Bài dự thi_Nhật kí-gói trọn thanh xuân_26/08/2017

người từng nói với tôi:

Tuổi thanh xuân như một cơn mưa rào, cho dù bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, thì bạn vẫn muốn được  đắm chìm  trong cơn mưa ấy một lần nữa.”


Thanh xuân là quyển nhật kí thoạt nhìn như một quyển từ điển dày cộp. Cứ ngỡ bên trong sẽ chi chít từ ngữ hoa mĩ, bay bổng nhưng khi giở từng trang mới biết rằng trong  đó chỉ có vài kí ức vụn vặt cùng những từ ngắn gọn, mà cô đọng…..

Một ngày mưa, thoái khỏi sự xô bồ của dòng đời, tôi tự thưởng cho mình một ngày nghỉ, một ngày để đắm trong những dòng hồi ức. Lật từng trang của cuốn sổ nhật kí đã lâu rồi tôi không đụng đến. Chỉ với vài dòng chữ nhưng bao cảm xúc, kỉ niệm tràn về. Mỗi trang là mỗi cảnh… Tất cả như một thước phim chiếu chậm, lần lượt, lần luợt hiện ra.

 

Trang đầu tiên, tôi nhìn thấy một cô gái tóc xoã dài ngang vai, mặc áo sơ mi trắng, quần jean “đóng thùng” chỉnh tề, chân bước đều tiến về phía lớp học. Một top học sinh khối 9  đứng ở hành lang trước cửa lớp, tay cầm quyển sách ôn thi vào 10… nhưng mắt nhìn nhau và miệng vẫn hoạt động hết công suất. Haizzz, không biết có được chữ nào vô đầu không nữa, còn 1 tuần nữa tổng kết rồi, chỉ 3 tuần nữa là thi mà không chịu học gì hết. Cô gái đến gần, một học sinh nhìn thấy cất tiếng:

-Chào “sếp”.

-Hôm nay “sếp” đi học muộn thế? -Một người khác nói.

Cô gái vẫn biểu tình lạnh lùng, giơ ngón tay lên ra hiệu “hi” rồi đi vào lớp. Mọi người quá quen thuộc với hình ảnh này nên chẳng lấy làm lạ hay khó chịu khi bị bơ. Ai mà không biết lớp trưởng lớp 9a1 nổi tiếng lạnh lùng chứ.!

…..

Trang thứ 17, hình ảnh hiện ra là lễ tổng kết năm học. Cô gái đại diện cho học sinh khối 9 lên phát biểu, cảm ơn thầy cô. Cô chia sẻ một số kỉ niệm giữa thầy-trò, giữa các bạn trong khoảng thời gian dưới mái trường cấp 2. Tôi nghe thấy bên tai mình là tiếng khóc sụt sịt của thầy cô, của một số bạn học. Lòng lấy làm lạ: mình theo ban tự nhiên, văn phong khô khan đâu có mượt mà, sao mọi người lại khóc như thế nhỉ.? Dẫu biết sau hôm nay, mỗi đứa một ngả. Một số đứa tiếp tục ôn thi vào 10, đứa thi trường chuyên, đứa lại chọn trường công lập, một số đứa vì hoàn cảnh nên phải nghỉ học, muốn gặp nhau sẽ rất khó. Nhưng đâu phải không thể gặp. Mọi người mít ướt quá cơ. Nói thì nói vậy thôi, dối lòng chút thôi, chứ thật ra cô gái cũng đang tiếc nuối, đang mong thời gian dừng lại, vành mắt cô cũng đỏ lên rồi. Chỉ là, bản tính quật cường không cho cô yếu đuối, rơi nước mắt trước người khác mà thôi..

…..

Trang thứ 32, con bé nào đấy, cầm giấy báo đỗ trường chuyên của tỉnh trong tay, nhẩy cẫng lên, reo hò rồi chạy đi khoe với mọi người. Con bé quên mất rằng, phải giữ hình tượng “lạnh lùng”. Đến khi mọi người nhìn nó với con mắt ngạc nhiên, nó mới sực nhớ ra…nhưng đã muộn mất rồi..

…..

Trang 50, cảnh quay là hình ảnh một cô gái và một chàng trai đang cãi nhau. Về vấn đề gì? Đáp án của một bài toán. Không biết hai đứa ai làm đúng, ai làm sai, cũng không chịu ngồi lại xem xét, cãi nhau trước đã. Mấy đứa ở lớp cũng quá quen với hiện tượng này, không ngạc nhiên, chẳng ngăn cản, chỉ lắc đầu ngán ngẩm:”Hai tụi bay không cãi nhau một ngày thì ăn cơm không ngon, ngủ không yên hử???” Cô gái ấy là tôi của ngày cấp 3, còn chàng trai là Nhật Quân-lớp trưởng. Chúng tôi gần như là khắc tinh của nhau, gặp nhau là cãi, luôn có một sự “ganh đua” ngầm giữa hai đứa. Trong giờ học, tôi giơ tay, cậu ta cũng giơ tay. Cậu ta luôn “soi” xem chỗ nào tôi thiếu hụt, chỗ nào tôi phát biểu không đúng. Giờ học, có hai đứa là sôi nổi nhất. Các thầy cô không biết, khen chúng tôi tích cực, càng giảng bài nhiệt tình hơn. Chỉ mấy đứa cùng lớp mới biết cái gì đang diễn ra. Nếu một đứa chịu ngồi yên trầm lặng, đứa kia tự nhiên cũng sẽ như thế. Một bài kiểm tra, nếu đứa này được 9, thì đứa kia phải bằng hoặc hơn, nếu không sẽ ức lắm. Các hoạt động của đoàn, một đứa tham gia, tự nhiên sẽ có mặt đứa kia. Mọi người khen chúng tôi là “đôi bạn cùng tiến”, rồi thì “cặp đôi hăng hái”. Nhưng thực ra, giữa chúng tôi đang xảy ra “chiến tranh ngầm” quyết không đội trời chung. Mãi sau này, tôi mới nhận ra, tôi đã sớm gỡ xuống vỏ bọc lạnh lùng của mình. Và hình như, “yêu nhau lắm, cắn nhau đau”, với tôi, việc cãi nhau với cậu ta thành một thói quen, nếu không tìm cớ gây sự, sẽ cảm thấy thiếu một thứ gì đó. Hình bóng của cậu ta, theo mỗi trận cãi vã, phòng lúc tôi không phòng bị, đã xâm nhập bất hợp pháp vào trái tim tôi, đuổi cũng không đi.

…..

Trang 179, khi ấy, tôi học lớp 11. Cuối năm, lượng kiến thức ôn tập nhiều để phục vụ cho các bài kiểm tra. Thức khuya nhiều, sinh hoạt trái với đồng hồ sinh lí, ăn uống không đầy đủ nên chẳng mấy, tôi bị ốm. Nằm bẹp dí ở nhà trọ, đến gần trưa mới lết xác dậy đi mua mì gói với thuốc. Xách túi mì, mệt mỏi lê từng bước chân về nhà, đập vào mắt là hình ảnh thằng con trai đeo kính cận, sơ mi trắng đóng thùng, da trắng hơn con gái, rất đẹp trai. Một tay xỏ túi quần, tay còn lại cầm điện thoại gọi cho ai đó, mặt lo lắng. Nắng chiếu vào người cậu ta, như vầng hào quang bao quanh, giúp cậu ta toả sáng. Giống hệt nam thần, soái ca ngôn tình. Có phải, ông trời cũng quá ưu ái cậu ta rồi không? Mà ưu ái rồi thì thôi đi, còn giúp cậu ta ném cái hình ảnh kia vào tâm trí tôi. Khiến trái tim tôi hẫng một nhịp….. Cậu ta tiến về phía tôi lúc nào chẳng hay, nhíu mi nhìn túi mì trong tay tôi, giật lấy và ném lên ghế đá gần đó. Rồi cầm tay tôi kéo đi như kéo bao cát. Mọi việc diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ. Khi tôi nhận thức được điều gì đang diễn ra thì cậu ta đã kéo tôi đi được một đoạn khá xa.

-Này! Cái thằng điên kia, cậu có biết túi kia hết 52500đ của tôi không hả? Để đấy ai đi qua lấy thì sao. Con trai gì mà không biết thương hương tiếc ngọc hả? Tôi đang ốm đấy, là bệnh nhân đấy, lôi đi như vậy coi sao được. Thằng chập kia, bỏ ra,…@ &&…

Mặc kệ tôi nháo, cậu ta vẫn kéo tay tôi về phía trước. Đứng trước quán bún bò, cậu ta kéo tôi vào, ấn xuống ghế, còn mình đi gọi bún. Bằng đủ các hình thức đe doạ…có , khích tướng…có, cuối cùng cậu ta thành công trong việc ép tôi ăn hết 2 tô. Không biết cậu ta lấy đâu ra túi thuốc cảm, ép tôi uống. Không biết, cái tên kia có định đầu độc mình không nhỉ? Nghĩ thì nghĩ vậy thôi, nhưng tay vẫn ngoan ngoãn đưa thuốc vào miệng, uống nước và nuốt xuống. Xong xuôi đâu đó, cậu ta mới tha cho tôi về nhà. Có lẽ do tác dụng cả thuốc, tôi ngủ một mạch đến tận sáng hôm sau. Và có lẽ, cũng do thuốc, tôi…tôi thích cậu ta thêm một chút nữa rồi…….

…..

Từ ngày hôm ấy, chúng tôi thân hơn, bớt đấu khẩu. Có gì đó đang thay đổi giữa hai đứa. Bạn bè thường trêu: “Tao ngửi thấy mùi gian tình ở đâu ấy, chúng mày ạ”. Mỗi lúc ấy, hai đứa lại nhìn nhau cười. Tháng ngày an yên ấy, tôi nhìn thấy ở trang 218 của quyển nhật kí.

…..

Trang thứ 384, giông bão nổi lên.  Giữa học kì I của lớp 12, tôi hay tin, bố mẹ tôi ly hôn-1 tin tức quá shock không để tôi kịp thích nghi. Tại sao lại thành ra như thế? Tôi khuyên bố mẹ, bố không nói gì, mẹ cũng im lặng. Tôi hỏi lí do, mẹ kêu: bố ngoại tình, lừa dối hai mẹ con tôi 4 năm rồi. Tôi đưa mắt về phía bố hỏi đó có phải sự thật không? Đáp lại tôi là sự im lặng. Tôi im lặng theo bố mẹ, nhìn bố với ánh mắt thất vọng. Ngày bố mẹ ra toà, tai tôi như ù đi, không nghe thấy bất kì điều gì. Tôi mơ màng thấy thẩm phán hỏi tôi muốn sống cùng ai, tôi nói: tôi chẳng lựa chọn sống cùng ai cả. Rồi…tôi chẳng còn ý thức được bất cứ điều gì. Tôi hôn mê ….. Tôi muốn ngủ, ngủ một giấc thật dài, khi tỉnh lại, rồi mọi thứ đã xảy ra sẽ chỉ là cơn mơ, rồi gia đình tôi vẫn sẽ như trước… Tôi đang muốn trốn chạy. Trong giấc ngủ, tôi cảm nhận tay tôi được bàn tay ai đó nắm chặt, người đó gọi tôi tỉnh dậy, đối diện với thực tại, trở lại là tôi mạnh mẽ của mọi ngày….Khi tôi tỉnh, đã là chuyện của một tuần sau đó…

…..

Trang 421, ngày 29 tháng 11.

Tỉnh lại, tôi một hai đòi xuất viện luôn. Ở nhà một ngày, tôi quay về nhà trọ, tiếp tục việc học. Nếu biết trước, ở trường còn có một cơn giông khác đang đợi tôi, tôi thà ở nhà thêm vài ngày nữa, tôi thà hôn mê không tỉnh. Cho phép tôi được trốn tránh thêm một chút nữa….

Vừa tới cửa lớp, tôi nghe được tin Nhật Quân có người yêu. Thật ngỡ ngàng. Là cô bạn cùng lớp tôi -Thanh Thảo. Tôi nhìn cậu ta, chỉ lặng im mà nhìn một lúc rồi thôi. Tôi đi về chỗ ngồi. Cả buổi học ngày hôm ấy, con bé sôi nổi mọi khi giờ đây trầm lặng, không có cái mùi ” thuốc súng” vì hai đứa đấu khẩu, cũng chả có cái mùi “gian tình” mà mọi người đều kêu. Hai chúng tôi, chưa trao nhau lời hứa hẹn, chưa mở miệng nói thích đối phương. Mà chắc gì, cậu ấy đã thích tôi. Có lẽ, do tôi tự mình đa tình. Có lẽ, dạo gần đây, cậu ấy thấy tôi gặp nhiều chuyện nên mới nhường tôi, không đấu khẩu như mọi khi nữa. Có lẽ, cậu ấy chỉ thể hiện mình là lớp trưởng tốt nên ngày tôi ốm ấy, mới mua thuốc và ép tôi ăn. Có lẽ….. vậy. Vốn dĩ, tôi đang tự đề cao mình mà thôi, vốn dĩ chúng tôi không có mở đầu, lại càng không có kết thúc. Sao tim lại đau vậy chứ?

Sau hôm ấy, tôi lại khoác lên cái vỏ bọc mạnh mẽ, lạnh lùng, đeo liên chiếc mặt nạ mà tôi đã bỏ quên hai năm. Tôi lao đầu vào học. Một ngày của tôi chỉ gắn liền với ba địa điểm Nhà trọ-Trường học-Chỗ học thêm. Tôi không giao du bạn bè, gặp cậu ta, tôi cũng chỉ gật đầu chào hỏi, gần như một người xa lạ. Nhiều khi, cậu ta muốn nhìn tôi như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi… Đêm về, một mình với 4 bức tường lạnh lẽo của nhà trọ, tôi cũng biết khóc. Cũng có lúc yếu lòng. Giá như, cậu ta đừng đối với tôi tốt như thế, giá như, lúc này tôi còn có gia đình để dựa. Giá như, tôi cứng rắn hơn một chút, giá như….. Mà ở đời, làm gì có từ giá như cơ chứ!

…..

Trang 619, ngày 31 tháng 5.

Ngày tổng kết. Cậu ta lên góp vui một tiết mục văn nghệ. Vẫn sơ mi trắng đóng thùng, vẫn cặp kính cận, vẫn khuôn mặt, vóc dáng ấy nhưng sao giờ lại xa đến thế. Cậu ta ngồi giữa sân khấu, ôm cây đàn guitar trong tay. Giai điệu của “Ngày ấy bạn và tôi” vang lên, trầm, ấm đi sâu vào lòng tôi. Thời gian như ngưng đọng, im lặng nghe theo đừng điệu luyến, láy trong giọng hát của cậu ấy. Từng câu hát, gợi lên từng kỉ niệm. Kỉ niệm của 12 năm áo trắng, kỉ niệm của mối tình đầu,… Tôi đưa tay chạm lên thứ lành lạnh trên mặt.  Tôi khóc. Hãy để tôi được phóng túng một lần, cho phép tôi một lần yếu đuối, chỉ hôm nay thôi, duy nhất hôm nay thôi. Đưa mắt nhìn lên người con trai trên sân khấu, cậu ta cũng nhìn tôi. Cái nhìn rất lạ, có tiếc nuối, có đớn đau, lại có chút không đành lòng… Cậu làm ơn, đừng nhìn nữa, được không? Có ai chả mong mình luôn đẹp nhất trong mắt người yêu. Bộ dạng hiện tại của tôi chật vạt như vậy, lại bị cậu nhìn chằm chằm….

…..

Trang 964, tôi gặp lại cậu ở đội tình nguyện. Hoá ra chúng tôi cùng học một trường đại học, nhưng khác khoa. Tôi học quản trị còn cậu học công nghệ thông tin. Ngày đầu tiên đi tình nguyện, chúng tôi thuê một ngôi nhà ở qua đêm. Đêm đến, đội tình nguyện tổ chức liên hoan. Một phần chào đón chúng tôi -thành viên mới-khoá mới, giới thiệu cho tất cả mọi người trong đội làm quen. Phần khác, ngày đầu tiên hoạt động, đội trưởng muốn chúng tôi thoải mái một chút. Nhưng cái thoải mái “một chút” ấy lại khiến cả đội say bí tỉ, nằm bất tỉnh nhân sự chẳng biết gì. Tôi không say vì không uống được rượu, nên được “đặt cách” cho uống nước ngọt. Nhìn những các xác sống nằm la lệt dưới đất, tôi thở dài ngán ngẩm. Tìm chăn đắp cho mọi người đỡ bị cảm lạnh, tôi một mình tiến về phía ban công. Phía sau tôi vang lên  tiếng bước chân, càng tiến gàn về phía tôi, và cuối cùng là dừng hẳn bên cạnh. Là cậu. Cậu nhìn tôi, tôi cũng nhìn lại. Một lúc láu sau, cậu lên tiếng phá vỡ cục diện bế tắc lúc này:

-Tôi đã từng thề, nếu gặp lại cậu một lần nữa, bằng mọi giá, tôi sẽ trói chặt cậu bên mình, không bao giờ buông cậu ra.

Cậu ta vẫn nhìn tôi. Tôi nhận thấy, ánh mắt ấy thoáng lên vẻ chân thành và kiên định. Quá ngỡ ngàng, không biết phải đáp lại ra sao, tôi chọn cách giả ngu:

-Cậu nói, tôi chẳng hiểu gì cả?!

Cậu ta không nhìn tôi nữa, hướng ánh mắt về phía xa xăm. Ngày ấy, cậu ta cũng thích tôi. Nhưng cậu ta không thể ở bên tôi vì, người ngoại tình với bố tôi….là mẹ cậu ta. Mẹ ruột. Cậu ta sợ, khi tôi biết sẽ trách cậu ta lừa dối tôi, sợ trách cậu ta vì mẹ cậu ấy đã phá nát gia đình tôi. Cậu sợ phải đối diện với ánh mắt hận thù từ tôi, nên lựa chọn rời xa. Tôi nhìn cậu ta, tôi cười. Bây giờ, tôi có thể hiểu cái ánh mắt ngập ngừng muốn nói lại không kia đại biểu cho điều gì. Thì ra không phải tôi đơn phương, không phải tôi tự mình đa tình. Tôi ngoắc tay ý bảo cậu ra cúi đầu xuốn…rồi đập một cái thật mạnh vô đầu cậu ta. Ngốc hết sức. Bố tôi, cũng là người phá hạnh phúc gia đình cậu đấy. Chuyện của người lớn, để họ tự giải quyết. Cậu cứ thích nhận toàn bộ lỗi sai về mình là sao.?

…..

Trang cuối cùng của cuốn nhật kí, ngày tôi và cậu kết hôn. Nắm tay nhau, chúng tôi cùng bước vào lễ đường. Đứng trước cha và chúa, chúng tôi trao nhau lời thề hẹn bên nhau trọn kiếp này. Nhận lời chúc phúc của mọi người, chúng tôi nhìn nhau, cười thật hạnh phúc. Từ ngày hôm nay Vương Hoàng Nhật Quân chính thức thuộc về Bạch Băng Nhi.


Gấp lại cuốn sổ, tôi thơ thẩn nhìn ra trời mưa. Một vòng tay ôm tôi từ phía sau:

-Em lại thơ thẩn nghĩ đến thằng nào hả? Có chồng em ở đây, mà dám hồng hạnh vượt tường à?

Tôi cầm lấy đôi tay đang đặt trên eo mình, ngửa đầu dựa vào vai anh:

 

-Thanh xuân của em, mở đầu là anh, đau thương là anh, tiếc nuối cũng là anh,.. nên anh nhất định phải là người kết thúc nó. Trước khi anh hoàn thành sứ mệnh ấy, mà dám trốn đi,  em nhất định sẽ dùng mọi thủ đoạn để bắt anh về.

Anh không nói gì, chỉ cười rồi hôn nhẹ lên trán tôi. Ngoài kia, trời mưa lạnh lẽo, nhưng tôi vẫn cảm thấy thật ấm áp. Phải chăng, điều kì diệu ấy là do có anh kề bên…???

 

Băng Nhi

GÓP Ý BÀI VIẾT