Nỗi nhớ không tên

Tháng tư,
Mưa nhiều hơn nắng
Nỗi nhớ cứ vậy mà dài thêm.
Lại ích kỉ,
Muốn dấu anh một góc mình em
Bình yên khoảng trời chỉ có hai ta
Dấu chấm lửng để ngang
Anh thật gần mà hóa xa xôi.

Kết quả hình ảnh cho Nỗi nhớ không tên

Là em,

Sợ cảm giác mở lòng để yêu ai đó
Sợ phải mất thời gian để nghĩ về một người lạ
Sợ mùi vị nhớ thương, gần cũng nhớ mà xa cũng mong
Sợ một cái ôm thật chặt rồi bỗng hóa xa xăm.
Những khi,
Đặt cho mình hàng mớ quy tắc
Không được nhớ, không được thương kể cả không được buồn
Chỉ mỉm cười để thấy
Nắng hồng rực rỡ và mưa cũng tươi vui.
Vậy mà,
Anh cứ ngang ngạnh từng bước từng bước trở thành một phần không thể thiếu
Xuyên qua tầng tầng lớp lớp đi thẳng vào trái tim rồi ở lì trong đó.
Không biết tự khi nào,
Chiều chuộng một thói quen khó bỏ
Chăm chút vài suy nghĩ xa dần quỹ đạo vốn có
Lại dọc ngang tung hoành, thường xuyên, giống như việc phải chớp mắt vậy.
-Haki-

GÓP Ý BÀI VIẾT