Bài dự thi_Tuổi niên thiếu mơ hồ_09/09/2017

Tuổi niên thiếu, tuổi của sự bồng bột, tuổi mơ hồ với những tình cảm khó kiểm soát và cũng là tuổi đẹp nhất, khó phai nhất…

Ảnh minh họa

Tùng… tùng… tùng…

Tiếng trống trường rộn ràng vang lên tôi cố phi như bay về phía cổng trường trên chiếc xe đạp mily mới tinh của mình. Khi thấy cảnh cổng sắt kêu rì rì đang được bác bảo vệ đóng lại thì tôi hô to:

– Bác ơi, chờ một lát…

Uỳnh…

Đang cất cao giọng gọi bác bảo vệ thì bất ngờ tôi thấy trời đất quay cuồng, cơn đau trên chân truyền đến và người tôi đang nằm xõng soài trên nền xi măng. Tôi cố ngẩng đầu dậy chỉ thấy một chiếc xe địa hình ngay sát bên tôi, bánh xe vẫn đang quay tít và một cậu nam sinh nằm bất động. Tôi hoảng sợ vội vùng dậy rồi tập tễnh đến bên cạnh cậu ta:

– Bạn ơi, mau tỉnh đi.

Thấy cậu ta vẫn nằm bất động tôi sợ cậu ta đập đầu xuống đất mới bất tỉnh lại càng lay mạnh hơn.

– Đau.

Thấy cậu ta có phản ứng tôi ngồi bệt xuống đất thở phào vuốt ngực:

– Cuối cùng cậu cũng tỉnh, dọa chết tôi rồi.

Cậu xoa xoa cái ót mình rồi lại nhìn tôi:

– Bạn sang đường không biết nhìn trước nhìn sau à?

Tôi ái ngại nhìn cậu ấy trả lời lí nhí:

– Xin lỗi, tại tôi thấy cổng trường đóng rồi sợ muộn học nên…

Cậu ta ngắt lời tôi:

– Coi như tôi đen đủi, mới ngày đầu đi học gặp phải người không có đầu óc như cậu.

Nói đoạn cậu ta dựng lại chiếc xe của mình lên tiến về phía cổng trường. Hôm ấy hai chúng tôi bị thầy phụ trách phạt dọn vệ sinh hết cả tiết đầu.

Trở về lớp học tôi thấy cậu ta đang ngồi nhìn về phía cửa sổ. Hóa ra chúng tôi là bạn cùng lớp, nhìn những gương mặt xa lạ trong lớp tôi nhảy tới ngồi gần cậu:

– Hi hi, chúng ta cùng lớp rồi.

Cậu nhìn tôi một cái nhíu nhíu mi rồi tiếp tục nhìn bên ngoài. Tôi ngó theo ánh mắt của cậu ta tò mò nói

:- Ngoài đó có gì mà cậu nhìn dữ vậy? Tớ tên My, cậu tên gì?

– Cậu lắm mồm thật đấy.

Trước mấy câu hỏi của tôi cậu quay lại nói. Tôi le lưỡi tiếp tục cười nói:

– Lớp mới tớ cũng chẳng có bạn, chúng ta làm bạn đi.

Thấy cậu không trả lời tôi tiếp tục nói:

– Thật đấy, tớ rất thích có một thằng bạn thân là con trai. Cậu làm bạn thân của tớ đi.

Tiếng trống báo vào lớp tôi vẫn lèo nhèo bám cánh tay khiến cậu ta ầm ừ nói:

– Được rồi, cậu ồn ào chết đi được.

Tôi hí hửng cười rồi với cặp sách ngồi xuống cạnh cậu. Vào lớp nghe cô giáo điểm danh tôi mới biết tên cậu là Nam.

Nửa năm học trôi qua nhanh chóng và tôi vẫn bám theo đuôi Nam như thường lệ, cậu không còn thờ ơ với tôi như dạo đầu nữ mà quan tâm tôi hơn, thân thiết với tôi hơn ví như khi trời mưa cậu nhường chiếc áo mưa duy nhất cho tôi rồi dầm mưa đạp xe về hay trong giờ ra chơi tôi kêu đói cậu sẽ chạy xuống căng tin mua cho tôi một chiếc bánh ngọt và khi tôi quên mang sách giáo khoa thì cậu ném sách sang cho tôi rồi nhận hình phạt từ cô giáo… Tất cả những điều đó làm tôi dần ỷ lại vào Nam hơn, tôi nhận ra có một người như Nam bên cạnh thật tốt.

Sang học kì hai kiến thức bắt đầu nặng lên, thời gian nghe giảng trên lớp chẳng đủ tiếp thu đủ kiến thức nên tôi quyết định đi học thêm. Đã quyết định xong tôi bắt đầu lôi kéo Nam vào chiến dịch học thêm của mình. Nam rất thông minh, học cũng rất giỏi đặc biết mẹ cậu lại là một giáo viên dậy giỏi toán chính hiệu nhưng dưới sự lôi kéo không cho phép từ chối của tôi cậu vẫn khuất phục cắp sách đến lớp học thêm cùng tôi. Vì hai chúng tôi tham gia lớp sau cùng nên có hơi lạc lõng, tôi thấy mình thật đúng đắn khi kéo Nam đi cùng nếu không tôi chắc tự kỷ trong lớp học thêm này mất.

Một lần đi học tôi mắc mưa ốm nặng nằm nhà cả tuần liền, Nam đến thăm tôi với lời trách cứ: “ Đi học không mang áo mưa, áo mưa của tôi cậu cũng cầm hết rồi. Lần này ốm nặng cho cậu nhớ đời nhé”. Miệng nói vậy nhưng cậu vẫn giảng lại bài trên lớp và nhắc tôi nhớ ăn uống đầy đủ cho mau khỏi. Hé hé, trong lòng tôi vui sướng vì nghĩ mình thật biết cách chọn bạn để chơi.

Sang tuần mới, đã khỏi ốm hẳn nên tôi đã quay trở lại lớp học. Ngồi vào bàn thấy Nam vẫn chưa đến tôi để hai suất bánh xuống bàn đầu hóng ra bên ngoài chờ bong dáng quen thuộc. Rất nhanh tôi nhìn thấy chiếc xe địa hình và hình bong cao giáo không thể lẫn vào đâu được của nam nhưng rồi lại nhíu mày vì phía sau có chở một người nữa. Tôi nhớ không lầm thì chiếc xe địa hình của nam không có gác baga phía sau mà. Tôi mờ hồ nhìn theo thấy Nam dựng xe vào chỗ đỗ rồi đưa chiếc túi gì đấy cho bạn nữ. Bạn ấy nhận lấy rồi đi nhanh về phía trước. Tôi ngó theo thấy bạn nữ đi vào lớp bên cạnh.Cậu bạn bàn trên quay xuống nói với tôi:

– My ơi, Nam nó cặp với con Vân lớp A2 đấy à?

Tôi quay sang cậu ta trừng mắt quát:

– Cậu nói bậy cái gì đấy?

Cậu ta thản nhiên nhún vai:

– Cậu không phải chơi thân với nó lắm sao mà chuyện này cũng không biết, đúng rồi một tuần nay cậu nghỉ học ngày nào hai đứa nó chả đi học rồi lại cùng về với nhau. Đang có tin đồn hai đứa nó cặp với nhau, dù sao con vân cũng xinh xắn thế kia cơ mà.

Tôi nhịn xuống khó chịu trong lòng, mặc kệ cậu bạn ấy mà nhìn người đang đi về phía mình. Hình bóng nam rất nhanh xuất hiện trước mắt tôi, Cậu nhoẻn miệng cười sờ sờ trán tôi hỏi:

– Khỏi ốm hẳn rồi chứ hả?

Tôi đẩy tay cậu ra:

– Không liên quan tới cậu.

Nam tự nhiên cầm một khối bánh trên bàn vừa ăn vừa hỏi:

– Mới sáng sớm ra ai đã chọc cậu thế hả?

Tôi không trả lời mà quay mặt nhìn ra ngoài sân, Nam cũng không hỏi thêm nữa vì cô giáo đã vào lớp rồi. Trong suốt tiết học lần đầu tiên tôi trầm mặc không quay sang quấy rầy nam. Không phải tôi đột nhiên chăm chú nghe bài mà tôi không biết nói sao nữa, tôi rất muốn quay sang hỏi Nam rốt cuộc tin đồn giữa cậu và cô bạn lớp bên là thế nào? Nhưng tôi lo sợ và chẳng biết mình lo sợ điều gì?

Tiếng trống đổi tiết vang lên tôi nằm sụp ra bàn vì có phần mệt mỏi. Tôi thâý Nam quay sang nhìn tôi như muốn nói gì đó rồi lại nghe thấy bên tai một thanh âm nhẹ nhàng vang lên:

– Nam ơi!

Tôi ngẩng đầu lên thấy hình bóng Vân lấp ló ngoài cửa e dè nhìn vào bên trong vẫy tay gọi nam. Nam cũng rất vui mừng đứng lên chạy về phía vân. Trong lòng tôi chẳng hiểu sao có một cỗ lửa giận dâng lên và thấy khuôn mặt tươi cười của Vân thật đáng ghét. Tôi thấy Vân đưa cuốn sách đại số ra trước mặt nam hỏi gì đó, nam cũng rất chăm chú giảng giải cho Vân. Cậu bạn bàn trên lại quay xuống nói với tôi:

– Mày thấy chưa My, tao đã bảo hai đứa nó đang cặp với nhau rồi mà. Tưởng mày là bạn thân với thằng Nam hóa ra cũng chẳng biết gì.

Tôi nhìn hình ảnh hai người đứng ngoài cửa trong lòng như có hàng ngàn con kiến nhỏ bò qua, tôi không biết mình làm sao có cảm giác này chỉ thấy khó chịu vô cùng đầu óc tôi hoa lên trước mắt cũng tối sầm tôi cảm giác như mình ngã xuống, thằng bạn bàn trên kêu thất thanh một tiếng rồi vội đỡ tôi gọi to:

– My ơi.

Cho đến khi tỉnh lại thì tôi thấy mình đang ở phòng y tế, bên cạnh có giọng nói như nhẹ nhõm vang lên:

– Cuối cùng thì cậu cũng tỉnh rồi. làm tớ lo muốn chết.

Tôi thấy Nam ngồi bên cạnh tôi. Cậu đưa tới một khối bánh trước mặt tôi:

– Ăn mau đi rồi còn uống thuốc. Cậu bệnh như vậy mà dám nhịn ăn sáng à? Tham ăn như cậu mà cũng có lúc nhịn ăn á?

Tôi đẩy khối bánh ra khó chịu nói

:- Tôi không đói.

Nam cố chấp nhét khối bánh vào tay tôi:

– Không đói cũng phải ăn, vì không ăn nên cậu mới bị ngất đấy.

Tôi hất khối bánh rơi xuống đất:

– Liên quan gì đến cậu hả?

Nam sững sờ nhìn tôi hất miếng bánh đi rồi lại nhíu mi nhìn tôi:

– Cậu lên cơn điên gì đấy hả?

Tôi phụng phịu nằm lại giường:

– Cậu lên lớp đi, tôi muốn yên tĩnh một lát.

Nam không nói gì nữa nhặt miếng bánh lên rồi ra khỏi phòng y tế. Cô y tế bước vào kiểm tra cho tôi cười cười nói:

– Cãi nhau với bạn trai à? Cậu ấy vừa rồi lo cho em lắm đấy.

Bạn trai? Nghe cô y tế nói mà tôi sực tỉnh, lòng tôi mơ hồ, tôi với nam rõ ràng chỉ là bạn thân nhưng sao khi thấy cậu gần gũi với Vân tôi lại thấy mất mát như vậy? Giống như thứ mình yêu thích, thứ quan trọng bị người khác cướp đi vậy. Tôi sợ, sợ cái cảm giác mơ hồ này. Tôi nói với cô y tế muốn gọi điện về nhà. Mẹ đến đón tôi chẳng thèm lên lớp lấy sách chỉ ngồi lên xe ôm chặt thắt lưng của mẹ như chẳng còn sức lực.

Về đến nhà tôi lại tiếp tục ngủ miên man cho đến khi bừng tỉnh tôi nhìn đến bức ảnh trên đầu giường, bức ảnh tôi chụp cùng nam trong một lần đi chơi với lớp. Lòng tôi trùng xuống, tôi rốt cuộc cũng hiểu cảm giác này là gì. Là ghen, chẳng biết từ khi nào mà bất chi bất giác tôi đã đem tình cảm vượt qua tình cảm bạn bè giành cho Nam. Trái tim tôi co rút, tôi không cam lòng vì rõ ràng tôi là người quen Nam trước. Còn Vân chỉ là người đến sau, tôi không tin Vân lại quan trọng hơn tôi. Không tin Vân có thể cướp đi Nam của tôi.

Ngày hôm sau tôi vẫn đi học bình thường, ngồi trong lớp nhìn qua khung cửa sổ thấy hình ảnh Nam đèo Vân phía sau mà ánh mắt tôi u ám. Tôi thấy nam đi đến trước mặt tôi hỏi:

– Cậu đã ăn sáng chưa đấy hả?

Tôi gật đầu cười:

– Tôi ăn rồi. Nhưng giờ tôi thấy thèm sinh tố bơ.

Nam hơi nhìn tôinói giọng vui vẻ:

– Hôm này heo lớn trở lại rồi à? Để tôi đi mua giúp cậu.

Tôi nhìn bóng dáng cậu chạy ra khỏi lớp đi về phía căng tin “ cậu tốt như thế làm sao tớ nỡ buông tay cậu đến với cô gái khác”.

Không ngoài dự đoán của tôi giờ ra chơi thấy Vân đứng ngoài cửa gọi nam. Nhìn hai người ngoài cửa tôi đứng lên đi đến chắn ngang trước mặt Nam nói:

– Tớ đói, đi xuống căng tin với tớ.

Nam ậm ừ:

– Tớ đang giảng bài giúp vân, cậu đi mình đi.

Tôi nhìn Vân rồi lại nhìn bài toán trên tay Nam giọng nói khinh khỉnh:

– Ngu ngốc, dễ vậy cũng không biết làm còn không biết xấu hổ mang đi hỏi.

Nam quay sang tôi không vnói:

– My, cậu lại lên cơn gì đấy!

Tôi đẩy Nam một cái nói to:

– Tôi đang lên cơn đấy, đừng có động vào tôi.

Nói đoạn tôi nhanh chóng bỏ mặc hai người họ đi về phía căng tin. Buổi học hôm đó nam không hề quay sang nói với tôi một câu nào khiến tôi càng thêm uất ức hơn.

Tùng.. tùng… tùng…

Tiếng trống tan trường vang lên tôi thấy nam cắp sách đi thẳng chẳng thèm quay lại nhìn tôi một cái. Tôi hung hăng nhét mấy cuố sách vào cặp rồi chạy theo sau. Quả nhiên không ngoài dự đoán tôi thấy Vân đang ngồi lên phía sau chiếc xe địa hình của Nam. Tôi chạy đến đứng chắn trước xe cậu ta nói to:

– Đưa tôi về đi, nay tôi không có mang xe. Hồi sáng mệt nên mẹ tôi đèo đi học.

Nam nhíu mày nhìn tôi rồi lại nhìn Vân phía sau, Vân cũng mở to đôi mắt ra nhìn tôi. Đúng lúc thấy cậu bạn bàn trên đi qua tôi kéo xe cậu ta lại nói:

– Vương, cậu trở Vân về giúp tớ.

Cậu ta mở to con mắt khó hiểu nhìn tôi còn tôi đi đến trước mặt Vân, giằng bàn tay đang bám lấy áo Nam ra nói:

– Cậu ngồi qua xe bên kia.

Vân ái ngại nhìn cậu bạn Vương mập ú bên kia nhưng vẫn nhảy xuống khỏi xe của Nam. Tôi leo lên phía sau chiếc xe địa hình nói:

– Trời nắng tôi chóng mặt cậu đi mau lên.

Nam quay sang nhìn vân, tôi cũng liếc mắt nhìn chỉ thấy Vân cười cười ngồi lên xe của vương nói:

– Phiền cậu đèo tớ một đoạn.

Vương mập cũng nhún vai bắt đầu co giò đạp. Nam nhìn Vương mập đèo vân đi rồi cũng hậm hực đạp xe. Đến một đoạn đường cây phủ dâm mát Nam dừng xe lại xuống đứng đối diện tôi nói:

– My, hành động hôm nay của cậu là thế nào đây?

Nghe lời chất vất của Nam tôi uất ức ngẩng đầu nhìn cậu ta nói:

– Tớ thích cậu, không biết thích từ lúc nào nhưng nhìn cậu ở cùng Vân tớ rất không vui, rất khó chịu.

Nam sừng sờ nhìn tôi như tưởng mình nghe nhầm rồi một lúc sau cậu ấy nói:

– My, tớ luôn coi cậu là bạn. Chẳng phải cậu cũng nói muốn làm bạn thân của tớ sao?

Tôi lí nhí hỏi:

– Cậu thích Vân?

– Phải.

Nghe câu trả lời rứt khoát của nam giọi nước mắt của tôi lặng lẽ rơi. Hóa ra lại đau như thế, trước đây khi xem phim tình cảm tôi luôn xem thường những người phụ nữ khóc vì tình nhưng đến hôm nay khi trải nhiệm qua tôi mới biết nó khó khăn đến nhường nào. Tôi đưa tay quệt nước mắt:

– Xin lỗi, nhưng tớ không muốn làm bạn với người tớ thích.

Tôi nói rồi ôm cặp sách của mình đi về phía trước. Tôi nghe Nam nói:

– My à, lên xe tớ chở cậu về.

Tôi không trả lời cũng không lên xe nam. Tôi cũng có chút tự tôn cuối cùng của mình, Nam thích Vân thích đến nỗi chiếc Gác Baga xe đạp này như chỉ dành cho cô ấy. Tình bạn với tình yêu chỉ cách nhau một bước chân nhưng khi một người muốn tiến lên còn một người lùi lại tránh né thì tình cảm đó sẽ rơi xuống ngàn dặm vực sâu. Tình bạn giữ chúng tôi thực sự không thể như trước được nữa rồi.Giọt nước mắt vẫn rơi, rơi cho tuổi thiếu niên mơ hồ của tôi.

Tôi lặng lẽ bước đi trên con đường nhỏ của mình và nhận ra rằng không phải cứ toàn tâm thích một ai đó thì người đó sẽ thích mình. Tôi thích cậu ấy, thích rất nhiều, thích đến nỗi không muốn cậu nhìn người con gái khác nhưng tớ không đủ can đảm tiếp tục làm kẻ thứ ba trơ trẽn quấy phá tình cảm của cậu nữa.

Sau ngày hôm đó tôi xin chuyển lớp, tôi không đủ can đảm làm bạn với Nam. Còn nam, chuyện tình của cậu ấy với Vân rất nhanh được lan truyền. Họ cùng đi học cùng trở về, cùng ôn thi… Có lẽ Nam đã quên vẫn có một người luôn dõi theo cậu ấy lặng lẽ đến hết tuổi thiếu niên tươi đẹp.

 

GÓP Ý BÀI VIẾT