Tự nhiên thèm một chút Chân thành

Ngày mà anh rời xa tôi, tôi còn nhớ đó là một ngày mưa. Mưa không to lắm, nhưng nó đủ để cho em thấy mình trống trải tới vô cùng. Em đã từng nghĩ rằng em là một đứa không tốt. Một đứa chưa biết cách để yêu một người. Thế nhưng, Anh biết không. Cái ngày mà em biết anh đã yêu say đắm một người con gái khác; đây là giây phút mà e biết được rằng: Hóa ra, anh mới là người cần phải học cách để yêu một người.

Ảnh minh họa

Anh cho rằng anh đã yêu chân thành, yêu hết mình, nhưng nhận lại chỉ toàn những đổ nát. A nghĩ rằng người có lỗi không phải là anh? Phải không?

Nhưng anh! Có một điều mà anh sẽ không bao giờ biết được đó là giữa cho và nhận nó hoàn toàn khác nhau. Anh cho đi, nhưng người nhận lại một người khác, họ không hề biết được rằng anh phải đánh đổi những gì để có thể bên họ. Em cũng vậy, cũng như ngày trước, em cũng đã đánh đổi nhiều thứ, hi sinh và cả những tổn thương để có thể bên anh. Nhưng anh hoàn toàn lại không cảm nhận được điều đó. Tình cảm là vậy đó anh à. Không cưỡng cầu – Không đau khổ.

Em biết, có những ngày anh sẽ thấy trống vắng vô cùng. Đã trải qua không biết bao nhiêu cuộc tình, cuối cùng khi nhìn lại, anh vẫn chỉ là người cô đơn. Anh mệt mỏi, anh mất niềm tin, như em ngày trước vậy? Phải không?

Anh. Nhưng anh có biết một điều rằng, Định mệnh là thứ mà người ta chẳng thể nào cưỡng cầu và nó có thể tìm đến anh lúc mà anh không để ý, anh không cần nhất.

Em hi vọng, một ngày không  xa, sẽ có một người – Không phải em. Đến bên anh, xoa dịu những nỗi đau và anh từng gặp phải. Có một người tha thứ, bao dung mọi thiếu sót của anh. Có một người sẽ yêu anh bằng những chân thành nhất và đi cùng anh đến cuối cuộc đời. Ai rồi cũng vậy, cũng sẽ phải tìm cho mình một nửa yêu thương, cũng sẽ tìm được cho mình, không sớm thì muộn.

Ngày trước khi yêu anh, em cũng đã từng anh là tất cả, đã có thời gian em nghĩ rằng nếu không phải là anh thì sẽ không phải là ai khác. Em cũng đã từng nghĩ rằng: Nếu một ngày anh bỏ em, bỏ những tình cảm của em đi tìm chân trời mới, lúc đó, em sẽ hận anh lắm và chắc em cũng sẽ không thể sống thiếu anh.

Thế nhưng, em cũng phải như bao người con gái khác. Dù sớm dù muộn cũng phải đi tìm Hạnh phúc cho riêng mình. Lúc đó, em cứ ngỡ rằng Hạnh Phúc sẽ không bao giờ tìm đến sau gót chân em. Em đã buồn, tủi biết bao nhiêu. Bởi, sau bao nhiêu đổ vỡ, em dần như chẳng thể níu giữ lại được cảm giác yêu thương một người nó như thế nào.

Nhưng mà, thật may mắn. e cũng đã có thể yêu thêm một lần nữa. Lúc này, tình cảm của em nó khác lắm, khác xa so với trước kia yêu anh. Em cũng đã không còn mơ mộng như trước nhiều nữa, nhưng không phải vì thế mà em không trân trọng tình cảm này của em. Anh biết không, có lẽ tình yêu của em lúc này không đơn thuần chỉ là những rung động, tình cảm trai gái nữa, mà nó còn là trách nhiệm. Trách nhiệm được ở bên nhau, được vun đắp và nghĩa vụ cùng nhau cố gắng.

Đôi lúc em cũng nghĩ nhiều lắm, em cũng đã tưởng tượng rằng nếu như thứ tình cảm này nó xuất hiện sớm thêm một chút, khi mà em yêu anh. Thì chúng ta liệu có Chia tay không?

À mà, nếu đã có từ giá như thì mọi thứ nó sẽ không như bây giờ, phải không anh?

Những điều em nói trên, em chẳng mong muốn chi xa vời, không phải giải bày, không phải biện minh hay khoe khoang thứ tình cảm hiện giờ em đang có. Mà chỉ là ” Người yêu cũ” à, em có điều sau cuối muốn nói với anh.

Xin lỗi vì khi yêu anh, em đã không chín chắn, yêu bằng thứ tình yêu “trẻ con”, bằng những rung động đầu đời. Để rồi, có lẽ vì nhiều lần như vậy đã khiến anh mệt mỏi và rời xa em.

Xin lỗi vì đã vô tâm, không để ý đến suy nghĩ, cảm giác của anh. Không nhìn được những suy nghĩ của anh, không biết khi nào anh vui, hay buồn để có thể bên anh trọn vẹn nhất.

Xin lỗi vì, em đã không giúp được anh những lúc anh buồn, anh có chuyện, chỉ ngồi lặng im nghe anh kể, anh nói vu vơ…

Em muốn xin lỗi anh nhiều nữa lắm. Haizzz.

Nhưng có lẽ, điều em muốn nói nhất với anh lúc này đó là: Cảm ơn anh, cảm ơn đã chấp nhận em, cảm ơn đã dạy cho em biết được cách yêu và trân trọng một người như thế nào. Cảm ơn vì đã cho em biết cách đau, để bây giờ em rất sợ mất.

Cảm ơn vì đã rời xa em, để em biết rằng em cần phải lớn hơn nữa, để trường thành.

Cảm ơn anh. Mong một ngày mùa thu đẹp nhất – như lần gặp nhau, chúng ta sẽ mỉm cười chào nhau nếu có cơ hội gặp lại.

Chúc bạn Bình Yên!

2 Comments

  1. thuy trang 20/08/2017
  2. gautruc 21/08/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT