Con muốn mua áo mới!

– Mẹ ơi, mẹ mua cho con cái váy này đi!

Ảnh minh họa

Một bé gái xinh xắn, đáng yêu đang nũng nịu với mẹ đòi mua quần áo mới.
– Được rồi, phải thử xem có vừa không đã!
Nghe mẹ nói thế cô bé nhảy lên vui sướng, nét mặt rạng rỡ. Nhìn thấy nụ cười thiên thần của cô bé ,khóe miệng tôi cũng bất chợt cong lên, nhưng mắt tôi lại nhòe đi lúc nào không hay. Bởi một kỷ niệm hồi còn nhỏ chợt ùa về trong tôi. Đó là hồi tôi học lớp ba.
Sáng hôm đó đi học được cô giáo cho về sớm. Và cứ lần nào về sớm là tôi lại về nhà cái Hương , con bạn thân của tôi chơi nhảy dây. Hôm đó cũng không ngoại lệ. Chơi được một lúc thì bác Phượng- mẹ của nó- đi chợ về.
– A!!! Mẹ đã về! Mẹ có mua bánh cho con không?
Vừa nói nó vừa đỡ làn của mẹ nó xuống lục lọi.
– Có cô ạ! Từ từ để tôi lấy cho.
Bác Phượng lấy trong làn ra một túi bánh rán, hai chiếc bánh vàng ruộm, thơm phức.
– Cháu chào cô ạ!
– Ừ, bác chào Lan. Hương rủ bạn lại kia cùng ăn bánh đi. Mà hôm nay được về sớm à?
– Cô giáo con bảo hôm nay cô phải đi họp nên bọn con được nghỉ sớm.
– À, mẹ mua váy mới cho con này, lại thử xem có vừa không?
– Aaa… Mẹ muôn năm! -Cái Hương nhảy cẫng lên.
Chiếc váy hoa có thắt nơ ở cổ nhìn thật là thích. Hương cười tít mắt vì sung sướng.
– Hương có váy mới nhé, Lan chẳng có cơ!- Nó dẩu môi.
– Lan chẳng cần. – miệng nói nhưng mắt tôi vẫn nhìn trân trân chiếc váy – Thôi Lan chẳng chơi nữa, đi về đây- tôi nói giọng đầy giận dỗi.
– Không ăn bánh à? – Nó hỏi với theo.
– Không.
Trên đường về tôi vừa tủi thân vừa thấy ghen tỵ với cái Hương. Về đến nhà đúng lúc mẹ đi chợ về.
– Mẹ đi chợ có mua bánh cho con không mẹ?- tôi chạy theo xe đạp của mẹ,dòm dòm vào cái làn trong giỏ xe.
– Tiền đâu mà mua bánh.
– Mẹ có mua váy cho con không?-nước mắt tôi đã trực trào ra.
– Tiền đâu mà mua hả con! Con còn đầy quần áo rồi, mua váy làm gì nữa.
– Đầy đâu mà đầy. Toàn quần áo cũ họ cho. Cái Hương được mẹ mua váy cho, lại mua bánh rán nữa. Mẹ chẳng mua cho con cái gì cả, chẳng lúc nào mua. Lúc nào mẹ cũng bảo chẳng có tiền.
Lúc này nước mắt đã giàn giụa trên mặt. Rồi chẳng thèm nghe mẹ nói gì nữa, tôi chạy vào nhà trèo lên giường nằm khóc. Đến bữa mẹ gọi xuống ăn cơm, tôi chẳng nói gì, vẫn quay mặt vào tường thút thít.
– Lại ăn cơm đi con, chiều còn đi học!
– Con không ăn đâu, mẹ không mua váy.
– Con không ăn mẹ cũng không ăn.- bỗng dưng giọng mẹ nghẹn lại, khó nghe quá.
Nhưng tôi không mấy để tâm. Tôi vẫn quyết không ăn cơm. Thế rồi tôi thiếp ngủ lúc nào không biết, cho đến khi nghe thấy giọng nói ấm áp quen thuộc:
– Dậy chuẩn bị đi học đi con!
Mở mắt thấy chiếc bánh mì ngay trước mặt, tôi reo lên:
– Aaa… Bánh mì! Bánh mì! Ngon quá!
Lấy chiếc bánh mì từ tay mẹ, tôi ăn ngấu nghiến. Ăn xong tôi đeo cặp đến trường. Dường như tôi đã không còn nhớ chuyện xảy ra lúc sáng nữa.
Tôi không còn nghĩ về chuyện hôm đó cho tận đến khi cầm bức thư của chị đọc cho mẹ nghe. Chị tôi đi học ở Nam Định, cứ khoảng hai tuần lại viết thư về cho mẹ và tôi ở nhà. Hồi đó còn nghèo, điện thoại là một thứ xa xỉ mà tôi chỉ được nhìn một lần, chưa hề chạm tới, thì những bức thư mang trọn nỗi niềm của người con xa quê, xa nhà, xa mẹ là một thứ vô cùng quý giá. Bởi thế mà chẳng bao giờ mắt mẹ tôi đủ ráo để đọc hết những dòng tâm sự của anh hay của chị cả. Chị tôi đã viết rất nhiều, tôi không còn nhớ rõ nữa. Nhưng lời động viên của chị dành cho mẹ thì có lẽ suốt cuộc đời này tôi không bao giờ quên:
“ Giờ con với Nam đi học xa nhà, mẹ và Lan ở nhà cố gắng giữ gìn sức khỏe. Bố hàng tháng vẫn gửi tiền cho chúng con, ngoài ra chúng con còn đi gia sư kiếm thêm được ít tiền nên chúng con không thiếu thốn như mẹ nghĩ đâu. Mẹ không phải lo cho chúng con đâu! Ở nhà mẹ mua thức ăn mẹ và em ăn, đừng khem khổ quá. Con biết bố chơi bời nhiều, làm đến đâu hết tiền đến đó, một mình mẹ phải lo toan, gánh vác hết mọi việc, nuôi nấng chúng con lớn khôn, chịu biết bao cực khổ, tủi nhục. Giờ chúng con lớn rồi, sẽ cố gắng học tập, đỡ đần cho mẹ, mẹ không phải chịu đựng một mình nữa. Con đi gia sư kiếm được ít tiền, mua cho mẹ một cái áo. Khi nào có ai về con gửi về cho mẹ. Từ trước tới giờ con thấy mẹ chẳng mấy khi mua quần áo, mấy năm mới mua một cái, rách rồi lại khâu, còn toàn là quần áo người ta mặc thừa người ta cho…”
Đọc đến đây bất chợt tôi thấy có gì đó quen quen. Rồi từng câu từng chữ tôi nói với mẹ hôm đó vang lên rõ mồn một trong đầu tôi như thể nó vừa mới xảy ra vậy: “Đầy đâu mà đầy. Toàn quần áo cũ họ cho… Mẹ chẳng mua cho con cái gì cả, chẳng lúc nào mua. Lúc nào mẹ cũng bảo chẳng có tiền…”
Lúc đọc lá thư này là hồi tôi học lớp năm. Đã hai năm sau ngày giận dỗi với mẹ ấy, tôi không ngờ rằng mình vẫn còn nhớ rõ mồn một từng câu nói với mẹ mà tôi tưởng như mình đã quên. Tôi không biết tôi ôm mẹ từ khi nào, mắt nhòe đi từ bao giờ. Thực sự lúc đó tôi rất ân hận, biết câu nói vô tâm của mình đã làm mẹ buồn đến nhường nào. Nhưng lúc đó thật không hiểu nổi tại sao tôi không thể nói lên câu xin lỗi mẹ. Tôi đã không xin lỗi mẹ. Chưa một lần xin lỗi mẹ, và cũng chưa một lần nói câu “con yêu mẹ nhiều lắm”. Chưa một lần nào. Lên lớp năm là tôi bắt đầu biết suy nghĩ về cuộc sống, về gia đình mình, biết thương mẹ và đã không còn nũng nịu, bướng bỉnh như một đứa trẻ nữa. Tôi thường thay mẹ viết thư gửi cho anh chị. Anh tôi học ở Hải Phòng, chị tôi học ở Nam Định. Còn bố tôi thì đi làm xa, mấy tháng mới về nhà một lần, nhưng ngoại trừ gửi được một ít tiền cho anh chị tôi học thì chẳng còn đồng nào gửi về nhà cho mẹ. Mấy chục năm rồi, trước khi tôi sinh ra,khi tôi còn bé và đến tận bây giờ vẫn thế. Bố làm đến đâu hết tiền đến đó. Một mình mẹ gánh vác lo toan cho cả gia đình. Không một lời than thở, oán trách, mẹ vẫn luôn chịu đựng một mình. Giờ đây anh trai tôi đã đi làm, gánh vác việc gia đình, lo cho tôi ăn học thay bố mẹ,nên mẹ đã không còn vất vả như xưa nữa.
– Em cần mua gì?
Câu hỏi của chị nhân viên bán hàng làm tôi giật mình, kéo tôi trở về với thực tại.
– Dạ, em muốn mua áo cho mẹ em. Chỗ bán quần áo cho người trung tuổi ở đâu vậy chị?
– Ở chỗ góc tường kia kìa. Em xem thấy ưng cái nào bảo chị lấy size cho.
– Vâng, em cảm ơn chị!
Hôm nay là ngày tôi lấy lương làm thêm tháng đầu tiên. Cầm những đồng tiền do mồ hôi công sức của mình làm ra tôi mới thấy quý giá biết nhường nào. Và việc đầu tiên tôi muốn làm là mua áo cho mẹ. Đây cũng là món quà đầu tiên tôi tặng mẹ, món quà đầu tiên của đứa con hai mươi tuổi muốn dành tặng mẹ. Và tôi sẽ nói “con yêu mẹ” .

Bút danh: Vô Khuyết

GÓP Ý BÀI VIẾT