Tình dại khờ

“Vẽ cọp xương kia nào vẽ được.
Biết người ngoài dạ, biết lòng đâu”.
Khi yêu ai cũng nghĩ tình yêu là bất diệt, và sẽ chẳng có gì có thể lìa xa nhau, sẽ chẳng thể sống nổi nếu thiếu vắng đi nửa kia của cuộc tình. Thế nhưng, khi bước vào cuộc sống thật mới biết rằng “chẳng có thứ tình yêu nào là vĩnh cửu”, rằng chẳng có ai kia mình vẫn sống và tồn tại như lẽ thường tình.
Chị, một người con gái hiền lành, nết na có tiếng ở làng ai ai cũng mến mộ bởi chị không những học giỏi lại ngoan hiền, hiếu thuận. Ấy thế mà đùng một cái, sau 2 năm đi làm xa nhà, chị dẫn theo về một đứa trẻ còn ẵm ngửa trước sự ngạc nhiên của mọi người bởi chị chưa chồng mà lại có con.

Kết quả hình ảnh cho yêu nhau
Tốt nghiệp Đại học, chị may mắn được vào làm tại một tổ chức xã hội trên tỉnh, ai nấy cũng mến mộ và muốn nhận chị làm con cháu trong nhà, nhưng chị từ chối hết lượt, chị chỉ chú tâm vào công việc và tiếp tục đăng ký đi học sau Đại học. Quãng thời gian ấy, chị gặp và yêu anh – một người đàn ông hiền lành, điềm đạm, ai nhìn vào cũng bảo một cặp trời sinh và thầm chúc phúc cho anh chị hạnh phúc bên nhau.
Hạnh phúc chẳng được bao lâu thì chị phát hiện anh đã có vợ và một đứa con gái. Chị dằn vặt và yêu cầu anh phải quay về chăm sóc vợ con bởi con gái anh còn quá nhỏ, chỉ mới 3 tháng tuổi. Chị không thể trở thành một kẻ thứ phá vỡ hạnh phúc gia đình họ được.Nhưng anh van nài chị rằng anh không thể sống được nếu thiếu chị, rằng gia đình anh không hạnh phúc, anh lấy vợ không phải từ tình yêu mà vì bố mẹ ép gả.Nếu chị bỏ anh bây giờ thì anh chỉ có nước tự tử chứ không thể sống được.

Kết quả hình ảnh cho phản bội
Vốn tính thương người,nên chị đã mềm lòng trước những dòng nước mắt của anh. Chị đồng ý không rời xa anh với yêu cầu anh không được bỏ rơi vợ con, không được làm tổn thương họ. Còn chị, chị sẽ ở bên động viên anh như một người bạn tâm giao, sẽ luôn là hậu phương để cho anh có điểm tựa những khi mệt mỏi. Nhưng rồi, chuyện gì đến đã đến,chị phát hiện mình mang thai. Nửa mừng, nửa lo, bởi chị còn công việc, còn việc học hành đang dở dang và còn cả tương lai dài phía trước. Chị đem chuyện kể với anh, ban đầu anh rất hạnh phúc bởi điều ước bấy lâu nay của anh đã trở thành hiện thực, anh ngày đêm cầu nguyện để trời ban cho anh với chị một đứa con trai, một đứa con chung của anh và chị. Anh ôm chị vào lòng thì thầm “Chờ anh nhé, rồi anh sẽ chăm sóc cho hai mẹ con, chúng ta sẽ là một gia đình thật hạnh phúc”.
Chị đã chờ anh trong hy vọng, nhưng thời gian qua đi vẫn không thấy anh trả lời. Chị suy nghĩ đến héo mòn khi nghĩ về tương lai, về đứa trẻ. Chị quyết định giấu anh đến cơ sở y tế để chấm dứt tất cả. Nhưng oan trái thay, bác sĩ trả lời, chị không thể bỏ đứa trẻ được. Nếu bỏ đứa trẻ thì chị sẽ vĩnh viễn mất đi cái quyền làm mẹ. Đau khổ, tuyệt vọng không lối thoát. Mắt chị nhòa đi khi nghĩ tới tương lai mịt mùng phía trước.Chị trốn chạy, chị xa lánh mọi người, xa lánh tất cả bởi nếu mọi người biết chị mang thai khi không có chồng thì người ta sẽ chửi rủa, xỉa xói chị.
Về nhà, cầm điện thoại gọi cho anh, nhưng không thể liên lạc được, anh đã chặn cuộc gọi của chị. Chị khóc, chị dằn vặt, bóp chẹt bụng lại như muốn kết thúc cuộc sống của đứa trẻ,nhưng rồi lại thương con, thương thân mình nên chị cố tình tâm lại để có thể vững vàng bước tiếp. Chợt chuông điện thoại vang lên, chị vội vàng vồ lấy với hy vọng anh nhắn tin an ủi, động viên. Nhưng không phải, đó là tin nhắn từ mẹ anh với dòng chữ “Hãy tránh xa thằng D ra, đừng hy vọng gì cả, sẽ chẳng có tương lai tốt đẹp gì đâu”.

Kết quả hình ảnh cho phản bội
Chị khóc, khóc thương thân phận bọt bèo, thương đứa trẻ trong bụng mình. Rồi cuộc đời chị sẽ đi đâu về đâu, sẽ như thế nào đây? Nỗi buồn chưa kịp nguôi ngoai thì lại có một cơn sóng lòng tiếp tục táp vô cuộc đời chị.
Có tiếng gõ cửa, chị lau vội hai hàng nước mắt ra mở cửa. Bên ngoài là 3 kẻ lạ hoắc, mặt mũi bặm trợn,trâng tráo nhìn chị rồi tự nhiên bước vào phòng không kịp để chị mở lời. Chúng nhìn chị từ đầu tới chân rồi sẵng giọng “Dạo này béo nhỉ? Nghe nói mày đang có thai?”. Chị khựng lại, và đoán được điều gì đang xảy ra với mình. Chị điềm tĩnh trả lời “Cảm ơn chị đã quan tâm, ai nói với chị như vậy? Em vẫn bình thường thôi”. Một trong ba kẻ kia lên tiếng “biết thế thì tốt, thằng D nó bảo nó vô sinh, nên nếu có thì chắc không phải con của nó rồi, nó còn bảo, ngoài nó ra mày còn qua lại với nhiều đứa khác nữa mà. Nếu phải con của nó thì để tao nói chuyện tiếp, không phải thì thôi”.
Nghe xong câu đó chị như bừng tỉnh, mắt chị sáng lên, chưa bao giờ chị bình tĩnh như lúc này. Chị từ tốn trả lời và đuổi khéo những kẻ bặm trợn đó ra khỏi nhà mình như tiễn một vị thượng khách. Hóa ra là vậy, hóa ra sau bộ dạng một người đàn ông lịch lãm, điềm đạm, với khuôn mặt hiền từ lại là một con người tráo trở vô trách nhiệm. Anh phũ phàng chà đạp lên chị, ruồng bỏ chị như một món đồ chơi, nhưng hèn hạ thay khi phải thuê mướn một đám người xăng đá mà không dám ra mặt. Chị tự trách mình đã tin lầm người, đã mù quáng trao yêu thương cho một người không đáng để rồi làm khổ mình, làm khổ đứa con trong bụng. Rồi đây cuộc sống sẽ ra sao? Đứa trẻ sẽ lớn lên như thế nào khi thiếu đi tình yêu thương của bố? Một mình chị sẽ làm sao để cáng đáng tất cả đây? Và chị sẽ phải đối diện với mọi người như thế nào?

Kết quả hình ảnh cho dại khờ
Muôn vàn câu hỏi hiện lên trong đầu chị, nước mắt lưng tròng, chị thu dọn đồ đạc, xin nghỉ phép trước thời hạn rồi chuyển đi nơi khác sinh con. Ngày lâm bồn, chị buồn tủi khi quanh mình người ra có chồng, có gia đình hỗ trợ, an ủi, thăm nom. Còn chị, chỉ có một mình, khi sinh chị còn suýt mất mạng vì kiệt sức. Người ta sinh xong có người ẵm bồng về phòng hồi sức sau sinh, còn chị, chị khom người, lết đi từng bước từ bàn đẻ trở về phòng hồi sức sau sinh trước sự ngỡ ngàng của bao nhiêu con mắt trong phòng khám. Kẻ thì trầm trồ thán phục “Sao nó khỏe thế”, người thì lo lắng thương hại chị “Con bé này liều thật, lỡ băng huyết thì sao?” “Người nhà đâu mà chỉ có một mình”…
Cái kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ lòi ra, chẳng thể nào giấu được mọi người. Cuối cùng thì người nhà chị cũng phát hiện ra. Bố mẹ chị đau điếng khi biết tin, trách con thì ít mà thương con thì nhiều. Trong lòng giận con lắm nhưng nhìn đứa cháu còn đỏ hỏn, nhìn con mình tiều tụy thế có bậc cha mẹ nào cầm lòng được, chỉ biết mở rộng vòng tay đón con, thôi thì “có nuôi con mới biết lòng cha mẹ”, hãy cố gắng chăm con cho tốt rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Chị ôm con trở về nhà trong tình yêu thương của bố mẹ, nhưng chẳng thể nào xoa dịu được vết thương lòng. Đúng là “Vẽ cọp xương kia nào vẽ được. Biết người ngoài dạ biết lòng đâu”.

GÓP Ý BÀI VIẾT