Bài dự thi_Mùa xanh_14/09/2017

Qua cái ẩm ướt của ngày nồm, qua cái hanh khô cuối xuân đầu hạ và… trong cơn gió của ngày bão về, một mùa xanh nữa lại qua đi. “Mùa xanh” – mùa của đất trời từ xuân đang dần dà sang hạ, mùa của tuổi trẻ đang từng bước trưởng thành và màu thiên thanh vẫn còn vương trên áo. Đất trời, vạn vật đang hòa cùng một sắc xanh tuổi trẻ. Trong cái không khí rộn ràng, tươi vui ấy, tôi nhớ lại cái mùa xanh đầu tiên giữa bầu trời Kiểm sát. Chút bỡ ngỡ, chút ngại ngùng của cô sinh viên năm nhất từ phố núi đến với mái trường đại học để rồi quen thân với những con người trên khắp miền Tổ quốc làm sao có thể quên được.

Ảnh minh họa

Giờ đây chút xa lạ, bỡ ngỡ ấy đã hóa thành quen thân để cô bé ấy có chút lo âu, ngại ngần thoáng qua trong tâm trí. Một mùa xanh nữa đã qua đi vậy là đã hai năm cô ngồi trên giảng đường Kiểm sát. Tuổi 20 bỗng chốc đến gần làm cô giật mình: “Thời gian trôi đi nhanh quá!”. Những khoảnh khắc cô muốn giữ trọn trong một điểm dừng của thời gian giờ đây đã trở thành những kí ức và hoài niệm. Cô nhớ ngày nào cô độc chẳng nói chuyện với ai ấy vậy mà lại trở thành tri kỉ với những đứa bạn từ Nam tới Bắc. Cô nhớ những ngày cùng đám quỷ ấy ngồi thâu đêm suốt sáng, mặc kệ đêm sương, ngắm nhìn bầu trời Hà Nội nơi thi thoảng có cánh máy bay mà cô ngỡ như là sao đêm vụt sáng. Giữa chốn đô thành nhộn nhịp, cô cùng chúng bạn tìm ra cái tĩnh lặng trong những đêm khuya để nói về cái cảm giác của lần đầu tiên xa nhà. Nhìn những cánh máy bay mà cô tưởng là sao đêm ấy, cô ước mình đang ngồi trên đó để trở về với vòng tay của cha mẹ. Nhưng nơi cô ở hình như xa quá như những cánh máy bay cứ lấp lánh ẩn hiện trên nền trời đen tịch mịch rồi mất hút chẳng tìm thấy đường về…

Cũng từ cái mùa xanh đầu tiên ấy mà cô bé ngốc có tình yêu đầu đời. Con chim non lần đầu đập cánh rời tổ bỗng chốc lạc vào cánh chim xa lạ và…một tình yêu đã bắt đầu nảy nở. Giữa biết bao con người, cô gặp được chàng trai mà giờ đây cô yêu thương như một câu chuyện cổ tích. Nhưng câu chuyện dù đẹp đến mấy cũng có lúc gặp những trắc trở, khó khăn. Những tưởng cô và chàng trai ấy có thể cũng nhau trải qua những mùa xanh của tuổi đôi mươi trên cùng một giảng đường đại học, cùng nhau khoác trên mình chiếc áo thiên thanh Kiểm sát, đứng lên để công lý được thực thi. Nhưng trong hạnh phúc cũng có khổ đau, trong gặp gỡ ắt có mầm li biệt. Những giọt nước mắt của sự chia xa trong mùa xanh đầu tiên ấy cô chẳng thể nào quên được. Để giờ đây trong khoảnh khắc này – khi một mùa xanh nữa sắp qua đi lòng cô lại nhớ về người ấy, một nỗi nhớ không thành hình thành dạng mà cứ miên man, khắc khoải trong lòng. Nhìn từng không gian, lắng nghe tâm trạng, lòng cô chẳng thể nào yên, nước mắt từ bao giờ tuôn rơi cô chẳng hề hay biết. Nỗi buồn hay là nỗi nhớ cô cũng không hay… Trái tim đập nhanh hơn một nhịp, tiếng thở dài hơn một hơi, tiếng mưa buồn ngoài kia làm lòng cô êm đềm, man mác quá!

Một mùa xanh nữa qua đi, nghĩ rằng còn bao nhiêu mùa xanh nữa cô được ở bên chúng bạn, được gắn bó với màu thiên thanh của mái trường Kiểm sát? Còn bao nhiêu mùa xanh nữa để tuổi trẻ qua đi để cô thực hiện được những dự định, những ước mơ, hoài bão, để tuổi đôi mươi của cô thực sự có ý nghĩa với sự năng động, sáng tạo như bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ? Và cũng còn bao nhiêu mùa xanh nữa qua đi mà tình yêu trong cô đẹp mãi như cái kết viên mãn của câu chuyện cổ tích ngay từ lúc bắt đầu? Từng ấy câu hỏi, bấy nhiêu suy tư, giá những khoảnh khắc đẹp đẽ này có thể đông lại trong một quả cầu thời gian để mỗi lần mở nó ra cô được quay trở lại…

Lúc này đây, cô ước mình được nằm trong vòng tay của người ấy, được người ấy nhẹ nhàng ôm từ phía sau như thuở nào tình yêu mới chớm nở rồi cả hai cùng chìm vào giấc ngủ thật sâu quên đi hết những mệt mỏi, muộn phiền.

Hạnh phúc giản đơn, ước mơ bé nhỏ mà sao xa xôi quá! Liệu những mùa xanh tuổi trẻ sắp qua đi cô có thực hiện được?… Và trong giấc ngủ ấy liệu cô còn mơ tới quả cầu ngưng đọng thời gian để được trở về với “mùa xanh…”.

 

GÓP Ý BÀI VIẾT