao giờ thi xong Đại Học đã”. Sao không “Để bao giờ thi xong Đại Học đã” rồi hãy ăn??!
Suốt buổi, tôi ngồi nghe hai tên con trai bên cạnh trao đổi. Thật ra thì Ju cũng giống tôi, ngồi nghe Huy kể mấy chuyện vặt vãnh giết thời gian. Sau cùng, khi trống báo đến giờ căn-tin đóng cửa, cả ba mới rục rịch đứng dậy ra về.
Huy ái ngại nhìn đồng hồ, rồi hỏi tôi.
– Có cần Huy đưa về không?
Tôi lắc đầu nguây nguẩy.
– Không. Ki đi bộ. Huy về trước đi. Còn đón em gái nữa.
– Ừ. Vậy Huy về trước.
Cho đến khi chiếc xe đạp của Huy xa dần, tôi chính thức hối hận. Chẳng là lúc Huy hỏi tôi câu ấy, Ju có đứng bên cạnh, dù có chai mặt đến đâu đi nữa, thì tôi cũng không thể nhận lời Huy. Mới mấy hôm trước nói thích Ju xong, làm sao hôm nay lại đi chung xe với người khác được. Đường từ trường về đến nhà cũng không xa, có hai tuyến xe Bus. Nhưng chính thức buồn vì 30 phút nữa mới có chuyến tiếp theo. Và thế là tôi đi bộ!
Có lẽ là trời nắng nên mắt tôi bị hoa thì phải. Phía trước mặt đường cứ thấy có hai cái bóng. Quái! Một người làm gì có hai cái bóng???
Đến khi quay lại, tôi giật bắn cả người khi thấy Ju. Tôi hất hàm hỏi.
– Đi sau sao không nói thế?
Ju nhún vai.
– Có hỏi đâu mà nói.
Hình như những người học nhiều thường hay kì quái như thế. Cũng may là tôi biết điều này, nên cố ý đi chậm lại, cho bằng nhịp bước chân hắn. Được một đoạn, Ju bỗng dưng dừng lại. Tôi cũng dừng theo.
Ju thấy vậy, đẩy gọng kính cận, thản nhiên hỏi tôi.
– Có nắng không?
Tôi gật.
– Nhà còn xa không?
Tôi lại gật.
Thế là Ju không nói không rằng, rẽ vào quán đại lí gần đó. Trong lúc tôi đang ngớ người suy đoán xem Ju đang tính làm gì, thì “phụt”, tiếng một chiếc ô bật.
Chính thức là tôi thấy cảm động khi thấy Ju quay về với một chiếc ô trên tay. Kiểu người học nhiều đâu phải ai cũng “cứng ngắc” như nhỏ Mai Anh nói đâu.
Tôi hí hửng cầm chiếc ô từ tay Ju, trong lòng cũng thầm cảm ơn Ju lắm lắm. Nhưng chưa kịp thể hiện ra bằng lời nói, Ju đã đáp.
– Nhà tớ rẽ vào đoạn này. Cậu về trước đi. Còn tiền ô, bao giờ lên Đại Học tính nhé.
Chính thức lúc ấy tôi lườm thẳng vào mặt hắn rồi vác cái ô đi mất hút.

Nếu như Huy thường hỏi tôi ” Cậu có cần cái này….Cậu có cần tớ giúp….không?” Thì Ju lại không như vậy. Ju để ý tới vấn đề mà tôi đang gặp phải rồi tự ý hành động, chẳng cần phải hỏi tôi “Có cần không?”. Rồi Ju lẳng lặng tính toán trừ nợ vào quãng thời gian “bao giờ lên Đại học…”
Thế rốt cục thì bao giờ mới lên Đại học đây? Khi mà chúng tôi mới bước chân vào giữa học kì 1 lớp 12.
***
Chẳng hiểu sao độ này nhỏ Mai Anh hay bênh Huy chằm chằm và toàn dùng những lời “có cánh” cho cậu ấy. Nào là năng nổ, chơi ghi-ta hay, nói chuyện vui vui. Tôi ngồi nhìn nó chằm chằm, sau rồi cũng nghi ngờ.
– Mày thích Huy à?
Nó bĩu môi.
– Mày nghĩ thế à?
– Mày thể hiện ra là như thế. – Tôi phán.
Nó vênh váo nhìn tôi.
– Ừ thì thấy Huy thích mày, nhưng mày cứ bơ Huy, nên tao thích Huy hộ mày đấy. Được chưa?
Tôi không nhịn được cười khi nghe lời giải thích của Mai Anh. Buột miệng nói.
– Vậy đấy là “thương” Huy rồi. Không phải thích đâu.
Mai Anh ngắm nghía mấy ngón tay sơn nhũ hồng của nó, thở dài.
– “Thương” “Ngưỡng mộ” “Thích” chắc nó cũng na ná nhau ý mà.
Tôi ngừng cười. Sau rồi ngẩn người mông lung.
Tình cảm tuổi học trò đúng là khó đoán. Chẳng thể hiểu đó là cảm giác gì. Cũng chính vì những tình cảm chưa thể gọi tên, nên cũng có khi đi chệch cũng chẳng biết. Nhìn thấy một người nào đó giỏi một lĩnh vực mà mình không biết, thì đó có thể là “ngưỡng mộ”. Thấy ai đó quá nhiệt tình nhưng không được đáp trả, thì có thể là “thương”.
Nhưng, thấy một người tài giỏi không còn đứng ở vị trí số 1, nhưng vẫn âm thầm để ý, âm thầm quan tâm. Thấy một người quá nhiệt tình rồi không được đáp trả, nhưng vẫn mỉm cười cổ vũ, thì đó mới là “Thích”.
Cũng đơn giản lắm!
Mai Anh thường than vãn với tôi rằng: “Thật ra mày nói cũng có lí. Nhưng những gì mày nghĩ hay những truyện mày đọc, thường không bao giờ có thể xảy ra ở thực tế.”
Lúc ấy, tôi chỉ biết cười.
Tôi không biết phải giải thích như thế nào cho Mai Anh hiểu, bởi nó theo chủ nghĩa “Thực tế”. Tôi thì không nghĩ như vậy.

sưu tầm

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau