Vết đau

Đêm nay mưa chợt rơi, từng giọt nặng trĩu cũng giống như sự trĩu nặng lòng tôi. Tôi thao thức trong tiếng mưa đêm, bất chợt một mùi hương thoảng nhẹ đưa vào – mùi thiên lí kỉ niệm. Tất cả như gói trọn nỗi niềm của riêng tôi.

Ngày đó tôi quen biết anh dưới trời mưa thật tình cờ. Hương thiên lí thơm nồng se chặt cảm xúc mong manh. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy và sự chân thành ấy đã sớm trói buộc trái tim tôi. Tôi nhớ như in cái buổi hẹn hò đầu tiên, cũng dưới giàn hoa thiên lí thơm nồng kia, anh thẹn thùng khép nép, bàn tay run run khẽ chạm tay tôi. Và từng nhịp đập đôi tim hiện rõ mà cả hai đều cảm nhận được. Chúng tôi yêu nhau từ độ đó, cơn mưa và cả giàn hoa thiên lí là chứng nhân cho tình yêu trong sáng, ngây ngô của tuổi mới lớn. Anh cũng chính là tình yêu đầu đời của tôi. Tôi với anh chung trường, chung lớp. Ngày ngày cùng nhau đến lớp rồi chiều chiều cùng rong ruổi trên những cánh đồng thả diều, rồi lại chạy vào những hàng tre trú nắng. Kỉ niệm như thế thôi nhưng đối với tôi nó đẹp vô cùng. Đẹp không chỉ là cái khung cảnh thanh bình mà còn là cái nồng ấm của cái nắm tay người yêu.

Ảnh minh họa

Và cuộc hẹn đó, cũng trong chiều mưa bụi lất phất, anh đến và mang theo yêu thương. Anh khẽ ngắt một bông hoa thiên lí bé tí, vàng ánh và thơm ngào ngạt cài lên tóc tôi và khẽ chạm môi nhau. Nụ hôn đầu đời, trẻ con, ngây thơ nhưng vô cùng ngọt ngào. Mộng ước giản đơn của đôi tim là nắm chặt tay nhau đi đến bến bờ hạnh phúc. Thế nhưng, mộng ước ấy là quá sớm cho một cuộc tình tuổi 17, cái tuổi quá ngây ngô với những cảm xúc đầu đời. Kì vọng tương lai huy hoàng của gia đình anh đã phá vỡ cái mộng ước đẹp đó. Anh đi du học, ngày anh đi, cũng vòng tay ấm, cũng chiếc hôn ngọt và hẹn ước 5 năm.

Tôi tiễn anh đi trong sự buồn bã, lo lắng. Nơi đất khách quê người, anh có còn nhớ đến người yêu vẫn ôm cái hẹn ước ấy chờ anh không? Và thật sự, một năm, hai năm, ba năm trôi qua, anh không liên lạc, không một lời hỏi han, không một sự quan tâm nào dành đến tôi. Niềm tin anh dặn lòng tôi phải chờ đợi, phải chung thủy. Rồi thời hạn năm năm cũng đến, tôi không đến đón anh mà đến ngay giàn thiên lí, nơi đầu tiên chớm nở tình yêu đợi chờ anh. Hồi hộp lắm, cảm giác giống như lần đầu tiên hẹn hò. Cái dáng dấp bé nhỏ ấy vẫn không đổi khác, vẫn nụ cười, vẫn ánh mắt ngày xưa nhưng… không phải cái nắm tay e thẹn với tôi mà là cái ôm đầy tình cảm với một cô gái Tây. Mà anh giới thiệu đó là vợ anh. ” Quên anh đi và tìm cho mình một hạnh phúc mới nha em”, câu nói như nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Chờ anh suốt năm năm dài đằng đẵng, ôm trong lòng cái niềm tin tuyệt đối vào một lời hẹn ước. Giờ đây, còn đâu niềm tin, còn đâu hẹn ước và còn đâu thanh xuân.

Thanh xuân của tôi đã hoang phí cho anh. Suốt ngần ấy năm, tôi không hề chấp nhận bất cứ một tình cảm nào khác. Mưa lại rơi, nặng hạt hơn, gió mạnh hơn. Cơn mưa như thay cho sự phẫn uất trong lòng tôi hay cơn mưa che giúp tôi những giọt buồn, giọt tủi, giọt sầu đau! Hụt hẫng, đau đớn và mất niềm tin. Có lẽ tình yêu đầu tiên ấy đã để lại một vết thương quá sâu trong trái tim nhất mực son sắt này. Và trái tim ấy có lẽ không thể chấp nhận thêm một vết thương nào nữa!

2 Comments

  1. NhungNguyen NhungNguyen 22/08/2017
  2. tudinhhuong tudinhhuong 23/08/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT